CHÁNH TÀ

Thiên Ma Tinh Quỷ với loài yêu

Nghiệt ngã làm sao buổi xế chiều

Từ lúc đất trời phân sáng tối

Ma linh quỉ giới rất lêu têu

Nanh vuốt ba sừng đầu móng vuốt

Ấy là mị quỉ xấu hồn xiêu

Mạt kiếp các cha đồng nhất ý

Anh em sai sót sửa sai nhiều

Có những anh em vẫn cứng đầu

Một là ỷ giỏi thuật cao siêu

Tự thị thần thông hay uyên bác

Nào ngờ chánh định sáng muôn màu

Mạt kiếp không tranh hành hại phá

Chỉ kẻ giả tu tranh thấp cao

Quỉ giới ma linh phò chơn đạo

Thấy người gạt thế thử tài nhau

Đứa muốn làm vua cho người trọng

Người ham thánh phật khiến tôn cao

Học tu ham hố ma linh khiến

Cho lũ mê ngu khổ nháo nhào

Chân tu chân thật khiến người tôn

Anh chị em kia hộ vía hồn

Chỉ có một điều rình học lén

Để tranh cứu thế để khoe khôn

Tu hành chớ nghĩ tà hay chánh

Chẳng chánh tà đâu chẳng hoại tồn

Thương khắp vạn loài chân thật bước

Trên trời dưới thế vạn loài tôn

Chớ chút khổ trần than quỉ phá

Chớ vài thảm hận nghĩ ma tông

Còn phân ma quỉ hay thần thánh

Sao mở Long Hoa mở Đại đồng

Báo lại anh em con cháu nghe

Ma quỉ giới yêu tinh tà giới

Chẳng còn ranh lui tới hại qua

Chung nhau một cõi là nhà

Anh em cật ruột chung hòa lo sanh

Cứ mê vọng phân ranh bày vẽ

Khiến tự mình vạch kẻ phân chia

Làm cho cật ruột đoạn lìa

Vẻ vời ma quỉ kéo bè đánh nhau

Mượn danh chánh gươm đao dạ ý

Mượn đạo chơn tà mị lừa đời

Sống nay ngất ngưởng đứng ngồi

Ngồi trong cửa phật đứng nơi pháp đàn

Nhưng dối trá thuộc hàng bạo ác

Áo quần xinh tướng đạt hình nhu

Rốt cùng gạt chúng tiền xu

Gạt đời tôn tưởng vọng cầu ác tâm

Hỡi anh em chớ lầm vọng quỉ

Quỉ ngày xưa lạc hỉ Như Lai

Quỉ tu sửa sắc sửa mày

Mới là đáng sợ đấng Thầy Sư CHA

Đó những kẻ vẻ hoa ngoài mặt

Sẽ bị người khuất mặt xử hành

Dục cho ham sự quyền danh

Ham vàng châu ngọc ham thành vị to

Được sung sướng cười to hỉ dạ

Gặp trở ngăn lòng dạ hận sân

Trách là ma quỉ phá trần

Nào ngờ tự ác tự dần xé riêng

Ai hiền tu thản nhiên giữ đạo

Lời dạy tu dạy thảo nhẫn hòa

Giữ tròn tâm tánh thật thà

Thương người giúp chúng ai mà chẳng thương

Kẻ khuất mặt mở đường dắt nẻo

Người cần kề tiếp đẽo tiếp mài

Chân tâm rèn tập hằng ngày

Làm sao chẳng chứng Như Lai đạo mầu

Còn các dạ tính cao phân thấp

Còn dục mê lặn ngụp dâm bôn

Cờ bạc cầu vọng người tôn

Biếng nhác mơ tưởng làm ông nọ nầy

Kẻ a du tàn thây hồn hoại

Kẻ gạt đời chánh phải không phân

Mượn danh phật thánh quỉ thần

Gạt người thế tục chẳng ngần ngại chi

Chốn ma linh bây kinh đạo chánh

Dục cho bây bán đạo hiền tu

Giả thầy giả tổ nhập vào

Lừa đời nào biết lừa mình lửa thiêu

Chốn thế tục lêu têu bầy nhóm

Nơi núi non nhỏ lớn nữ nam

Kéo bầy kéo lũ đáng nhờm

Tu hành mấy chục năm liền uổng thay

Vì bạc tiền buôn thầy bán tổ

Vì chùa cao chẳng hổ thẹn lòng

Vì dầu lắm nổi bưởi bòng

Than ôi đạo pháp thành rồng rắn chi

Hỡi anh chị ráng ghi lời đạo

Giữ hiền nhu ngay thảo thật chân

Thương người ấy thật thương thân

Kinh người gạt chúng lòng nhân há còn

Đã mất đi tình thương vạn loại

Dám gạt đời tự trói lấy mình

Mình vào nơi chốn nhơ sình

Làm sao gần chúng giải trình Đạo duyên

Tự ngàn xưa đã truyền chân thật

Cứ dối gian lừa gạt thành quen

Con ơi mạt hạnh hạ hèn

Đớn đau lòng tổ phật tiên não lòng

Con viết kệ nói dông nói dẩn

Con chép kinh nói quẩn nói quanh

Rồi xưng thầy mẹ chị anh

Chờ đời tôn sợ tiền danh cúng dường

Thảm thương trẻ gạt lường bá tánh

Mượn tổ thầy phật thánh gạt đời

Trên kinh tổ phật trời

Dưới gạt bá tánh kiến người vọng mê

Một lần dối bốn bề rung chyển

Cả thánh thần chết điếng sửng sờ

Ai dè vì đắm trần nhơ

Con đem đạo hạnh bán cho tinh tà

Lòng bất chánh buôn CHA bán tổ

Lòng vọng mê xấu hổ thành quen

Nào dè hồn phách hư hèn

Trảm trừ phế truất khiến quên cội nguồn

Lúc tỉnh táo lệ tuôn hối hận

Khi ma tâm nóng giận dối gian

Nhứt là vàng bạc tính toan

Gạt người mê muội tâm chơn tánh hiền

Gạt chúng để cúng tiền cơm gạo

Gạt để mong đẹp áo sang nhà

Gạt người mượn tiếng Di Đà

Gạt đời bão tố thầy CHA khiến làm

Trảm cửa vía hồn hoang tâm loạn

Chém nhị hồn khi giận tức buồn

Sanh lòng so sánh tính lường

Con tu sao lại đoạn trường thế kia

Hãy tỉnh ngộ quy về chân thật

Nếu mai ra hồn phách chưa tan

Phát tâm ly bỏ dối gian

Chân thành tu sửa mong ân cứu dùm

Ta thương chúng quyết dùng lời thật

Thầy thương con con trật bỏ sao

Con thơ chịu sửa ắt vào đài mây

Bên chân phật lòng ngay chẳng có

Thiên hỏa kia tự nó bốc ra

Nơi lòng hèn mạc tâm tà

Phạm thượng lừa dối con ta nát hồn

Còn chút phước còn tồn xác thịt

Còn chút công quấn quýt cửa chùa

Long Hoa vang dội đẩy đùa

Tiêu tan hồn xác hơn thua nổi gì

Hỡi bá tánh ráng tri việc phải

Đủ điều lành phật dạy thánh truyền

Không lòng chánh tín băng tuyền

Nữa đường mê đắm danh quyền lợi mê

Tội thầy tổ ủ ê khóc thảm

Thương đồ nhi lại dám hàm hồ

Dối trên gạt dưới ác đồ

Lừa thầy phản tổ phạm cơ thiên điều

Thiên Cẩm Sơn bao nhiêu tu thật

Thiên Cẩm Sơn mấy bậc thiệt chơn

Sắp rồi đến buổi khai đờn

Mở non phá núi khai đường lập dinh

Mở cơ giả hàm ân bàn bạc

Chánh hòa tà lộ ác lộ gian

Bạc tiền danh vọng cao sang

Nay mai tỏ rõ hiền ngoan mị tà

Thiên Cẩm Sơn lẽ ba lộ vỉ

Điệu kỳ lân khai lũy đăng đàn

Ba ngôi Long Phụng hiệp dâng

Năm châu có chổ thánh thần hộ linh

Dụng đinh tỵ quân ân sắp cuộc

Quý mùi khai rõ bước đành rành

Sơn đình thế giới hình thành

Bửu Lâu điện cát chính danh Ngọc Tòa

Dụng sự giả khai hòa tứ tượng

Mượn cảnh đời tối thượng tân dâng

Thông tri hội thánh hiệp thần

Năm châu bốn biển qui ân Ngọc Đài

Côn Lôn Sơn chuyển oai bửu cát

Còn Thiên Sơn truyền đạt Đình trung

Tây lầu thay quán tụ hùng

Hy mã thượng đảnh hiệp chung vạn loài

Ai biết được ra roi phi mã

Ai lãm tường chơn giả thế trần

Nhiều lời bình phẩm biện phân

Người tu lắm chuyện khổ thân đến hồi

Tụ năm bảy giả lời tiên thánh

Hợp chín mười mượn hạnh Ông bà

Một đàn danh vịt hát ca

Bắt vần bắt vận xưng CHA chúa thầy

Lời khuyên phải chúng bày chê mắng

Lời nhắc chơn chúng giận trách chê

Khác nào trâu chó heo dê

Đến cơn nước lửa hồn về hoại tiêu

Hỡi anh chị bao nhiêu năm đạo

Sáu chục năm bảy tám chục năm

Lòng còn ngu dốt sân tham

Chưa tường đạo lý giả hàm phán phê

Hỡi tam giáo ký thề tận độ

Lũ ma linh bán lộ gạt đời

Thiên long kiếm báo từ trời

Thiên vương bá bộ chấp lời hành kinh

Sáng với sẩy mới mong vớt chúng

Lũ ác ma hung sủng dẫy đầy

Gạt đời dối thế kéo bầy

Núi non sình bẩn áo thầy sư nhơ

Chốn thành thị dật dờ hồn phách

Lũ ác nhơ luồn lách lắm tài

Tội cho bá tánh đoạn đoài

Biết đâu chánh lộ đâu bầy sói lang

Lúc giận dữ lòng toan nhập pháp

Dụng tiên gia du thuật trảm hồn

Chém loài cầy cáo ác ôn

Thở dài hộ pháp giận tràn cũng nguôi

Tu nữa bước tưởng thôi trọn bộ

Xách mé lời vấn ngộ vấn mê

Tưởng so ngang bậc bồ đề

Loài sâu lũ kiến khen chê tăng già

Nhớ câu chuyện đi qua cầu ván

Chuột bám đuôi voi đặng nhờ qua

Chuột rằng tôi bạn thật là

Khiến rung cầu gẩy người ta giật mình

Loài chuột nhắc ký sinh bám dựa

Tưởng mình bằng vựa lúa tượng voi

Đau thương muốn sanh ngang trời

Xưng CHA giả tổ hỡi người anh em

Hãy tỉnh ngộ để xem Long Hội

Hãy sửa mình gấp vội sửa mình

Ta dù hèn mọn chúng sanh

Cũng mong kêu gọi tu hành thật chơn

Một người tàn tật có lòng chơn

Một đứa bé con biết nhún nhường

Ta cúi chúc mừng tôn kính quí

Đâu cần sang cả bá hay vương

Kinh kẻ tu hành chưa mấy chút

Ngạo mạng cống cao ngỡ tột đường

Gạt thế vênh mày đi vấn đạo

Trời ơi ếch nháy thấy sầu thương

Mồm bảy miệng mười bầy lũ hiệp

Nhục nhã hại đời nghiệp ác vương

Chiếc thùng rỗng ruột tiếng kêu vang

Con hỡi được bao hạnh đạo vàng

Mà tưởng mình hơn muôn vạn loại

Mà so mình phật thánh bằng ngang

Vấn đạo để tu hay kênh kiệu

Làm sao thoát được ý tây phang

Nếu trẻ thành tâm nghe được đạo

Ngu si xấc xược có ai ban

Tưởng ngồi nghểnh ngang so chơn thánh

Nào dè ruồi kiến: kiên kinh trần

Đồ giả thiếu gì ngôn ngữ diễn

Mật pháp làm sao con được ban

Học đạo con ơi hãy hạ mình

Tới đâu cũng được học minh kinh

Con rằng ta cũng căn cơ lớn

Vạn kiếp cũng nghe chuyện thế tình

Con bằng phật thánh sao nghe đạo

Phật thánh cùng con cũng một kinh

Nếu con muốn được nghe chơn đạo

Phải biết bỏ ngu dốt tự sinh

Gặp người con tưởng tỷ huynh à

Con học bao nhiêu pháp phật đà

Căn cơ con biết con bao lớn

Hay lũ ma linh tôn chúa CHA

Rồi con quên phức mình mê muội

Ngang hàng phật thánh được chăng cà

Nghe trẻ so mình cùng tăng tổ

Ta tưởng đất trời sắp nở hoa

Chơn tăng ừ dạ cùng con đó

Mật pháp làm sao trẻ thấy qua

Ngang hàng vấn đạo: con cao giỏi

Ai dám luận bàn dạy pháp ca

Uổng quá lũ ngu ngu quá sức

Đạo Lâm sao lại có bây cà

Có người tưởng đã đắc chơn nhơn

Cúng miễu núi đình đến sạch trơn

Một năm cả chục nơi thăm viếng

Kéo bè kéo lũ tưởng mê hơn

Ảo giác ngỡ mình căn đức lớn

Vài chục vài trăm đứa chúc tôn

Vênh váo con ơi nhiều thứ đó

Thầy đã gặp qua rất nản lòng

Học đạo họ không bình tâm học đạo

Thầy phải theo đời đáp trả xong

Dụng tình xử thế cười rơi lệ

Chánh pháp Như Lai lệ đổ ròng

Con ta cất bước đi hoằng hóa

Cũng mang cao ngạo chết cho xong

Chớ tưởng chơn nhơn cười giã lã

Ngỡ mình cao tột chết nghe con

Rồng khó ai tường người ngỡ rắn

Tới hồi nước lửa hối không còn

Nam mô lễ đạo người nên việc

Niệm phật lờn tăng mất điểm son

Dạy con tu tỉnh nên tâm tĩnh

Ai tôn ai giỏi ráng suy tròn

Thuận cơ pháp chuyển trao huyền pháp

KHông thuận duyên không hạp sao trao

Pháp phật chỉ thuận thanh cao

Lúc nào cũng có duyên sâu nghiệp lành

Chỉ kẻ ngu tâm thành không đủ

Mới bước đi võ vẽ vài câu

Tưởng mình mấy chục năm tu

Là nên Đại đức hiền nhu đạo lành

Một trăm năm tu hành giải đãi

Râu tóc đen thành bạc dối đời

Cất chùa xây miễu xưng trời

Chớ tâm củi mục vẽ vời pha sơn

Tu thật tu mới hơn đôi tám

Biết thương sanh ký lãm lý kinh

Làm sao tóc bạc liều đình

Nhiều chùa lắm miễu so danh so tài

Gặp ai cũng mở lời vấn hỏi

Để khoe khoang mình giỏi mình hay

Chơn sư cười mỉm lệ dài

Đôi câu thế sự đáp thay qua đường

Ai ngang ta xưng vương xưng tổ

Ai bằng ta xưng chúa xưng vua

Mĩm cười thầy cũng dạ thưa

Hơi đâu uổng tiếng dây dưa hại người

Ai chú bác lắm lời vấn hỏi

Ai chị anh khoe giỏi thi đua

Cảm ơn xin chữ chịu thua

Giỏi thì đại hội chầu vua long đài

Ai học đạo dạy ngay chữ đạo

Ai rèn tâm chỉ chổ rèn tâm

Ai tranh tu đúng tu lầm

Tu hay tu giỏi mau tầm đường ra

Chúng chưởi mắng hét la kinh miệt

Mặc kệ con giả điếc ra đi

Ông to bà lớn ngu si

Tranh đua con sẽ trây lì ngu hơn

Đạo có lắm thứ phương rối loạn

Người có nhiều bè bọ lũ phe

Tu hành tự tánh khen chê

Xét mình đã được thoát mê chưa kìa

Pháp đã giao đường dìa không khó

Pháp đã giao đủ ngõ dìu sanh

Học mau hai chữ Vô Tranh

Tu tắc Di Lạc Quán Âm dạy rồi…

BỬU NGỌC VĂN MINH


kiếm tiền với vật giá
Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *