ĐỪNG CON – KHÔNG TÁNH

ĐỪNG CON
Ai chưa sai, chưa là sanh chúng
Ai chưa hư khó gọi là nên
Sợ chết khó hiểu trái tim
Sợ hãi thật khó truy tìm lối ra
Ai cũng tốt – ai ma ai quỷ
Ai cũng hư – ai phật thánh tiên
Nếu con đừng nghĩ tư riêng
Thì lòng tham vọng tranh quyền lợi danh

Sẽ không dậy cạnh tranh giành giựt
Sẽ không sanh tức bực hận sân
Nếu con vững chắc trí thần
Thì tình thương chúng ngập tràn lòng con
Tâm là hồn Nguyên Thần con đó
Luôn tiến lên chỉ có chậm nhanh
Nếu luôn nhàn nhã tịnh thanh
Lực năng thu hiển nhẹ nhàng rất mau
Còn vướng bận tranh cao giành thấp
Còn oán hờn thương ghét giận thù
Trăm ngàn thứ rối lu bu
Lực nào hội nhập chơn như nào thành
Sống thuần lương quí anh mến chị
Thương anh em lạc hỉ hòa vui
Thứ tha chăm sóc vật người
Mặc tình thiên hạ ngạo cười biếm khinh
Tâm thanh thản ấy hồn tĩnh lặng
Vượt chánh tà rào cản giới nghiêm
Chân chất hòa khắp dưới trên
Chẳng còn tư kỷ cá nhân rối hèn
Lòng tham cầu ngồi trên hưởng trước
Tham thích thì muốn được muốn nên
Hồn vọng vang dội tuổi tên
Không đạt tức tối ngày đêm hận buồn
Hồn sân hận luồng tuông rối rắm
Hồn si mê chìm đắm thể hành
Ba hồn là ý vọng sanh
ấy là phách là khách vọng chẳng lành tốt đâu
nguyên hồn luôn thanh cao khiết nhã
Vào sự trần ví thá theo phàm
Sanh tham chẳng thỏa sanh sân
Càng sân càng rối vào phần si mê
Vào cuộc rối như hề sân khấu
Sanh bảy điều mông lậu thất tình
Bảy vía mặc sức tung hoành
Ba hồn bảy vía kết thành phàm nhơn
Tự làm chủ Nguyên Thần thuần khiết
Khách thế mình, mình liệt chân nguyên
Đúng sai đủ cách liền liền
Luân hồi lên xuống rối phiền trầm kha
Phật đã gọi Ma Ha Bát nhã
Là trí minh bản ngã hòa minh
Khi minh gì cũng pháp kinh
Ba hồn bảy vía chủ mình – mình hư
Con có lòng riêng tư cao ngạo
Hay mê si nghiệp báo nghiệp hành
Tự mình sanh sự sự sanh
Rẽ chia tốt xấu sự hành mê man
Nhận sự xấu bầy đoàn chung chạ
Cùng liên tay gây họa gây oan
Tình thương huynh đệ không còn
Thì tình ái chúng tiêu mòn nát tan
Đời thì phải tính phân vai vế
Đạo lại càng vai vế thấp cao
Tốt xấu thinh sắc đủ màu
Mới, lâu năm tháng nháo nhào sân si
Trăng non khuyết bên này tối mịt
Nhưng bên kia sáng rực trăng tròn
Phật rằng: mới, ngộ: chơn nhơn
Bạc đầu, tư ngã: xạ dươn chẳng thành
Huệ năng mới: xứng danh lục tổ
Thần tú lâu: thấu ngộ được gì!?!
Huệ năng nghèo, dốt, man ri
Thần tú kinh kệ thứ gì cũng thông
Học thì thuộc nằm lòng từ chữ
Tư ngã mê, nên cứ i a
Vì sanh: bát nhã mở ra
Vì đạo: chẳng biết bảy, ba – tín thành
Dũng đại chí không sanh cao ngạo
Chẳng vọng cầu phước báo dưới trên
Xác hồn đều đã như quên
Phụng vụ vì ích dưới trên khắp cùng
Trăng rằm sáng ai tôn cũng vậy
Mây ám che gió đẩy mây tan
Mùng một mù mịt trăng tàn
Ai chê ai ghét chẳng màn buồn vui
Kiếp vì chúng không lùi ký hiến
Khắp đất trời chỉ tiến không lùi
Mây che, người chúng ngậm ngùi
Trăng nào thay đổi buồn vui hận sầu
Vì đã ký không chao không đổi
Nay mây che gió thổi mây tan
Nơi này rực rỡ hào quang
Người tôn cũng mặc, hiến dâng: há cầu
Nơi kia tối chúng gào chúng trách
Cũng thản nhiên vì gặp lúc thôi
Khen chê là chuyện thế đời
Vì sanh ký hiến mặc lời hạ tôn
Đừng mê muội phàm hồn làm chủ
Rồi sanh điều gây rối rẽ chia
Ấy là lòng nọ ý kia
Tham sân si đã thành hia mũ bào
Đã dạy con ai cao mình thấp
Ai giỏi tài mình dỡ có sao
Miễn lòng luôn hướng thanh cao
Ký nguyền vì chúng khắc vào tâm cang
Không nệ khổ gian nan chết chóc
Quyết vì sanh chí dốc lo sanh
Không màn thân xác nghiệp hành
Con là á thánh vinh danh tôn sùng
Không lộ vẽ anh hùng kiệt nữ
Không khoe khoan đủ thứ dạng hình
Ra vẻ đạo mạo cầu vinh
Mà tùy nơi lúc vì sanh giúp đời
Thuận thì khai nghịch thời bế kín
Sống thuận hòa nhàn tịnh thậm thường
Giúp nhau cật lực lo lường
Miếng ăn giấc ngủ lối đường cùng đi
Khá rồi đó cao nghi thánh vị
Không tánh là không bị buộc ràng
Không rời ký nguyện lo toan
Không hình không sắc không màn khen chê
Không tâm ấy diệt mê diệt ngã
Cũng biết buồn biết giận thương sầu
Nhưng không lưu giữ để lâu
Trong lòng mọi sự oán cừu buồn thương
Dần dần trẻ thấy thường mọi sự
Chỉ miễm cười hết tủi hết hờn
Thấy, nghe nhận sự kinh lờn
Lực cao con sẽ thấy thường chẳng chi
Mình hiểu mình mê si tự hết
Tự nhẹ nhàng sống chết chẳng màn
Khen, chê kinh trọng thấy hoài
Còn gì buồn giận não nề sầu đau
Con được vậy là cao khá lắm
Ba kiếp thôi con sắm tòa sen
Hồn con nặng lực cao tôn
Như như thanh tịnh tâm tròn thành châu
Không pháp dụng tùy nghi diệu dụng
Không chốn nơi tùy bụng thấy cần
Không đạo tràng không pháp thân
Không âu, phi, á không cần trắng đen
Không mỹ úc sang hèn xấu đẹp
Không rẽ phân đạo nọ đạo kia
Đúng cần chẳng mũ cần hia
Thuận duyên rách đít áo kia lưng trần
Xong, chẳng nhớ chẳng cần lưu giữ
Không công phu chấp thủ lể hình
Ngủ khò co rút đất sình
Giường êm chăn ấm cung đình thứ dân
Miến an trụ khí thần nhàn nhẹ
Miễn giao thoa vạn lực ngàn năng
Điện từ trường vô lượng khó cân
Bao nhiêu cũng đủ không cần thiếu dư
Khỏe, phủi bụi vân du phụng vụ
Một, đôi trăm, ngàn, triệu bá gia
Tùy duyên giúp đỡ người ta
Không lụy, không lê, pháp ta pháp mầy
Thấp, giải khổ cho bây bớt khổ
Khá thì truyền phân biệt không nên
Tiến lên yêu chúng chớ quên
Giỏi, ký hiến lo chúng chẳng rên than sầu
Không cà sa tới đâu cũng được
Không áo dòng chân bước thong dong
Không gì riêng chỉ một lòng
Nguyên linh chẳng có đục trong sắc màu
Dụng không pháp con vào chân thánh
Một kiếp hành con rãnh đi về
Thường tịch quang địa ngục mê mê
Đâu cũng vậy mọi bề đều yên tịnh
Hỡi con trẻ chớ nên bịnh rịn
Giữ tam tâm hay giữ tam hồn
Đừng tự cho mình dạy hay khôn
Coi con có TÌNH NGƯỜI hay chẳng
Thuần lương hạnh anh em tắm mẵn
Dắt dìu nhau nhắc nhỡ chung tay
Chớ trách chê tốt xấu nên sai
Rồi đùa đẩy lưng quày mặt ngoãnh
Đừng, đừng con dù chưa thọ lãnh
Đủ uy năng đức hạnh thánh thần
Dù con chưa giao ước ký dâng
Nhưng công sự thánh thần con có
Các con đã phẩm hàm vào ngõ
Đã từng ngồi tiệc nhỏ tiệc to
Lễ ký dâng danh sách đã lo
Vọng phàm sự xuất sơ quá uổng
Đại phong thần vị vương vi tướng
Sắp chuẩn theo sắc chiếu Thiên Tòa
Sao nổi trôi gió thoảng rơi hoa
Nổi tha thiết đoạn trường đẩm lệ

Một giữ tam tâm qui nhất tâm
Tâm không phân biệt chẳng sân tham
Tâm vọng sanh ba, ba sanh bảy
Thất tình lục dục khổ luân trầm
Anh em các trẻ là nhật nguyệt
Sao kéo mây che vướng khổ kham
Tháng năm sắp hết còn say ngủ
Đại phong thần mở uổng tỷ năm

Nhật Nguyệt Ngọc Sơn

HUỲNH HUỆ GIÁC


kiếm tiền với vật giá
Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *