ĐÔI LỜI CHÂN THÀNH

XIN TẠ LỔI

  • Hỡi chư tôn Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức
  • Hỡi chư linh mục, mục Sư
  • Hỡi các giáo chủ, giáo lãnh, giáo Hoàng
  • Hỡi các nhà Đạo Học và các nhà nghiên cứu về Tâm Linh
  • Hỡi các anh chị em trí thức các cấp

Hôm nay

Anh chị em chúng ta hãy phơi trắng tấm lòng của chúng ta ra, phải tự chân thật với chính mình và mọi người. “Hãy nhìn lấy mình hiểu mình và phỉ báng tánh lừa dối mình và lừa dối người” để sự hổ thẹn đầy xuẩn động không còn, thì khi đọc những điều trong cuốn “SỰ THẬT” nầy, anh chị em mới biết nó là TIN MỪNG THẬT trong những ngày tháng đảo chuyển kinh hoàng của hành tinh chúng ta, của quỷ đạo chúng ta, và nói chung cả Thiên Hà chúng ta và vũ trụ.

Khi các bạn quả quyết:

  • Tôi hoàn toàn tin vào đấng giáo tổ của Đạo Tôi nói về Thiên Đàng Cực Lạc Tây Phương. Rất tuyệt vời, Tôi kính cẩn chúc mừng các bạn, vì đó là điều tiên quyết giúp các bạn tiến hóa nhanh, và dễ thành viên các cõi hằng sống ấy.
  • Nếu các bạn tin và dâng hiến tuyệt đối, mà trong sâu thẳm ẩn ức các bạn có những nghi hoặc, sợ hãi: Thiên Đàng, Cực Lạc, Tây Phương ở đâu? Quyền năng tối thượng Phật Thánh Tiên Thần của các chúa Cha, của các Đức Mẹ có thật như vậy không? và các ngài đang ở đâu? Hành tinh nào? Hay nơi nào là chốn vĩnh hằng ấy!?

Càng tuyệt vời  hơn và chúc mừng các bạn các bạn xứng đáng là các bác học, hiền triết, và chân tu thật sự có trí tuệ chân chánh.

 

Còn những anh chị em nào cho rằng không có Tây Phương, Cực Lạc, Thiên Đàng hay Phật Thánh TIên Thần, Vì khoa học thực nghiệm quá thông tuệ và minh chứng vũ trụ chỉ là sự tồn tại các vật chất sinh tồn tiến hóa rồi hoại diệt. Các bạn thân mến, tôi rất thất vọng vì sự hiểu biết nông cạn, vì suy diễn từng phần của khoa học hiện nay còn thấp kém lắm. Với vũ trụ trình độ chúng ta còn thấp lắm, hạn hẹp lắm, chỉ một nắm tay của quỷ đạo mặt trời, kính viễn vọng không đủ cho vật lý, lý thuyết đạt: ắt có và đủ các loại phi thuyền vào sao hỏa chưa đáp ứng sự hiểu biết cần thiết nhỏ nhỏ còn tiến bộ trong hệ thông tin, viễn thông…và một số tiến bộ về hạt nhân nguyên tử. Hỡi ôi tầm vóc của nó chỉ để tàn sát lẫn nhau, tranh giành vị trí xã hội của hành tinh, chớ không kham nổi sự xâm nhập của hành tinh bạn, hay sóng lượng tử của vũ trụ gây muôn ngàn thiên tai, địa ách và tâm trí con người ở những khu vực có sự xâm nhập của : khí lạ, người lạ…ở đâu đó ngoài tầm với chúng ta.

Thế thì, sự bất tín một thực thể tâm linh đủ chứng tỏ sự dốt nát, cực đoan, của các bạn. Nó chứng tỏ rõ ràng, các bạn chỉ biết có mình no cơm, ấm áo, có chút địa vụ xã hội, hay còn sức xung động tranh đấu giành giựt sự sinh tồn cá nhân, gia đình. Các bạn hãy bó mình và chờ chết

Nhưng, các bạn cũng nên bỏ chút thì giờ để chứng minh mình là một con người thật sự, có tin thần cộng đồng đôi chút, hãy ngồi tĩnh lặng dụng tư kỹ, để đọc “Sự Thật” nầy. May ra từ thứ vật chất vô tri có thể tận sâu thẳm lương năng của con người thức dậy.

Theo tôi biết, một linh hồn được biến nên con người, không thể là súc sinh, không thể là vật chất, vì các bạn còn biết sợ hãi, thương yêu thù ghét, đau đớn, oán hờn và nhất là biết cười và rơi lệ.

Xin tạ lỗi cùng anh chị em, vì thẳng mực đau lòng gỗ, vì thuốc đắng mới cứu được bệnh. Đứng khoe khoan ta học cao, ta là trí thức, là bác học, học giả….những phát minh cung ứng một phần tiện nghi cần ích cho xã hội bạn xứng đáng là một ân nhân của vạn loại. Các bạn đã vuốt ve từng phần của sự đau khổ chớ các bạn không đủ phát minh ra sự giải tỏa đau khổ triệt để. Thời gian sống của các bạn không quá trăm năm kể ra cũng xứng đáng được tôn vinh. Tôi làm sao đòi hỏi các bạn phụng sự cao hơn nữa, vì tầm vóc của các bạn chỉ có vậy.

Hỡi tất cả các anh chị em, dù là vua chúa, quan quyền, giàu sang tột đỉnh hay bần cùng nghèo đói. dù xấu xí hay xinh đẹp, nguyên vẹn thể linh hay khuyết tật, nói chung, kể cả các nơi, các nước Anh, Pháp, Mỹ, Nga, Thái, Lào, ,Trung Quốc, Việt Nam, Ấn Độ, Ai Cập hay Đức, Ba Lan, Đông Ti Mo, Miến Điện, Phi, Nhật, Indonesia…Tất cả là anh chị em, nhân phẩm quyền hạn đều như nhau, vì tất cả đều là chúng sanh, đều phải khổ vì sanh lão bệnh tử, vì biết cười, biết khóc, biết ghét thù cái ác, thương cái thiện.

Thì

Hãy bình tỉnh thương mình, thương mọi người và hãy bắt đầu sống chân thật, học điều chân thật thương yêu giúp đỡ nhau chân thật.

Hãy chậm rãi, nghiêm chỉnh đọc nghe trong quyển sách này để biết: Mình tại sao có mặt trong cuộc đời này và sau khi trút hơi thở cuối cùng mình sẽ đi về đâu, về đâu?

 

Trong mục tâm huyết khởi đầu của bốn quyển Thánh Kinh được lưu huấn cho các môn đồ của Đạo Lâm vào những năm 1970 khi tôi là huynh trưởng, người khai sáng giáo phái này tại Việt Nam. Năm tôi tròn 16 tuổi(năm 1966) tôi đã truyền ý đến mọi người rằng: “Đừng vội tin vào những điều tôi giảng dạy và, cũng đừng vội khinh thường những pháp huấn ấy, mà hãy bình tĩnh, an thản, suy cho tường, xét cho tận để thấy được thực chất của những khải thị ấy”.

  • Kẻ dốt ngu mê mẩn như lời ru ngọt ngào – khổ – mê tín.
  • Kẻ cực đoan, đần độn vì đắm chìm trong bản ngã sắc tướng, phân biệt cao thấp tôn giáo – cực đoan.
  • Những thiện nhân ít học hay dốt chữ, họ không đánh giá được sự minh triết hay lừa bịp ngôn từ, nhưng họ biết cẩn thận, suy tư, đối chứng với thực tế đời sống. Họ có niềm tin thực vào tình người, tính người.

Anh chị là một Đạo sư, chân sư, một cao tăng, đại cao tăng, một giáo sĩ hay đại giáo sĩ, giáo lãnh, giáo chủ, giáo hoàng hay một bậc thầy sư gì đó do một tập thể giáo hội đồng tôn, do bá tánh khen tôn. Nếu anh chị dùng cặp mắt ngu xuẩn vì bẩm sinh bản chất cầu danh, lợi mà muốn vừa lòng phe nhóm, đảng phái, giáo hội mình để rồi bán linh hồn cho quỷ dữ, cho sự đần độn và tàn ác bằng những hành động, ngôn từ bác bỏ, kinh miệt và chống đối. Hãy xét xem lại mình có xứng đáng là một con người không?

Hơn sáu ngàn năm qua, sự còn mất của bao điều khải huấn tốt đẹp, có có thể ngày nay, nhiều người mỉm cười chế nhạo hay chặc lưỡi tội nghiệp những giáo huấn khờ khạo, dốt nát kiến thức, có khi rất xuẩn động. Trình độ loài người không ngừng tiến triển theo bề mặt khoa học mà nâng cấp trí năng đối xứng, luận định. Nên những khắc giây hôm qua đã lỗi thời cũng những khắc giây này hôm nay!

Sự bình ổn một tập thể nhỏ, đến bộ lạc, đến quốc gia, những người biết tu thân, tề gia, trị quốc, và bình thiên hạn đó. Chúng ta là nhân loại sống vào thời kỳ này, thử chúng ta có: Tu thân, tề gia, trị quốc và bình thiên hạ được chút xíu nào chưa, hay học quá nhiều chữ nghĩa thực dụng hiện đại, mà quên mất bổn phận làm người: ĐỒNG NƯƠNG TỰA VÀO NHAU MÀ SỐNG, thì, phải có trách nhiệm Kính Quý, thương yêu, dắt dìu nhau tìm hạnh phúc thực sự cho CỘNG ĐỒNG. Sinh loại đang bằm xé, chà đạp nhau để giành làm đàn anh, làm chúa chủ thiên hạ – làm được không!!? Làm được chưa!!? Nếu đã làm mà chưa tìm thấy được ánh sáng thật sự cuối đường hầm, tệ hơn, không nghĩ đến thiên hạ mà chỉ nghĩ sự ấm no, giàu có, và quyền lực cho bản thân và gia đình, thì anh chị em ơi!! Cho tôi xin, xin mọi người hãy cẩn trọng để giữ mình xứng đáng là một con người.

Mấy ngàn năm nay, người được tôn sùng là phật, là chúa là giáo vương, giáo chủ, hiền triết và cả các nhà bác học. Các đấng ấy đã bỏ cái hưởng thụ cá nhân để tìm cái hữu ích chung cho xã hội. Họ là Tôn Tổ Sư, là Đại Ân Nhân của chúng ta ngày nay và cả mãi về sau. Họ không thất bại, chỉ, họ không thật sự thành công lớn cho một xã hội Địa cầu này. Nhưng sự tranh chấp, chia rẽ, phân biệt cao thấp giữa bè nhóm này, giáo hội nọ, thật sự chỉ do đám môn đồ nối tiếp từ đời này sang đời khác; Chúng thật sự không hiểu hết những khải huấn chân thật của các Ngài. Trăm năm này với vài ba người với trình độ A,B,C của họ. Họ giảng, luận thơ theo trí năng và cảm quan của họ. Có khi năm người, mười người cùng giảng một bài mà ý tứ khác nhau. Do BẢN NGÃ CẦU DANH, và NHẤT LÀ TRÌNH ĐỘ ĐẠT NGỘ CHỨNG NGOÀI DA…Thế là cả ngàn, vài ngàn năm sau, dĩ nhiên, vào một trình độ thấp kém nào đó, và sự nâng cao bản thân, lạm dụng ngôn từ, những luận kinh đó thành ác cụ, làm phương tiện cho cả đám người mù hí hửng, tự cao, ngã mạn ùn ùn chạy vào hố thẳm ngàn trùng. Người tự cho mình là tín đồ, là tu sĩ, thường thích điểm dịch kinh tạng với nhiều ngôn ngữ khác tiếng mẹ đẻ, rồi tự nhốt mình trong cái TA ghê tởm là thỏa mãn, tự hào…Họ đang đào hố chôn mình, và lôi kéo thiên hạ vào ngục tù ngu xuẩn, mê tín. Sự cao ngạo, thích thú sinh ra từ học đọc kinh tạng các Thánh Tổ cho thật thuộc lòng, để vênh váo học rộng biết nhiều. Học từ nước này sang nước kia, tiếng nước này, tiếng nước nọ, còn thực chất hiểu kinh sách, hành trì theo kinh sách chưa hẳn là đúng. Vì mấy ngàn năm rồi: bản kinh nào thật đúng với lời TRUYỀN KHẢI NGÀY XƯA, phải thật có tâm hồn THUẦN LƯƠNG, có lòng ƯU SANH, QUÝ CHÚNG và kiên trì phụng sự thật, thật đến 100%, may ra thực ĐẠI NGỘ pháp truyền mới có chút đỉnh ứng hiện đúng đủ để nâng cấp bản thân, và, phải thật chân thật, thật chân thật thương yêu ưu ái đến vạn loài, thì, mới có thể có cơ hội đền đáp ân tình của thiên hạ. Kẻ làm lương thực cho ta no lòng; kẻ tạo sợi vải cho bá tánh ấm thân; kẻ tạo nhà cửa cho ta ẩn trú; tạo phương tiện cho ta đi lại; nước sạch cho ta uống, tắm, rửa. Người thì giúp ta liên hệ lẫn nhau; người tạo thuốc men giúp ta thoát bệnh khổ…ta có tự làm được tất cả chuyện ấy không?! Thế sao ta không trân trọng kính yêu, và chung cùng nhau sinh hoạt hạnh phúc. Còn phân biệt chủng tộc, quốc gia. Còn phân chia tôn giáo, đảng nhóm. Còn phân biệt nghèo giàu, sang hèn.Còn phân biệt đẹp xấu, mạnh khỏe, bệnh hoạn.

Đừng, đừng ai tự hào mình chân thật, chân tu. Hỡi anh chị em tôi; các đấng truyền huấn, khai sáng các mối đạo mấy ngàn năm qua, không phải các ngài không biết những điều, mà ngày nay, chúng ta tự hào là nên văn minh tột đỉnh. Thật ra, trình độ căn trí thưở ấy, không đủ để các ngài nói, làm những tầm vóc lớn như bây giờ. Nhưng chúng ta tri gạn từng điều giáo huấn, từng việc làm của các ngài thưở ấy. Bằng tấm lòng yêu thương thật sự, tha thứ và dịu dàng, huyền biến từ từ, và mạnh dạn phá bỏ điều tệ, xấu, mê muội bằng những phương pháp hiệu quả hữu ích thật sự cho vạn loài, thi, may ra, chúng ta mới thật sự hiểu được sự tuyệt dịu vô lượng của các ngài. Từ năm 1966 đến 1975, bản thân tôi đã từng ngồi trên pháp tọa trước vài trăm vài ngàn người; mỗi thời giảng và trả lời không thời pháp nào dưới 3-4 tiếng đồng hồ. Bạn đạo từ Nhật, Mỹ, Pháp, Miến Điện, Tây Tạng, Iran…gọi tôi là tiều pháp vương, pháp vương. Một số Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức, Linh mục, Mục sư, Hội trưởng, cả các vị giáo chủ, giáo lãnh bạn đồng thời của các hệ phái Bửu Sơn Kỳ Hương.. Họ cũng mến thương và gọi tôi là Giáo Chủ, và thực sự, đời sống thưở ấy, tôi chỉ biết giảng và giảng, cũng có lúc phải trị bệnh từ thiện giúp bá tánh khắp nơi. Nói nôm na, bình dị, thì tôi là một nhà sư, một ông thầy cũng khá có uy và vật chất thì hầu như không kể được, vì cần gì từ nhà cửa, xe hơi, các đồ trang sức quí, có cũng như không; nhận sự cúng dường của đệ tử, bá tánh anh chị em, tôi chỉ miễm cười đó, rồi quên đi không nhớ nổi bao nhiêu, loại gì, vì; tôi không giữ riêng cho tôi và ba mẹ, anh chị em tôi không tham gia vào những thứ ấy dù gia đình nghèo khó, trôi nổi hết xứ này sang xứ khác từ ngày anh em tôi bước vào cuộc sống Đạo hạnh.

Sau năm 1975 đất nước thống nhất, tôi không truyền giảng nữa, và sống đời bình thường, có gia đình vợ con, và thấm thía nổi đói nghèo cô khổ. Tôi phải vất vả với cuộc sống rất dễ thương, vì tình người, vì hoàn cảnh, vì ước mơ và tham vọng. Hơn ba tháng chạy xe ôm, gần hai tháng bán vé số dạo. Suốt hơn năm năm chạy vạy trả góp một chiếc xe cánh én củ để làm phương tiện chở đồ mướn cho bà con buôn bán ở chợ. Trôi nổi chạy cò đất, cò nhà; đi tìm vàng; tìm mỏ đá quí…trong tạp nhạp trăm nghề hạ bạc, kể cả bán đô la ở công viên – Nước mắt tuôn trào vì sợ vợ con đói khổ, có lúc sợ hãi, năm bảy ngày sau nhắm có tiền mua gạo, có lúc nghĩ đến cái chết cả nhà, để nhà cửa cùng số vật dụng rẻ tiền trả nợ cho anh chị em cho mượn lúc cùng khổ cực kỳ. Có những lúc đệ tử đi xe hơi sang trọng chở con vào công viên, gặp thầy rồi hốt hoảng, huýnh quáng la trời…chỉ hỏi thầy bán cái này…rồi òa khóc vội vã từ giã lên xe chạy đi. Nước mắt rơi rơi, gom dọn túi đồ lang thang tìm vỉa hè, công viên vắng vẻ cho nước mắt thỏa mãn tuôn tràn. Khổ và nhờ cực khổ đó, mà, tình thương càng dâng trào trong lòng. Thương mình, thương gia đình và thương tất cả người chung quanh. Nhìn sinh hoạt hạ bạc, bình dân, mặc dù ôm xòm la hét, nói năng bộc trực, dữ dằn…tranh tìm cái ăn, cái mặc cho gia đình, những con người bị coi là hạ đẳng…thực chất nơi sâu thẳm trong tâm hồn họ là sự thánh thiện, chân tình; sau ngày hợp chợ, họ sạch sẽ dưới mái ấm gia đình, cúng bái cầu nguyện, kinh kệ một cách nghiêm trang. Nếu thiếu gạo, nợ đòi thì họ ủ rũ, âm thầm lặng lẽ mặc cho nước mắt rơi rơi trong thất vọng bi thương không biết cầu xin, hay nương tựa vào đâu…họ cũng thế, tôi cũng thế…những chúng sanh. Những kẻ mà Đạo Phật, đức Thế Tôn: THÍCH CA MÂU NI từng nói:”Nước mặt chúng sanh nhiều gấp vạn lần các biển…!!”

Tôi đã từng sống không biết thiếu thốn thưở ấu thời, niên thiếu. Sống quá dư thừa và uy quyền, một bước đi, kẻ hầu người hạ, kẻ lo lắng tứ sự (ăn, mặc, ở, bệnh) để rồi, được trưởng thành từ cái nợ, cái đói, cái khó cực kỳ, để giữ được cái đức hạnh của chín năm tôn quí, thực sự, không phải chuẩn mực, giới nghi, nề nếp mà nên, mà nó được càng cao quí hơn, cáng sáng suốt tuệ mẫn hơn, là nhờ tính chân thật của mọi người xung quanh. Những kẻ được coi dưới đáy xã hội; tình thương; tình liên đới chúng sanh; có lẽ, trong hổn độn, tạp nhạp của xã hội tích lũy đủ tố chất cao thượng thánh thần. Sự thật đơn giản của tố chất thánh thiện là chân tình. Còn sự màu mè gượng ép của lễ nghĩa hình thức, chỉ là lớp da đầy bụi bẩn thiếu thịt xương. Không ai dám chân thật với mình, kể cả những người cố rèn mình vào đại ngã chúng sanh. Các đấng tôn vinh thường kêu gọi rất khẩn thiết đối với những kẻ tôn sùng các ngài là Thánh là Phật: “Hãy nhìn lại mình”.

Hỡi anh chị em tôi, Sự may mắn từ một nhân vị bình thường, trở thành cao tôn thượng đẳng, rồi tiếp tục vào sự chân thật tuyệt đối của chúng sanh, có lẽ, nhờ đó mà, tôi hôm nay, được nên thành một chúng sanh hạ mạt thực sự, có tấm lòng chúng sanh yêu mình và quí anh em vạn loại chúng sanh của mình. Và, tố chất thực sự của chúng sanh sáng lộ, tôi mới nghe, thấy, biết và nhận những ân sủng ban cho.Từ năm 1966, tôi 16 tuổi, đã được hưởng quá cực kỳ nhiều sự tôn sùng, và, cũng được hưởng cực kỳ tột cùng của đói nghèo bịnh khổ, đến nay đá sau mươi ba tuổi đời, ngoài bệnh mổ tim từ năm 2003 đến nay cộng với tuổi già, tóc đã 2 màu báo hiệu sự tồn tại với anh chị em chúng sanh khắp hành tinh sắp kết liễu. Suốt từ 1998 tiếp nhận ban ơn của Thập Nhị Thiên Tòa, đỡ đần của Quán Âm Nam Hải và các đấng Thánh Linh, tôi trở thành một hạ hèn chúng sanh chỉ biết âm thầm sống nơi rừng rẩy, vườn lo kế sinh nhai, và, làm những gì được triệu tập bằng lòng tuân chấp tín kính. Sống và thực hiện huấn sắc tối linh nhờ vào vườn rẫy, và một số con cháu trợ vệ hoàn vẹn công hành, Sống âm thầm hạ bạc, đi..đến. về, theo giáo huấn…không còn dám, hay có thời giờ giao lưu hay đua chen với các thiện tri thức, các cao nhân, ẩn sĩ; một nông phu hay một tu sĩ cũng chẳng đúng với mình. Còn chút thời gian sống, ráng làm những gì hữu ích thế gian, bằng không cũng không sống với sự cao quí được ban cho của vạn sinh hoàn cầu.Suốt mười lăm năm hành trì huấn khải, vui buồn, lo âu, nên hư đủ chuyện; cũng muốn kể lễ lắm điều với anh chị em cho vui, nhưng sợ không đủ thời gian; nên; có, những huấn khải đặc thù, tôi cố gắng lưu bút làm duyên, để, may ra, có anh chị em nào thật sự là chúng sanh, có thể giao ước với ký hiến phụng sự hữu cần, thì thật may mắn cho xã hội vạn loài. Những gì tôi cố gắng lưu trao cho anh chị em là SỰ THẬT, nếu lấy lòng chân thật điều khiển tuệ trí chân thật, thì, nó sẽ không là phiếm luận, phiếm sự.

Xem tiếp Thông tri phần: 1 2 3

Xem Cuộc Chiêu Thảo Kỳ 1

 


Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *