Thánh Kinh Quyển 2

LIÊN HOA TAM MUỘI

Muốn trở thành nhà THÁNH, PHẬT hãy trao rèn trí, tánh, bằng bốn quyển thánh kinh thiện hảo của DUY THỨC TÔNG

– Mê tín chia-rẽ để nó vô ích. Hãy đạp đổ nó với cương vị nhà Tiên-Phong trong cuộc Thánh-giáo để xây dựng chương trình Đại Hiệp.

– Hãy xem kinh, xem cho tường suy cho tận, đừng biếng nhác, tự cao, và thất học. Kẻ trí-thức và chơn-thiện luôn nhìn tiếng nói của toại lạc bằng hoán xét chớ không phải pha suông. Suy-nghiệm là gốc của sự vinh-quang; bằng không hãy trao cho kẻ khác, hoặc ngộ được rồi, hãy giúp kẻ khác biết thêm. Đừng ích kỹ, đó là Đại-Tín cần phải hành.

NỀN MÓNG

Đạo-pháp suy-vi, luân-thường đảo lộn – nền móng chơn thiện đà gảy đổ gốc nguồn, do những cơ xảo của vật chất quá mạnh, vì sự sái lệch của lương-tâm, của sự tấn-hóa, nên bao đồi trụy, chiến-tranh, khó khổ mãi bành trướng chẳng giờ ngưng.

Muốn chấm dứt khổ lao, phải thủ thường tác-phong và tâm tánh mình trong lễ giáo.

  • Lễ giáo dứt tranh cạnh và sái đạo
  • Lễ giáo dứt sự tham lam và sân hận
  • Lễ giáo dứt sự si mê và sa đọa

Chính thế,

Quyển Thánh Kinh bốn tập nầy sẽ dẫn đường cho Sa-môn cùng chư Thiện Nam Tín Nữ đi từ cấp cư-sỉ đến Thánh-Sự, và rốt cùng là Phật-Sự. Trong nội dung, được ghi tất cả những bổn phận phải hành của đứa con, cha mẹ, anh chị, của người buôn bán, quan quyền, giáo chức, vua chúa…và rốt cùng là sự tự giác-ngộ, sau khi suy ngẫm từng điểm một đến hết quyển thứ 3. – Ai rõ hiểu hạnh thánh-nhân bồ-tát ở ba quyển đầu, mới có thể đáo triệt được con đường bất-nhị của chơn thừa.

  • Hãy cố gắng về cõi tịnh
  • Thành tâm kỉnh nguyện công-đức mười phương Tam Thế Phật-Pháp-Tăng khai quang cho Chư Sa-Môn và Chư Thiện Nam Tín Nữ trên con đường về cõi sáng.

Tu Sĩ HUỲNH HUỆ GIÁC (Cẩn bút)

YẾU NGÔN KHAI CHƯƠNG

Hỡi tất cả các con yêu của Thượng-Đế,
Các ngài đã lao khổ và sái quấy nhiều lắm rồi; vậy, kẻ tôi-tớ nầy xin các ngài hãy sửa lại mình, gia đình mình, tôn giáo mình, quốc gia mình, và rốt cùng là thế giới. Để chi, để tiếng nói chân thành xuất phát từ buồng tim nhiều gian khổ vì trách nhiệm trung hậu của một đứa ở đầu xanh, van gọi con cái đấng quyền năng hãy quay về cùng lẽ thật. Than ôi! Hai mươi năm qua, kẻ tôi này quá mê mờ và vô-tư trước bổn-phận, vì thế ngày hôm nay, tự cảm-hối về trách nhiệm phải hành; cho nên; tiếng loa của đứa trẻ đang nôn-nao khắp đường, hay tiểu-chủ mình mau tĩnh lại, tĩnh lại để trở về nước Thánh-Phật sáng suốt đời đời.
Hãy ở về cõi Chơn-Lý hãy sống trong cõi Phật, hãy hái tự mình một đóa sen rực rỡ, hãy cố làm lấy việc ấy, sai khi nghe kẻ nầy điểm hướng.
Đừng, đừng phiền trách, đừng phỉ bỏ, đừng chấp thuận: vì nó là tiếng nói Thượng-Đế, nó phát huy từ ngòi bút trung thành của một đứa trẻ tôi đòi đầy nhân hậu. Hãy suy nghiệm, có rồi lương tri, có rồi học thức, có rồi sự vui sống, toại, hưởng thì mặc nhiên có đủ hàm ân ngự trụ trên thân, nơi hồn; vì vậy, bỏ đi tiếng nói thánh linh vì tự cao, ngã mạn, chấp trước thấp, tôn phân chia tôn phái, thì khác nào phủ ơn cha lành kiến tạo.
Thánh kinh: đường về cõi phật
Thánh kinh: lẽ sống an bình
Thánh kinh: gương lành biểu hiện
Thánh kinh, tiếng nói vô-sinh.
Hy vọng rằng: Thượng Đế bất diệt trong văn giáo-huấn của Ngài ban cho con để anh, chị con qui về Phật Đạo với tất cả khả năng sinh-tồn và hướng thiện.
Tiếng nói thứ ba.
Lần biểu hiện trung-gian với bổn hành nối kết.
– Tông giáo nào còn là những lò sát sinh để cung phụng cho mình, hãy nghe tiếng nói thật – hoàn toàn thật – của Thượng Đế đà biểu hiện tương-đồng bằng tình thương và trừng phạt. Ai muốn chiếm ngôi của Thượng Đế cha lành hãy trừng phạt lẫn nhau, trừng phạt súc vật để thỏa mãn thú tánh mình với nhiều biện luận của kẻ nịnh hung tàn, vô nhân đạo.
– Tông giáo nào còn chia rẽ để tranh quyền, danh, lợi hãy cởi bỏ mặc nạ màu ra để nhìn tiếng nói của tôi bộc này qua bốn quyển Thánh Kinh.

Phạm ngôn, phạm ngôn.

Đã quá nông nổi thốt lời trái ý, xin các tiểu chủ thứ tha; vì thật, bao lần khóc tủi, lắm lúc đoạn lòng, nhiều phen rức dạ; – chỉ vì anh chị không ngừng thảm sát; chả dứt tranh đua, nhứt là bỏ lãng đi tiếng nói chân-thành biểu-hiện nầy qua nhiều đời, khiến chủ ông nhiều khổ, phận tôi đòi cũng thông-thiết từng phen; nên đôi dòng uất tủi, xin các tiểu chủ tha dùm mà học theo từng điều, nghĩ ra đủ phương thoát khổ.

Biết rằng:
Lẽ sống con người, con vật cũng đủ cụ-thể tương đồng nên Thánh-kinh bốn tập nầy, dầu không đưa hết chi tiết của an-lạc, nhưng xét kỹ nó cũng đủ làm chìa khóa vẹn toàn cho tất cả trở về tịnh-độ.

Nguyện quyền năng thành kính và mười phương tam thế Phật Pháp Tăng ngự nhiều oai đức trên thân anh chị con, để anh chị con sớm về Cõi Lạc.

 

 

NGHIÊM-TRÌ GIỚI LUẬT

  • Môn đệ, hãy nghe cho kỹ, đây là tiếng nói của sự tấn-hóa: Đó là Giới luật, là thuyền bát nhã, là ánh-sáng lưu-ly sẽ hướng-dẫn các ngươi về Tây-phương dễ dàng.
  • Ta còn giữ giới hạnh: Tận độ chúng sanh. Thế nên, đừng vì lý-do gì các ngươi bỏ Luật Đạo
  • Môn đệ, ai nắm cương con ngựa chứng; ai lái chiếc xe hơi; ai sửa sang quốc dân. Đó là người lãnh-đạo. Còn các ngươi, cùng tất cả anh chị ta, hãy chọn một bực quang-minh để kềm tham dục và ngã-mạn. Ta giới thiệu kẻ ấy: đó là giới luật, là lương-tâm quang-minh chánh-đại.
  • Luật giới là sự thật của an lạc; ai muốn an lạc hãy lấy luật giới.
  • Môn đệ, ta cùng các ngươi mãi vơ vẫn trong vòng luân hồi để chờ sự tiêu diệt; mà lương-năng tâm-thức ít khi nào an-định, vì không biết tìm cho nó một điểm trụ. Thế nên, ngày hôm nay ta quá lạc-hỹ trước sự nghe biết, và thọ lịnh của một đấng tối cao sáng suốt: Đó là Giới Luật. Vì vậy ta không thể ích kỹ nhìn các ngươi quờ quạng, nên ta gọi các ngươi hãy năng gìn giới-luật như người trung thành với sự ăn uống thường ngày.
  • Ta là con tất cả sự sáng-suốt và là người sáng danh các cõi ấy, bằng vào giới và luật của chư Phật-Pháp-Tăng.
  • Môn đệ, ta đã huấn giáo cho các ngươi về nhân-nghĩa, và ý ta muốn đưa sự thực-tế của Đạo-lý vào trí óc vô-minh và ưa bẻ, để rèn sự trong sạch của tâm hồn uế-trược lâu đời. Nên bây giờ ta gọi các ngươi một lần nữa: Hãy tĩnh giấc mộng của mệt-mõi, để qui về cói thức biết nhẹ-nhàng.
  • Sáng nay ta có nhận định, ta tu hạnh khổ mà sung sướng cả hai mặt: vật chất, tinh-thần. Còn các ngươi, mới ngó vào, sự nhận định sẽ sai lệch, vì, trong cảnh sung-sướng và dễ dãi của các ngươi nó đủ sự mệt nhọc.
  • Môn đệ, các ngươi thường nghe câu:”Tu cũng chết mà không tu cũng chết”, chắc chắn các người buồn kẻ ngạo-mạn ấy lắm, và các ngươi cũng đang phân vân và bí lối trước sự suy ngẫm câu nói ngang ngược và chí lý ấy. Ta chỉ cho môn đệ xem: Đấy một người không tu kia, họ đang phạm giới sát sanh về nhân mạng, và họ bị đánh đập vào tù; Một kẻ khác lỡ phạm luân thường dâm-dục, nên bị mọi người rẻ-rúng, và kẻ trộm cắp, láo xược đang khổ-sở vì au cũng xa lánh. Tất cả sự ấy đều quá đau-đớn và xấu hổ, Trái lại, một người biết nhân-đạo kia, vị tu-sĩ nọ đang đứng đấy cho người dâng đồ hai tay, quì lạy hai gối, tán dương và cúng dàng đủ vật. Tất cả sự ấy đều tột điểm của an vui và sung-sướng, hãnh diện.
  • Hai sự ấy của kiếp sống, hãy đem cân thử xem đâu là lẽ sống thực con người, vạn vật.
  • Hãy tìm sự vui thanh-lạc và không sợ, mọi người sẽ quì gối lúc sống như khi chết – Bởi đó là chí hy-sinh vĩ-đại do chúng đặt ra.
  • Môn đệ, bèo và mây nổi trôi, tan hiệp; kiếp sinh phù của vạn lọai mau mắn gấp mấy lần nát rã của mây, bèo. Các người hãy nghiệm xem: Đâu giả đâu chân để tìm đường về nước Thánh Phật.
  • Hãy đốt đuốc lên, ngọn đuốc của tự nhận, đừng biện-luận cho cái ta nhỏ hẹp, đam mê.
  • Môn đệ, bữa nay ngươi vui cười vì sắc thắm, đời xinh; đứng trướng kiếng, các người xây mình, lắc tướng cười mĩm hoan vui. Rồi bửa hai bửa sau, kiếng vẫn kiếng không ố, không dơ, nhưng, dạ người sầu, lệ các ngươi muốn trào tuôn, tâm các người sợ sệt, vì, má cóp héo xào, trán nhăn nhọt mụn, mắt nóng lờ đờ, tay chân khô cứng. – Đó phải giả chăng các con của ta? – Phút đổi, giây thay, thật là thảm thiết.
  • Xác thân là giả vì giả nên xấu, đẹp, bịnh, đau, tự ta không kiềm chế được.
  • Môn đệ, ánh sáng lập-lòe sắp tắt của nông cạn, chấp mê; – nó sẽ tắt; – Các ngươi đừng bênh vực và cho nó là ánh trăng suốt đêm. – Nghe ta, các ngươi sẽ thắng những cái giả, rõ thấu đường chân.
  • Hãy nhìn vào sự cửu trường vui thuận; đừng bồi đắp cho sự đòi hỏi khổ sầu, lắng-lo, sợ sệt.
  • Môn đệ lầu đài, xe hơi, vợ chồng, con cái, sự nào các ngươi cho là sung sướng; nên nhớ, sự sung sướng đúng nghĩa là không lo sập đổ, cháy hủy; đụng chạm, mất mát tươi vui nhàn toại, chớ không phải cái vui chốc lát rồi vương theo sự khổ ràng buộc.
  • Người lo lửa đạn, đao binh tàn hủy mất ngôi nhà cá-nhân, mà nước mắt, mồ hôi của ngươi cũng như của người đã đổ vào cuộc xây cất ấy.
  • Các ngươi so sánh này nọ một chiếc xe ta, xe họ; sợ đụng chạm chết khổ; sợ hư hao, trộm cắp
  • Các người lo chồng có vợ lẻ; vợ ngoại tình, và nhất là sự vui lạc trong lúc ham muốn chỉ khắc giờ, là có sự lo lắng đến: nào con cái, sự nghiệp dằn co.
  • Tất cả đều đáng sợ, thế nên – Gắng giữ lòng an tâm và cầu sự tiếp-độ cứu chuộc của các đấng cao cả, để thường vui với cảnh chân dù sống xuê-xam cùng cái giả.
  • Ta vẫn cứu độ cho những kẻ sùng-bái suông bằng miệng lưỡi, mặc dù họ là kẻ khó trị và khiến ta nhiều hy sinh cứu chuộc: Họ không thương ta dù ta lo cho họ.
  • Môn đệ, sự đời thường thống khổ, khóc hận lẫn van cầu, nhưng không nghe, thành theo các đấng họ thường nguyện. – Đó là sự lừa dối của bản tâm loài Satan, ngạ quỉ.
  • Hãy bỏ cả quấy rối của sự van lơn khi không thực tâm hướng thiện.
  • Môn đệ, đừng mê đuổi theo sự van xin(cầu nguyện), hãy chấp thuận sự van xin là lẽ thật hiện bên ta, và sự cứu chuộc sẽ ngự trên ta lúc thật tâm.
  • Chư phật khi nào bỏ chúng sanh, nhất là những con hướng thiện.
  • Môn đệ, hãy tự giác-ngộ theo lời dạy dỗ của các đấng Từ Bi; và hãy tiếp tay ta trong sự cứu rỗi các linh hồn.
  • Tự giác và giác tha đó là lẽ sống của các bực cứu thế. Ai muốn trọn vẹn theo lời phán của lý thật cao cả, hãy tìm vào bốn điểm Từ Bi Hỉ Xã.
  • Môn đệ, hãy thương và chăm sóc cho người với lòng đại – chúng, cũng như các người thường cần sự giúp đỡ và quí mến của kẻ khác chung quanh, Nên nhớ, sự thương yêu không phân biệt màu da, chủng tộc, người thú, Nữ Nam, và lo thực tâm đối với tất cả trong việc tấn-hóa đến chơn-thiện – Đó mới là lòng Đại-Từ.
  • Sự thương giả dối của cá-nhân thường gây cảnh xáo-trộn và tranh-giựt. – Bởi tất cả hay gần hết, đều có sự ghen tương. Ai thoát khỏi điểm nhơ đó đều là phật.
  • Môn đệ, khi đem lòng thương ban rãi độ người, vật về chơn thiện; những kẻ quấy lại phủ phàng trước gương hy-sinh ấy: họ phá hoại, mỉa mai, chưởi bới, đánh giết…Ta khuyên các ngươi hãy thương họ nhiều hơn, vì họ sẽ chịu khổ và phạm tội – Nhất là họ ăn-năn sau nầy, trước sự chánh tín của các ngươi. Đó là lòng Đại Bi
  • Môn đệ, các ngươi thương yêu và tha-thứ vì lòng Từ-Bi, thì hãy hoán xét cho kỹ sự sâu sắc của hai đức tính ấy, để đừng buồn nản trước công cuộc thiện lành nầy. Đó là lòng Đại Hỷ
  • Sự vui vẻ và chấp nhận, chứng tỏ lòng vị-tha rốt ráo nhất.
  • Môn đệ, Đại-từ: Sự thương yêu người vật và lo cho tất-cả. Đại Bi: vẫn thương yêu và cố tìm cách độ cho những kẻ bất khứng và quấy hại. Đại-Hỷ: Luôn vui vẻ để hành những sự đó; thì thêm đây, lòng Đại-Xã: hãy quên cảnh danh, tiền, quyền, tước, lộc. tử phược, thê thằng để thắng tiến đến chổ xuất gia giải thoát. Như thế chính là bực Bồ-Tát, ít chi lường được ân-đức vô lượng, vô biên ấy.
  • Hãy mạnh dạng bẻ gẫy bước tu nhân, để xã hội được toàn thiện, toàn mỹ, bằng con đường xuất gia khất sĩ, giáo huân thiên trùng. Đó là bậc giác-thế, hy sinh, là người của nước sáng suốt gương mẩu vậy.
  • Môn đệ, trong khi các ngươi tiến về cõi tịnh vĩnh-cửu, ta nhắc các ngươi gắng hành những điểm nầy: Đó là Luật-giới; vị giải-thoát quang-minh nhất cho các loài.
  • Hãy nghe ta, tiếng nói của tình-thương và nhân-nghĩa, ta khải những điều răn của chư đấng thiện lành, bằng những thiển-ý thường tồn nầy.

SÁT

  • Môn đệ, chắc các ngươi đau khổ và thống hận những kẻ nở đang tay sát tử kẻ thân yêu các ngươi lắm chớ gì? – Ta định chẳng sai đâu, vì đây là tình thiêng liêng của con người, con vật. Vì thế, nếu ai xuống tay hành hạ và có ý giết các ngươi, chắc các ngươi thù họ chẳng chung trời vậy. Ôi! Cảnh giả thường nầy ai cũng không muốn cho ta bị chết, nhất là dưới tay của đồng hay khác giới hữu-tình.
  • Môn đệ, đã biết sợ cái chết thân ta, tộc môn ta, thì các ngươi đừng nên giết thác ai cả, vì họ cũng muốn sống như các ngươi vậy.
  • Môn đệ, với tình nhân loại, các ngươi đừng phí phạm đến sanh mạng của kẻ khác, vì đó là bản thể của Thượng-đế tạo dựng, và chư Phật đang cứu chuộc. Và, tình vạn loại, các ngươi cũng đừng ra tay sát hại loài vật, vì đó cũng là bản thể Thượng-đế tạo dựng vậy.
  • Môn đệ, kẻ mạnh hiếp hăm người, ngươi sợ-sệt, rút cổ, và uất ức; – Tại sao các ngươi lại nở đàn áp và bắt chẹt kẻ yếu hơn mình. – Đó là ỷ sức và ngang ngạo chăng? – Ta đáp rằng: ngoài hai danh-từ đó, chỉ có ngữ-tự xấu xa hơn, mới đúng gán cho hành-động như vậy.
  • Đừng dùng bạo lực của sức, tiền, quyền mà gây cảnh sát tử lẫn khổ não cho người cô yếu.
  • Môn đệ, các ngươi thường nói kẻ giết người ngoại quốc không gớm tay, còn giống giồng các ngươi chẳng nở. – Ta xin hỏi, những con người của quốc gia kia, có biết đau đớn, khổ vui và bản tánh như các ngươi chăng? – Câu này ta khỏi trả lời, vì họ cũng là sự tạo dựng của Thượng-đế như các ngươi chớ nào khác được.
  • Hãy thương yêu đi, đừng mê-muội nữa – Hãy nghe ta – Những đứa con của Thượng-đế: Các ngươi đều là anh em chung dòng từ-ái cả.
  • Môn đệ, ai thương các ngươi, lo lắng, an-ủi các ngươi, ắt các người quý kính họ lắm, vì họ đã có lòng chiếu-cố đến cá-nhân các ngươi mà. Do đó, ta khuyên các ngươi hãy thương họ trước đi đừng phân chia nữa, đó là hàng chơn thiện sáng suốt.
  • AI muốn được tôn vinh, ai muốn thành thế-tôn: đều chứa đầy lòng ái yêu như vũ trụ.
  • Môn đệ, đừng để lòng tham-lam sân hận quá lớn. vì nó là thiên ma, chỉ biết xúi các ngươi vào đường tội ác.
  • Hãy dứt tham-lam và sân-hân để thế giới bớt một thảm-họa sát tàn.
  • Môn đệ, các ngươi có thể san bằng cả muôn núi; laaps hết vạn sông; hồ; nhưng, nghe ta, đừng làm đổ máu những đứa con của Thượng-đế, vì đó là cật ruột của Đức Ngài.
  • Tình phụ tử cao diệu lắm các môn-đệ của ta ơi! – nhìn kia Thượng-đế, chư Phật – Thánh, Tiên đang săn sóc từ hạt cơm miếng nước cho họ, và họ, chính có ta và các ngươi nữa. Vì thế, các ngươi đừng nên giết họ, dù một con vật bé như kiến ruồi.
  • Môn đệ, giết người chớ nở, thì đừng để sự vũ-lực hại đi kiếp sống thú cầm. Nhìn xem, ấy, chon chim đút mồi nuôi con – nó tràn đầy đức cao-cả của cha mẹ- ; con gà túc con; loài chó gầm-gừ lúc con còn bé; đàn ngựa bỏ ăn vì có bạn đau; đám khỉ chung đàn vui vẻ; tiếng rống thảm than của loại tượng khi bạn tâm đồng vong tử; con cá giẫy dụa; mắt cóc ếch van lơn, tay đưa đở ngọn dao thần chết. – Ôi! Thảm-thiết thay mối cảm kích của sự dống loài sinh vật; bàn tay kẻ mạnh nỡ nhẫn tâm cắt cổ, lột da chẳng chút nương lòng.
  • Các môn đệ của ta, hãy ban-bố tình-thương cho kẻ yếu nghèo hơn ta, đó mới chúng tỏ được tình-cảm ái vậy.
  • Môn đệ, các ngươi nghe người khác miền khác nước nói chuyện được chăng – nếu ngươi chưa học; – chắc không; ta biết, các ngươi với nó sẽ thông cảm với nhau như hai người câm qua hình-thức chỉ, trỏ. Thế nên, với con vật, chỉ có cặp mắt rưng rưng trào lệ thảm của con trâu, con bò; sự mọp lại của loài khỉ; chạy tránh bay lội của chim, cá, vịt gà là hình ảnh của sự sống có linh hồn như các ngươi. – Vật thương ta các ngươi đừng cho máu đổ.
  • Ta là con của Thượng-đế, các Phật-Thánh-Tiên, và họ là con em ta trong cuộc tiến-hóa trể nải. Thử hỏi, sao lại nở giết nhau. – Hãy biết như vậy các môn đệ.
  • Môn đệ, ta viết đến mục này lương-tâm ta cắn rứt, vì ta đã làm cho kẻ khác phải khổ-sở vì ta. – Các ngươi hãy cải hối trước lòng mê muội vả tình thương, để có sự an-tâm sáng suốt, lợi ích cho vạn loài.
  • Thượng-đế, con sáng danh tiếng nói của an-lạc, và hy-sinh đạo quả của mình vì tiếng nói ấy. Xin ngài hãy an tâm cho con trước sự khổ của người, vật con lỡ tạo gây; dù đó là sự đau-đớn chốc lát hay đời đời.
  • Môn đệ, đừng bắn các loài chim bay; đừng thuốc cá nước; đừng đốt rừng hại vật, hãy để ranh giới được chu-toàn. – Có thể các ngươi chiều nhu-cầu bằng lòng nhân-ái và dịu dàng hơn.
  • Ta sẽ đau khổ mãi mãi, vì, kẻ sống chung quanh ta, do sựa bất lực của ta mà khổ sở. – Hãy tha thứ cho con, Thượng-đế, chư Phật, con sám-hối lắm, vì bổn phận con chưa xong. Con thệ hứa viên tròn trở lại. – Môn đệ, hãy nương theo sự sám-hối của ta.
  • Môn đệ, tình thương hãy đặt trên sự cao cả; hãy đứng thế tự vệ khiêm nhường bằng lòng từ-ái. Đừng xăm-lăng, cố-sát.
  • Ai cũng muốn sống, ta biết nên ta khuyên các người nằm trong tình thương của tự vệ. – Ấy là các người thuận tiếng nói của Đức Ngài – đấng tạo dựng.
  • Môn đệ, không giết người, vật; người vật ắt không giết ta. Hãy bay nhảy tự do hỡi những đứa con của tình thương thật sự, và đúng theo thuận hiếu thật sự của tình thương.
  • Không chi an tâm con người băng tình thương có trước, hoặc tình thương của sự ăn-năn kéo dài.

ĐẠO

  • Môn đệ, của ta vật kia; họ lấy; nó quá quí. – Ta phải đòi lại bằng mọi cách. Ấy thế, các môn đệ, ta đã bày tỏ lòng bảo thủ rồi đấy. – Vậy, các ngươi nên biết, ai cũng đầy lòng tham-lam, bảo-thủ. Thế nên, chớ lấy chi của người dù quí hay không quí.
  • Cõi sáng suốt của cha và anh em chị ta đều không tham lam. Hãy theo ta đến đó; nhưng, trên đường về, ta và các ngươi cố nương nhau đừng trộm gạt của ai, vật nào, một món đồ thấp giá, vô dụng – vì nó là gai nhọn rất nhạy độc trước lòng tham.
  • Môn đệ, coi cặp mắt láo liên của kẻ cắp kia, và sự ngại ngùng của kẻ lừa dối đó. Họ đang bất an trước sự giả dối, và xem dễ tức cười cùng xấu xa quá lắm.
  • Hãy an tâm với thực tại của mình, không ai bỏ chết kẻ biết tri túc cả.
  • Môn đệ, lấy bảy hột lứa nhà Tăng biến thành kiếp ngựa đến bảy năm. – Ta ghê sợ sự quả báo to tát ấy. Lúc trước không biết, thì sự giảm chế còn có; hôm nay, xét thấy lời đây rồi: sái phạm-khó tránh đều đọa lạc.
  • Ta sợ lắm sự quả báo của cái biết mà còn hành.
  • Môn đệ sợi chỉ, cây kim, trái cà cục đất…vv, đừng nên lấy ngang với tính cách tên trộm, tên gạt; hãy nương ánh sáng ngay thẳng để làm sự sống. Ấy mới là con giòng Đạo vậy.
  • Vật nhỏ còn quả báo tội lỗi, thì đừng phạm vào sự sái quấy lớn lao.
  • Môn đệ, cả xóm sẽ huy động để bắt tên trộm; cả làng sẽ lọc kế vạch mặt người dối gạt; cả nước đang tiến đánh kẻ cướp giựt. Đó, gương ấy cũng đáng cho các ngươi đừng xe sái trong việc dụng của người.
  • Vay mượn còn phải trả cả vốn lẫn lời, thì, sự trộm gạt lẽ nào lại tác phạm.
  • Môn đệ đừng nói rằng: lặt vặt không tội hại: – chính nó là gốc của sự cướp lớn vậy.
  • Khinh khi việc nhỏ như coi thường con chốt bánh xe đang sút, khi qua vùng truông hiểm khó vậy.
  • Môn đệ, kẻ cướp trộm như ngựa trên sa mạc cát nóng, chỉ chờ lúc chết khô; hay thể người yếu –loạn trong cơn giông bão khôn lường được giờ ngã gục.
  • Nếu các ngươi muốn được yên ổn thì đừng nên cướp trộm đoạt lấy của người.
  • Môn đệ, giá trị của sự sống là tự tín trước mọi việc, lấy của mồ hôi nước mắt người làm sao gọi là Tín được. Không tín làm sao hiểu rõ sự hỷ-lạc của đức tánh cần lao.
  • Cần lao là lý sống khỏe, dù lao tâm hay lao lực, tất cả đều có tự sức cá nhân, thì nếp vui vẻ thường bên cạnh.
  • Môn đệ, con chim ăn lúa thóc, con gà mổ dùng vật-dụng người; con chuột, dám ăn trộm của người – nhưng nó là con vật- thế nên mà nó còn bị lưới, đập, bẩy, thì con người đừng để sa vào trộm đạo.
  • Lưới người bắt được rồi, lưới trời lại rào đón thêm nữa – thật là khổ sở cho người ưa trộm cắp.
  • Môn đệ, ngươi không trộm, cắp, lừa gạt, đó là gương của bực thánh, và gương ấy sẽ được tán dương, nhất là sự thụ học của con cháu các ngươi vậy.
  • Hãy quang-minh hơn trong việc giữ nhân-phẩm, vì đây cũng là đức hạnh của hàng Thánh Phật sự. Môn đệ, ta còn ôm bát đi xin, không lẽ các ngươi không giác-ngộ được sự dạy bảo rốt-ráo này sao? Đừng ngộ nhận hãy xác nhận để tiến hóa.

DÂM

  • Môn đệ, tình dục là sợi dây oan gia lớn to, cứng chắc, dài dặn vô hạn, nếu ai bị trói buộc ít khi cuộc sống được an nhàn.
  • Vương đeo vào vòng tình lụy rập, cá sa câu, rọ. Suốt đời lo lắng không bao giờ yên.
  • Môn đệ, với cư gia, đừng phạm vào luân thường là: Trai một vợ yên phần, gái trung trinh tiết liệt. Không ngoại tình sái bậy – Không gian dâm điếm nhục. Ấy chính đạo phu thê luân-thường tín-nghĩa vậy.
  • Hãy nghĩ biết cái khổ của cảnh vợ chồng chưa tròn trách-nhiệm, thì đừng tạo tác thêm điều sái quấy.
  • Môn đệ, thế gian sẽ bàn phiếm chỉ trích không ngày giờ yên đối với kẻ ngoại dâm gian dối. Đừng để ai phỉ nhổ đến ta vì sự xấu uế nầy.
  • Môn đệ, trai phải rèn lòng chánh đại, đừng phạm tiết-hạnh gái người. Cang-thường và tín-nghĩa: Ấy là đạo thánh hiền.
  • Nữ thuần nghiêm kiểm đức, thủ dạ trung trinh; tiết hạnh ngàn trùng, đừng đem bán dạo.
  • Muốn đến cõi tịnh lạc, muốn hưởng vị tâm hương, cần lánh xa ái dục. Ấy chính bực thánh hiền.
  • Môn đệ nên khắc nhớ câu nầy, không một thứ lo sợ nào bằng sự phạm dâm giới của hàng thiện-tri-nhân.
  • Ta hằng lo cho các ngươi, cũng chỉ vì khổ-não-giới nầy. Nó là hạng độc thú mà hàng Tiên Thánh còn phải nể sợ. Dâm giới, hãy đặt nó đầu tiên đừng cho nó dục.
  • Môn đệ loài người hơn thú ở chổ dâm ái bất loạn luân; như anh em giồng giống, thầy trò cứ để lòng dục khiến xui, rồi đến sanh dâm ái, như thế, khó gọi được là con người vậy.
  • Nước mất, nhà tan, trí hoại, thân suy, thường sanh ra là do lòng dâm ái.
  • Môn đệ, còn son giá phạm dâm dục vô nghi, trí tánh thường lo sợ và buông lung, sự hại vô cùng. Có chồng vợ còn sai lệch giới dâm, giá trị tịnh lạc bị đổ vở, và xấu thẹn; làm vua phạm sắc dục dâm quốc gia náo loạn. Làm Đạo phạm dâm dục mãi lo sợ mất trí tuệ quang minh.
  • Tình chồng vợ ta còn sợ buộc huống lẽ phạm giới luân thương. Hãy cố theo lời đó
  • Môn đệ, sự dục lạc thường đưa con người vào ma đạo, hãy biết ghê sợ nó như ghê sợ một cái chết lần mòn hay khắc nghiệt nhứt của muôn loài.
  • Đám vòi, tửa, ruồi, bu quanh xác thúi, các ngươi ghê sợ. Đừng, nó không bằng sự lo lắng và xấu hổ của lương tâm khi vương vào dâm giới. Hãy lánh xa cỏi dục để tránh hành dâm.
  • Môn đệm dục lạc là cõi tội lỗi với người trí thiện; và là nơi khoái lạc của hàng ngạ quỉ, ma vương. Trí thiện, Ma Vương ai thường vui toại và trường cửu? Chính trí thiện. Thế nên, cần học theo Trí Thiện.
  • Hãy gội bỏ lòng dục và sự dâm; để theo ta về cõi huy-hoàng; ăn năn đi, để cùng về cho sớm.
  • Môn đệ, con cọp còn dung thứ cho linh-hồn các ngươi, chớ đàn ông; đàn bà; nam nữ là sự ác quấy chẳng lương tâm; vì nó nuốt tiêu luôn hồn xác.
  • Ta thà chết vì hướng thượng; chớ đừng để đọa bởi đam mê.
  • Môn đệ, nhân phẩm của tông môn là do các ngươi, đừng phạm giới dâm dục; vì nó là sự nguy khốn và khó khăn nhứt trên các nẽo đường Chơn-Mỹ-Thiện.
  • Ai muốn vào với Thượng-đế, ai muôn theo chơn sự quang-minh. Hãy diệt đi lòng dâm dục, để tiến hái cành sen thơm dịu.
  • Môn đệ, an nhàn, tịch-tịnh, hoán xét và tầm hiểu để trừ lòng tham dục, nó chết vì ta; chớ ta đừng chết vì nó.
  • Hãy nương theo chánh mạng. Giới nầy sanh nhiều hoan lạc; bằng trái lại, nó là mẹ năng tạo loài lo sợ.
  • Môn đệ, người xưa thà nuốt hườn sắt nóng, và mổ thây để chết, chớ chẳng chịu ăn-năn vì dục vọng đam dâm. Họ chết chớ không phạm.
  • Hãy biết, lẽ sống là lý chu toàn của toại tịnh. Đừng bỏ tịnh-toại bằng hành vi phạm vào dâm-dục-giới.
  • Môn đệ thà bị thú xé xác thây; sự hành hạ rả thịt, chớ đừng vì dục-lạc đam mê mà vương vào lồng nhện tội lỗi lo sợ.
  • Giải thoát khỏi luân thường. Tội: dâm-dục, không bằng thoát ly cả sự luyến-ái vợ con, chồng, con; và rốt-ráo hơn cả là đoạn lìa lòng đam-mê dâm-dục.
  • Môn đệ, mặt bể trùng-dương thinh-lặng, tất cả mọi sự đều tịnh yên; nhưng bão giông kéo đến, tàu bè to lớn cách mấy cũng phải chịu sự nhận chìm. Đó, các ngươi có thấy phong-vũ thế kia quái hại chăng. Nhưng đừng nghĩ đến cảnh đó, vì nó không bằng sự phạm dâm dục đoạn lìa luật giới của các ngươi đâu. Tất cả sự ổn định của thể tâm đều bị dầy xéo không ngừng.
  • Sóng gió to lớn cách mấy, tâm người không nao sợ, chỉ sợ chăng: đó là phạm vào dâm dục giới.

VỌNG

  • Môn đệ, sự khéo nói của các ngươi không phải là dối-trá, mà là sự thành thật.
  • Nghe ta, những tạo-dựng của Thượng-đế, gắng trở nên toàn hảo trong ngôn từ. Đường về các ngươi sớm tới.
  • Môn đệ, ta dạy ngươi bằng những tiếng thật, và sự nuôi dưỡng của thiên nhiên đâu giả-dối đối với các ngươi. Thế nên hãy đem lẽ thật của ta, cũng như của tạo-hóa để xây dựng lẽ sống cho chính mình và xã hội.
  • Các môn đệ của ta, các ngươi hãy nương vào tiếng nói thật. Vì đây là dịp để các ngươi sống với sự thể hiện thiên-nhiên: Một cõi thật sáng suốt vĩnh trường.
  • Môn đệ, vì lòng tham các ngươi nói láo; bởi dâm-dục các ngươi sai ngữ; thì nghe ta – các trẻ còn mê muội, đoạn lìa lòng tham bằng sự bần đạm và bố-thí; dứt tuyệt dục-dâm bằng hoán-xét, tịnh-thiền.
  • Cầu nguyện mười năm không bằng trừ xong lời dối gạt trong một ngày.
  • Môn đệ, đừng nên vì quá vui mừng các ngươi nói những lời sai quấy. Ngôn ngữ dầu nói ra là trôi biến, nhưng tác dụng mạnh gấp mấy lần của cuồng phong.
  • Hãy năng gìn ngôn-hạnh, đừng quên sự khiêm-nhường và ít nói.
  • Môn đệ, vì tự cao các ngươi trở thành kẻ ỷ-ngôn; nghĩa là, lời lẽ mạt sát người chung quanh: Hãy diệt tự cao bằng hạ thấp, vì nó là mãnh thuyền chắc-chắn nhứt đi vào cõi đọa chết.
  • Ai còn cái ta trong tâm, ắt hình tướng và ngôn văn luôn phạm thế ỷ khinh.
  • Môn đệ, sự giả dối và miệt thị trong phút giây lãng tâm, các ngươi có hối hận chăng? Sự ăn năng là của con người, bằng càn lún là loài quái vật. Nếu biết rức dạ, các con đừng nên phạm nữa.
  • Khinh người đến xuất ngôn. Bản tâm kẻ ấy chỉ toàn là mất dạy và kém xét.
  • Môn đệ, thận trọng trong lời nói; Đừng biếm nhẻ, phê bình; chớ mỉa mai mạt sát. Kiềm chế sự tư lương, đừng cho thân khẩu ý nương vào tà dục. đến xa đường thánh đạo.
  • Ý dục ngôn khai; thân nguồn sanh tội. Không thân sao các ngươi hiệp cảnh; không cảnh sao ý sanh; không ý sao hành lệch. Thế nên, nghe ta, tiếng nói trung thực khuyên các con của Thượng-đế dưới sự cứu chuộc của ta kỳ ba, hãy bớt lo thân. Kiềm vuông chánh lý, phương hành dễ về giác ngộ.
  • Môn đệ, sự thành thật chính là lễ nghĩa trí tín thường tròn. Muốn diệt sự dối trá, hãy nhớ thường lễ phép dù hạng người nào; nhất là các vị tu sĩ; chức phận lớn tuổi hơn.
  • Lễ nghi là bước hân hoan nhứt của sự tiến-hóa. Ai muốn thụt lùi mới bỏ lễ-nghi. Dối trá là hình thức của ngu-si, và tâm linh của sa-đọa.
  • Môn đệ, đừng dối gạt, ỷ ngôn, thì ráng đừng hai lưỡi khuấy người. Tỉ như nói thêm thừa thêu dệt, mách khóe nhiều lời cho kẻ khác giận nhau; các ngươi nghĩ xem có ích gì chăng? Hay chỉ rước đến sự oán thù ghét vạ khi người rõ các ngươi là loài rối hại. Kế đến, đừng rửa chưởi cháu con, mắng mưa, réo gió, kêu thần động thánh; gây gỗ xóm làng; mất tình hòa hảo. Các con của chơn minh tạo dựng, đừng nên sái sự chỉ dẫn của ta.
  • Ta không đem sự giả dối dạy các ngươi; ta chẳng lấy rửa chưởi trù mắng các ngươi; ta không ỷ làm thầy khinh miệt các ngươi, thì các ngươi nghe ta, đừng đối đãi với ai sai lệch như vậy.
  • Môn đệ, xóm làng thường yên do thành thật; vậy các ngươi là người trong xóm ấy, hãy biết lấy sự thật đền đáp, nói năng, hành động, để đúng đắng với danh từ chiến-sĩ của bạo tàn và loạn lạc.
  • Ai thắng được sự dối trá của mình, chính chơn lý họ đã nắm được như nắm cổ chiếc áo, nắm mối mãnh lưới; chỉ cần mạnh dạn dủ gọn là tất cả đều êm xuôi.
  • Môn đệ, biết, nghe, hành tất cả hãy để trong sự thành thật, và khiêm nhượng, vì đó là sự an-vui và là sự nâng cao phẩm-hạnh của mình vậy.
  • Ai muốn được tôn xưng, hãy đem sự thật của võ trụ để đối xử và giáo dạy.
  • Môn đệ, ta thà chết nát thây, chớ quyết không đem sự dối-trá dạy các môn đệ; vậy các ngươi đừng quên chịu chết để giữ lòng thành thật.
  • Ta chết với lẽ thật; ấy là vinh.
  • Môn đệ, Bác sĩ, lương y cho con bệnh biết họ không chết, khi dứt lời là kẻ bệnh phải tắt thở. Đó không coi là dối trá, mà đó chính là mình tự-tín với lương tâm một sự thật vậy.
  • Hãy trong sạch trước sự dối vì người, cũng như bác sĩ dối con bệnh ưa bị kích động.
  • Môn đệ, hãy lượng lời nói theo hoàn cảnh, nhưng đừng trái với lẽ thật, và nhất là sự cảnh giác của lương tâm.
  • Gió thổi cây cỏ ngã nhưng cỏ vẫn trở về vị thế củ của bình thản. Các môn đệ, hãy lấy sự bình thản trong những lời nói, đừng phí phạm đến lương tâm. Ấy là không dối lòng tự mình vậy.

TỬU

  • Môn đệ, trí não con người không bao giờ loạn, nếu mình không tạo cảnh, sự loạn cho nó. Chính thế, ta khuyên các ngươi đừng để nó ngu si vì rượu, thịt, á phiện, thuốc lá, trà, hương, diện sắc.
  • Hãy để cho sự hiểu biết được trong sạch, bằng sự điều độ của bản thân.
  • Môn đệ, có bao nhiêu người đam mê tửu nhục, mà gầy dựng nên sự lợi ích cho xã hội chăng? Nếu không kể sự ngộ may – Thế nên, các ngươi đừng phí bỏ quyền năng của tạo-hóa đã gầy nên hình vóc và trí-tuệ một cách tội-lỗi như vậy.
  • Rượu, thuốc là độc nghiện dìm sự sáng-suốt của con người.
  • Môn đệ, lối xóm có kẻ say sưa chưởi mây, mắng gió; phá rối thôn làng; phá nhà đánh vợ(chồng) con cái, và nhiều lúc họ chưởi mắng đánh đập luôn các đấng sanh thành nữa. Môn đệ, bình thường cho họ chăng? Ắt không – đó chính là cái nghiện lớn nhất của rượu thịt, thuốc, trà đã hủy phá trí óc lễ-nghi của họ.
  • Chính sự thật đã bị phá vì con quỉ rượu trà, và nhất là kẻ không kiềm mình trước nó.
  • Môn đệ, ngọn núi lửa đốt cháy cả sinh vật, và tạo khổ khôn lường cho hiện cảnh ấy. Chính kẻ quá say vì rượu thịt còn nặng nề ác nghiệp hơn nữa vậy.
  • Cơ thể sẽ khỏe mạnh và trí tuệ sẽ sáng-suốt nếu không bắt nó dùng những chất kích thích, bằng ý tưởng tẩm bổ hay vì đam vui hoặc quá buồn.
  • Môn đệ, khi bí lối một sự việc, hoặc buồn lo, khổ hận: Rượu thuốc không là người bạn sáng suốt cho các ngươi đâu: có chăng trong giây lát là nó trở nên mãnh-liệt hơn nhiều.
  • Ai ngu xuẩn và kém xét mới thấy rượu, thuốc là món an thần không hậu quả.
  • Môn đệ, Nước sẽ mất; Danh sẽ tiêu; trí sẽ kiệt; Thân sẽ suy; luân thường bị đảo lộn, nếu các bậc có trí tự diệt sự quang minh của mình bằng rượu thịt, sắc-lịch.
  • Thành bại, đẹp xấu là do ở trí sáng suốt, vì sự thành sẽ do đây tiến lên. Đừng diệt sự sáng bằng tửu sắc.

THAM

  • Môn đệ, tham tiền, quyền, tước, lộc, tham ăn, uống, ngủ nghỉ, nói năng, đi đứng, nằm ngồi… Tất cả sự ấy đều là hạt giống xấu; đừng gieo dù không tưới nước bón phân. Nó sẽ phá hoại xã hội và tự trí xác cá-nhân mình.
  • Lòng tham thường biểu hiện sự tội lỗi và sa đọa. Cái ngoan khôn, lành thiện sẽ nương vào cõi lạc với ý dạ không tham.
  • Môn đệ, người khác còn đem của tiền bố-thí; và nhường thức ăn, vật uống cho người khó, thiếu, tránh bước cho loài vật. nhường chổ cho thú cầm; xa lìa ngôi vua chúa; vất tiêu tiền bạc vô thường; thế nên, các môn đệ ta đừng để sự bỏn-xẻn tham-lam trong lòng dạ.
  • Ta muốn diệt lòng tham nên không tiền, quyền, nhà cửa, y áo đẹp xinh – thì các ngươi đừng vì một lẽ gì mà móng cướp, ham mê bi cảnh vật chất vô thường.
  • Môn đệ, bao chúa vua chết tan, danh bia tiếng xấu; lắm nhân-sĩ nhục ô bởi dạ tham cầu; và không kể xiết cảnh tan xương, thịt nát; cảnh đổ, thành xiêu, máu tuôn, chiến loạn. Tất cả cũng vì lòng tham quá lớn: nào danh, nào đất, nào quyền, nào tiền. Thật là bi thảm.
  • Môn đệ ai là con của ta, con của Thượng-đế, chư Phật, hãy bỏ cả lòng tham, dù tham một sự gì.
  • Môn đệ, trước quả vị Đạo ta còn bất cần, chỉ muốn các người và anh chị còn mê si của ta quay về lối thiện, để tin tưởng đấng quyền năng mà thọ danh tấn hóa. Thế nên, các Chiên ngoan, Phật tử hãy phí bỏ cả cảnh giả đam mê ngoài đời.
  • Ai thương ta, cũng như ta thương chư Phật-Thánh-Tiên, thì noi gương bất tham, để cùng ta nương tay về với lối củ an lành. Đó chính là sự tôn vinh thuần trụ vậy.
  • Môn đệ, hãy nghe câu nầy để thương ta, và tin tấn thêm trên con đường Đạo; nhất là diệt bỏ lòng tham lam vạn sự.
  • Vì lợi ích cho tất cả, và mong muốn nguyện độ tất cả đến cõi bất thối; ta không từ nan hành pháp nhập cảnh, dẫu pháp ấy đưa vị tu-sĩ đi vào cỏi đọa, và sự phê phán của muôn sanh kém xét, đến quá khắc khe. Ban đầu ta vừa cười trong dòng lệ trước sự phũ phàng ấy, và nhất là sự buông lung lẫn sa ngã, của chúng sanh; nhưng tâm ta đã vui vẻ trước một chánh-đẳng của thể trí, và sự thuận hành của tu-chúng. Ta hoan lạc ghi rằng:
  • Nầy tất cả tỳ kheo, cùng tăng chúng, đừng buông lung trong luật-giới: Hãy xét từng pháp một, vì một giới là một hiệu nghiệm giải thoát. Đó là các ngươi nhớ ơn chư mười phương tam-thế Phật-Pháp-Tăng, và tròn đại-tín cùng bá chúng vậy.
  • Và câu,
  • Ôi! Nhiều khi ta quá ích kỷ vì quả vị cá-nhân, nên ta muốn bỏ pháp nhập cảnh; Nhưng lòng ta ray rứt, tâm ta xáo trộn, thể tánh và thể tướng của ta nó dày xéo ta, khi ta nghĩ đến sự rơi rớt của tu-chúng trong thế gian. Và rốt cùng ta trở lại bổn phận của một nhà từ-bi, dù sự từ bi nầy đưa ta vào cõi trầm-luân thêm nữa. Trước sự ấy, ta chỉ biết sáng ngôn kêu gọi hàng tu-sĩ, đừng buông-lung giới luật, và nhất là đừng sợ sệt, che dấu lỗi phạm của mình; vì đó chỉ hoài công vô ích, và nó chỉ gây thêm sự bất an cho ta mà thôi.
  • Các môn đệ, ta còn bất tham trước quả vị, thì con cái Thượng-đế dưới sự dìu dắt của ta, đừng để một vi trần tham ái nào trong lẽ thật của sự sống.
  • Môn đệ, long tham như sự cống lạnh của giá rét cao tột; như sức cháy của hỏa-diệm-sơn. Ai muốn thoát cảnh ấy hãy bỏ túi tham vô đáy của mình.
  • Hãy nêu gương trong sạch, lành thiện, vì, nó sẽ diệt bớt lòng tham ác quấy.
  • Môn đệ, kẻ ngu thường rèn tâm mình bằng danh, tiền, quyền, tước, lộc. Trái lại người không chỉ lấy sự thanh bần của tự mình để trau rèn sửa tánh.
  • Hãy biết sự khôn là giải thoát, nếu khôn trong nhân quả; còn ngu là sa mê dù là ngu mê điểm dục nào.

SÂN

  • Môn đệ, trí hóa của con người sẽ không còn nữa: nghiệp sát sẽ dấy lên; cướp giết không từ; rượu chè chả ngại; chưởi đánh, láo xược đều nổi dậy như ngọn cuồng phong, nếu lòng hận sân quá trội.
  • Đám lửa hủy hoại muôn nhà, chưa thảm khốc vì chưa sân quá lớn của kẻ ngu muội, và nhất là trí-thức.
  • Môn đệ, nước sẽ cạn, núi sẽ tan, nếu có một sức ép của khí hơi quá mạnh. Cũng thế, trí não của con người cũng tiêu mòn và ngu muội – nếu sự sân hận quá tột hành.
  • Hãy nương vào những giọt nước mát mẽ của nhẫn-nhục để dằn cơn lửa dậy. Đó chính là con của các sự hiền hòa.
  • Môn đệ, ánh sáng của trí –tuệ, của thần-thông, sẽ xuất lộ khi tự diệt dứt bản tâm sân-hận của mình.
  • Ai níu trì được sự sân nộ – ví thể vị anh hùng chận cả mấy đàn voi đang say chiến.
  • Môn đệ, con sẽ bất hiếu vì sân hận; cha mẹ ông bà sẽ bất nghĩa vì sân hận; quan quyền sân hận lê dân khó khổ; vua chúa sân hận quốc gia náo loạn, nhà tu sân hận trí-tuệ và thần-thông bị hoại diệt dễ dàng.
  • Hãy dằn tánh nóng nảy của mình bằng sự hoán xét giả thiệt để đừng chấp sự sái quấy vì rõ trên đời ít ai giữ mình đừng quấy.
  • Môn đệ, đừng giận người tham ăn uống; tham dục lợi; trộm cắp; tà dâm; láo xược; rượu chè; phá quấy; vô lễ. Nên nhớ ít ai đủ đầy chánh-tri-kiến của quyền năng tạo-dựng và nghĩ chính mình còn vô-tình tác phạm. Thế nên, lấy lòng vị tham và nghĩ sự cứu vớt bằng khuyến nhủ. Chính đó là con của lẽ thật vậy.
  • Ai muốn và đã chuộng những công minh của thế vật do công trình của bực sáng thế đầu tiên, hay noi vào lòng vị tha đoạn trừ sân nộ.
  • Môn đệ, các ngươi có khi nào thấy một quyền-uy trường-cửu; một an-lạc lâu bền; một mến yêu tri kỷ trong cuộc sống của kẻ ưa sân hận không? Chắc hẳn là không. Thế nên đừng để sự quấy quá, nóng nảy kia trong người
  • Quấy nhất là thấy cái xấu của người mà không trau sửa cho bản tánh mình đừng sái phạm như vậy.
  • Môn đệ, nhẫn nhục và vị tha, đó chính là hạnh thánh-nhân. Và chính hai điểm nầy thường được nêu lên để diệt trừ sân-hận. Vậy các ngươi đừng viện lý lẽ gì bỏ quên hai bản tánh nhu thuần quí đẹp kia.
  • Hãy nương vào ngón tay út và ngón cái, để học nhẫn-nhục và thương yêu.
  • Môn đệ, ta sẽ hứa chịu tất cả sự đau-đớn như lóc thịt, chặt tay, khoét mắt để trả hằng bao nghiệp lực đã vay tạo với sự nhẫn nhục. các ngươi hãy nhìn hiện tại, đã qua và chờ xem sẽ rõ. Thế nên, các ngươi hãy noi gương ta mà chờ đợi sự hành-nghiệp, như thế, sự nhẫn nhục mới khai thành.
  • Hãy gọi sự nhẫn nhục là bữa cơm đang chờ khi đói khát; Như thế, sự ăn nó mới đủ giá trị của hương vị, Nghe ta, quên thủ tín với sự nhẫn nhục để đón chờ lòng sân hận.
  • Môn đệ, có một cố gắng để trở thành một chức quan to, một thành công rực rỡ của phẩm danh quyền vị, nó không bằng sự chịu nghe và thích nghe nhưng lời chê bai, dèm siểm, vì đó là tài siêu việt để thắng cái lý-luận <Ta cao> của con người.
  • Thắng được tự cao bằng ý nghĩ cao thượng: Mình thấp để tu học. Chính đó là phương châm đáng nhớ hành của chư Bồ Tát, và đó gọi là nhẫn nhục.
  • Môn đệ, phật ngày xưa có dạy: Đời lắm sự quấy rối của Thiên Ma; chúng luôn ganh ghét và ám hại kẻ tu hành. Vì thế, các ngươi hãy nghe ta, muốn trở về với cõi quang minh, thường tịnh, hãy xét xem tâm mình bằng sự chịu đựng lời nói, hành động khó khổ, để chiến thắng khó khổ như sự chiến-thắng của lớp da voi trước muôn tên.
  • An lành của cuộc diện là những chiên-thắng bằng sự nhẫn nhục phải có. Ai muốn an lạc hãy năng tu hạnh nhẫn.
  • Môn đệ, lành thay đóa hoa kia thơm và đẹp, giá trị của nó ở trong gốc gai nếu người nào dám hái, hãy học nhẫn nhục để thương yêu, đó là các người đang cùng ta đi chung đường.
  • Phải biết nhẫn để làm thiện mới là đóa hoa đủ sắc hương, Chớ đừng nhẫn để mò trộm-dụ thế. Ấy chỉ là đóa hoa có sắc vô hương, và chỉ bị vất liệng, nếu không nói là chà đạp.
  • Môn đệ, người nhịn thua kẻ mạnh giàu quyền vị hơn, như thế cũng được nhưng, sự hùng hồn dáng làm bằng là: Nghe kẻ bị bắt sắp lên án tử mạt sát mà vẫn cười và đem tha thứ. Đó chính là cái nhẫn trước kẻ hèn yếu, và sa-cơ, mới đáng nêu gương rạng.
  • Nhẫn vì sợ; nhẫn vì vị tha và yêu thương; chính đó mới coi là hạnh của chư Hiền-Thánh-Tăng.
  • Môn đệ, đừng để tâm sân hận làm mất nghía xê ân. Nhớ, sự hối ngộ ăn-năn sau khi tạo tác chỉ là hình-thức của kẻ van cầu trước pháp luật. và cần hiểu, ván đóng thuyền phải lựa trước bằng chăt lựa, khi hoàn thành không lẽ hủy bỏ cả chiếc thuyền lúc đi hành trên biển cả, khi nước đã tràn vô lỗ mọt, cây mục.
  • Lương năng con người chỉ dại-dột trong phút chốc. Thành cũng đủ tan, nhà cũng đủ nát, thâm tình, ân nghĩa cũng rã như bèo.
  • Môn đệ, ta chỉ thay mặt Thượng-Đế, Thầy Tổ để mặc khải tiếng nói của các ngài; – Nếu ta không hành luyện theo sự dạy của ta đến các ngươi, cũng như các ngươi chả lo trao dồi theo lời ta: chính đó, các ngươi hó thể về nơi cõi lạc vui trường miên.
  • Hãy tuân theo những gì chơn thật mà ta đã ban ra. Nên cẩn thận ngẫm suy chính chắn, để dứt sự hàm hồ dễ gây sân hận. Sân hận thường do thiếu sự suy xét sanh ra.
  • Môn đệ, ta đã không biết bao lần làm đổ vở vì sân hận, và những lần đó, đã khiến ta hối hận trước bản-ngã ngu muội của mình. Thế nên, trong sự trau-luyện hiện nay, ta mong các ngươi cùng chung tay với ta trên bước đường rèn tâm nhẫn nhục, mở tánh từ bi.
  • Áng mây đen báo hiệu cơ mưa giông đang đến để bóp nát vạn-vật; chính đó chưa bằng cơn dục thúc của luồng máu nóng nảy, ngu mê của con người.
  • Môn đệ, ánh sáng quang minh của Thượng-đế chói rọi vào sự khổ của mọi loài; các ngươi đều được thụ-hưởng đồng đều; nhưng sự tiếp nhận không được toàn vẹn vì kẻ bất tuân, ngộ tuân, chịu tuân theo sự thánh sức của những giáo ngôn được mặc-khải của Ngài.
  • Chịu, không là hai lý đối chọi; chịu: dễ đạt, theo hoàn cảnh. Không: khó toại, theo hoàn cảnh. Dễ và khó tiếp nhận ân điển là tùy chịu hay không vậy.
  • Môn đệ, ngày nào cũng vậy; xưa nay, mai đều cũng đồng một thể trạng của lẽ thật; sự nào cũng cố gắng và quang minh. Nhẫn nhục và thương yêu là ngọn gió mát cho kẻ nóng nực vì sân hận.
  • Hãy nương vào nhẫn nhục và thương yêu để rèn lòng nhu-thiện.
  • Môn đệm sự nhẫn nhục, rất cần thiết, các ngươi hãy cố rèn cho được, để đủ sự an-tịnh cầu-nguyện, khi ta chịu đựng sự thọ tội vì chúng sanh – Lòng người sẽ hòa lại bằng sự nhẫn-nhục đấng sáng danh; và nhất là sự an bình của các ngươi trước sự cứu rỗi nầy.
  • Ta sẽ đưa chúng về an lạc, dầu thân tan, thịt nát; thì các ngươi hãy thủ tâm mình bằng hạnh nhẫn, để nêu lên pháp giới giác tha và từ-ái của ta vậy.

SI

  • Môn đệ, lòng si-mê thường phát khởi từ sự tham lam, sân-hận. Đó là hai điểm phát khởi những bản tâm mê-tín, bất tuân, cờ-bạc, chia rẽ…và nhiều tác-hại khác đến máu đổ thịt rơi.
  • Hãy diệt lòng tham bằng bố thí; hãy bỏ cả sân hận bằng ý hạnh nhu-hòa, khiêm nhượng.
  • Môn đệ, sự si mê nào khác gì con vật mù bị kiền chân trong hai chiếc còng, và đang la-lếch trên đoạn đường chông gai nhiều vô kể, chỉ chờ đến một trong những cái hố sắp tới mà họ chết.
  • Kẻ sống gần trăm tuổi, tu gần trăm năm chưa diệt được lòng si mê, làm sao so được đứa trẻ biết diệt trừ lòng tham ái và sân hận.
  • Môn đệ, ai thoát khỏi si mê trong đoàn người quá si mê, kẻ ấy chính là chiếc hoa sen thanh khiết, đang phô sắc trương hương trong vùng sình lầy ghê thối.
  • Thánh hóa, Phật-hóa-ai cũng được thế, và do thế, xã hội ít có sự chênh-lệch và giai cấp khi bước vào đường chơn đạo.
  • Môn đệ, không một ánh-quang trong cõi ta bà nầy, và mùi hương tuyệt hảo nhất của thế-giới Diêm Phù đây, sánh được với mùi vị và ánh-sáng vi diệu của bản tâm dứt si mê.
  • Hãy tạo cho mình một thể trí sáng suốt bằng mùi thơm của nhân, nghĩa, lễ, trí, tín hoặc đoạn lìa tham ái và ngã mạn.
  • Môn đệ, người tu vì tham mê và kiêu-căng sanh ra si muội, cho nên mãi luân trầm trong bể khổ. Nay các ngươi đừng để tâm mình vương nẻo ấy; sự ràng buộc ắt nhiều hơn.
  • Người không thường lưu chánh niệm làm sao vượt khỏi đám thiên-ma.
  • Môn đệ, người si mê thường hay vương khổ, nhứt là khổ vì so-sánh mình với kẻ cao hơn; và ý gian-giảo luôn bận tìm phương cướp đoạt của người.
  • Hãy chuyên tự thủ, biết tri túc và nhứt là sự tín với lương-tâm.
  • Môn đệ, hãy rèn xét, học hỏi những điểm sau để diệt trừ lòng vô-minh, ngu muội. Đó là năng học làm việc thiện như bố thí, trì-giới. Phải thương yêu đừng chia rẽ; lánh giao du kẻ ác và người say cùng cờ bạc; diệt lòng mê tín dị đoan; phải kiên nhẫn, hy sinh, lễ nghĩa, điềm đạm.
  • Người biết ác và lánh ác biết thiện và hành thiện; như vậy mới đáng roi dấu các đức Thánh linh tạo-dựng.
  • Môn đệ, quá khứ, hiện tại, vị lai của chư phật, thánh đều nương vào các việc thiện, bỏ các việc ác, và lo nguyện với lòng dứt đoạn si-mê, cùng dìu sanh về thiện-lạc.
  • Ta sẽ cùng các ngươi về cõi tịnh, nếu các người nghe theo những gì chánh thiện của ta cùng anh chị ta.
  • Môn đệ, sự bố thí nó có bốn cách: Thứ nhất: Tài Thí; Thứ hai: Sanh mạng thí; Thứ ba: Pháp thí; Thứ tư: Vô-úy thí. Các ngươi hãy tạo việc thiện trước nhất, bằng bốn hạnh sau này bằng nhân nghĩa.
  • TÀI THÍ: Đem vật dụng, bạc tiền giúp đỡ cho người thiếu kém. Thuốc: Bịnh; cơm, bánh: đói; áo quần:Rách.
  • SANH MẠNG THÍ: Cứu vớt cho loài súc vật như: kiến trôi sông; chim mắc bẩy; dứt bớt sự sát sanh.
  • PHÁP THÍ: Đêm lời lành khuyên người tu niệm; làm hiền lánh dữ, và lượm gai đường, sành lộ; lấp hố, bắt cầu. Giúp người vào đạo; in kinh, cúng dường, nghe pháp, học đạo.
  • VÔ ÚY THÍ: Đem tất cả lòng thành ra giúp đỡ, bòn phước mà không cầu danh, lợi, trả đổi.
  • Môn đệ, các người thiếu cần giúp; bị nạn cần thoát, tham sống sợ chết, bận tâm cần nghe lời phải, và không thích kể ơn. Thế nên, những sự gì trái lương tâm chánh thiện các ngươi, thì các người đừng tác phạm, bằng trái lại, việc thiện là hạnh đức nên thường hành.
  • Không gì tệ bằng sự ý-thức được thiện ác mà không theo thiện bỏ. Hãy học theo gương chư Phật-Thánh, để được Phật-Thánh-hóa linh-hồn.
  • Môn đệ, sập cầu té đau; đạp gai khổ đau; vấp sành đá đau; sụp hang ổ đau. Đó chính những cái đau mà các người hít hà than thở, nhăn nhó ấy, buộc lương-tâm của những đứa con của đạo, nhất là các môn đệ đã, đang, sẽ mặc mãnh áo đạo, sẽ được coi là du nhập đạo-Lâm vậy. hãy cố gắng dẹp bỏ những chướng ngại ấy, cho người đi sau đừng vướng phạm.
  • Ai biết mặc áo đạo, hành theo chánh-thiện mới chứng minh đúng đắn là người thực của đạo.
  • Môn đệ, phẩm pháp thí rất to rộng, hãy giúp đỡ người khác qui về cửa phật; chính đó là đức hạnh cao đẹp vậy; đừng ích kỷ trước việc thiện, vì đã biết niệm phật, ăn chay và hành điều chơn, với những ai như thế, cố gắng dìu người như vậy mới được gọi là người đã gia nhập đạo vậy.
  • Nếu ta ích kỹ mà bỏ kẻ khác bơ vơ trên nẽo khổ, thì chính ta cố tình tạo cho đường tu của mình lắm long đong, khổ khó; bởi kẻ mê kia sẽ quấy rối vì không ý-thức được nẽo lành.
  • Môn đệ, các ngươi nghe ai nói giảng khinh, các ngươi nên rõ, đó là phẩm pháp thí lớn lao vậy. Hiện tại, bước đường tu các ngươi chưa tới chốn, ta chỉ cách cho các người pháp thí trường cửu. đó là ấn-tống kinh sách chung với mọi giới, hay cúng dường vật-thực đến chư Tăng, Ni, Thánh-Sự, cố gắng thỉnh pháp và học đạo.
  • Ta ngày xưa cũng khai trí một giảng-sư bằng học kinh, nghe pháp, viết kinh, ấn-tống và cúng dường. Thế nên các con của đạo hãy noi theo các mục này.
  • Môn đệ, nên ý thức bổn phận của mình đối với kẻ thiếu-thốn, đói khát, bịnh tật, ngu muội chung quanh, là hành vi thọ nhận; thọ nhận một trách nhiệm cao cả của bậc thiện tri thức trước Thượng-đế, chớ đừng làm việc ấy bằng khoe khoang, tự ái, tự cao, cầu lợi.
  • Thấy kẻ khác làm không lẽ ta như vầy mà chẳng làm được sao? Đó là tự ái.
  • Trước đám đông muôn khoe xưng ta cũng làm phước và tỏ rõ tình nhân-loại. Đó là khoe khoang.
  • Hoặc vì lúc vui nhộn, hay bực dọc trước hành động kẻ thiếu mà quăng tiền cho với tư cách đùa vui. Đó là tự cao
  • Đem tiền bố-thí với ước vọng được giàu có, sang trọng, cờ bạc cho lợi; cướp gạt cho nhiều; Đó là cầu danh lợi.
  • Tóm lại những ý thức hẹp hòi và thiếu xét như thế chỉ tổn hại cho đường đạo giác-ngộ của mình mà thôi.
  • Môn đệ, công đức in kinh, cúng dường rất là to tát, vì đó là phước báu cõi thiên; nếu ai thành tâm trước sự cao cả nầy, thì hưởng vô lậu(không định được) toại lạc. Thế nên, các ngươi phải trong sạch từ tâm ý, và hình-thức đó là việc ích lợi chung, được phát sinh do thể tâm muốn qui về nẽo phật; chớ đừng đua mê, và vị bụng.
  • Ta chỉ muốn ai cúng dường, in kinh nhất là cho ta bằng lòng hướng thượng, chớ không là thương hại, hay danh vọng, và ta chỉ được hoan hỉ trước hành-vi hiểu biết của kẻ giác, và lo-lắng trước sự mê của người ngu.
  • Môn đệ, các ngươi đã biết được đạo-đức là sự kiện toàn về tâm linh, cũng như thực tại xác thể, thì những điểm ác quấy đừng nên làm; chơn-thiện đừng nên bỏ; và nhứt là tự-nguyện với lòng là lo-lắng cho mọi người xung quanh đều qui về Đạo.
  • Tất cả những tiêu điểm của giải thoát đều gom vào ba điểm được gọi là tam tụ tịnh. Môn đệ gắng hành theo các điểm trên.
  • Môn đệ, các việc thiện ấy được ghi như sau: Hãy nắm chung tay với tất cả để tiến về cõi sáng-suốt; hãy diệt trù mê-tín, hãy bỏ cờ-bạc; hãy ăn mặc làm việc đúng đắn; hãy nương cùng kẻ thiện.
  • Sự quang-minh của vạn loại là tình thương bằng lòng từ-bi và giác ngộ. Nếu tình thương kém giác ngộ, đó gọi là ái-bi chớ không phải là từ bi; và thường đưa hành giả đi vào chổ buông lung, sái lệch.

HÒA

  • Môn đệ, con người cô độc sẽ chết; kẻ cô-đơn cũng khó sống, người nào tự cao, ỷ lại, tham lam, xược láo, thường là những bản-ngã vô-minh ưa chia rẽ, để chịu chết riêng, thống khổ. Thế nên, các ngươi hãy lánh xa chổ thảm thiết đó, bằng cách: Hòa đồng thương yêu nhất là tôn-giáo.
  • Ta đã dạy những ngôn thiện của chư Hiền-Thánh-Tăng đến các ngươi, thì phương hành khéo kẻo xê-lệch; với một con vật đã không chia rẽ, lý nào phân chấp cạnh-tranh đến đại thể Tôn-Giáo.
  • Môn đệ, đường về đế-đô rất nhiều nẻo, ngả, nhưng những ai đã quyết về chắc-chắn sẽ gặp nhau trong hoàng thành. Cũng thế, tông-phái, pháp môn cũng như muôn nẻo, rốt ráo là cõi Tịnh-Độ Hằng sống phải về. Chính vậy mà ta ý-thức các ngươi rằng: Đừng cạnh tranh cho ta là chánh, nọ là tà; nên nhớ chánh tà chỉ do thể hành của kẻ mượn danh thủ lợi, hoặc cầu-an mà thôi.
  • Đừng ngã-chấp, vì ngã chấp mà bước tiến của đạo-đức cứ ở vào đường tiệm(mới-thấp), và quyền(phân loại tùy duyên căn) chớ không được tột cùng của Nhất thừa Phật Đạo.
  • Môn đệ, các ngươi thường cho huynh, đệ, tỷ muội hoặc bổn-đạo các ngươi theo đạo khác là tà phải không? Đừng, nghĩ thế các ngươi sẽ sanh tâm sân-hận và si-mê càng dữ. Nên nhớ rằng: Duyên của đứa trẻ lớp năm, bắt học lớp mười không được và trái lại. Nếu không muốn giữ bổn-đạo nên nhớ, ai cũng qui y vào Phật-Pháp-Tăng khuyên họ điều đó, hay dạy cho họ điều chơn phải, thì chính ở đâu có chơn-lý là họ nhớ đến các ngươi vậy.
  • Lấy chơn lý để giáo dạy, thì nơi nào có chơn-lý là đạo của kẻ nêu lên lẽ thật, hãy lấy lẽ thật làm thầy thì sự cạnh-tranh không có.
  • Môn đệ, bạn-bè hay học-trò các ngươi sẽ tưởng nhớ và mãi ghi ơn các ngươi mãi mãi, nếu các ngươi dạy cho nó sự chơn chánh, dầu nó theo đạo khác. Tại sao? Tại vì sự chơn-minh của ngươi sẽ ứng hợp với sự chơn minh của Đạo nó vừa theo. Hoặc sự chơn minh của các ngươi sáng suốt hơn sự dối mị của Đạo nó vừa theo. Cả hai điểm đó đều dễ kích động sư giác ngộ của con người luôn về hướng chánh.
  • Hãy dạy điều chánh cho bạn và học trò. Như thế, không uổng phí công lao của nhà giáo dục tinh thần.
  • Môn đệ các ngươi đừng cho ta chánh mà chê kẻ khác, vì như thế là các ngươi quá bảo-thủ và ngã-mạn, Cũng do si tánh nầy, mà mọi người sẽ cho các ngươi là tà quấy mới tung hô tuyên-truyền như vậy.
  • Đừng cho ta tuyệt đối, vì sự tuyệt-đối của ta chính là cái tà đối với chúng.
  • Môn đệ, đừng bắc buộc bạn đạo, học trò các ngươi chỉ xem kinh sách của riêng phái mình, và đi riêng ngôi Tam-bảo của mình; vì như thế là các ngươi đã bóp nhẹp trí tuệ của người khác đến ác độc; và đó cũng là con đường đọa lạc lớn nhất vậy.
  • Đừng buộc ai vì mình bảo-thủ; và tự mình nên hòa-đồng toàn-lập với tất cả.
  • Môn đệ, sự trông chờ và trung thành riêng với Thầy Tổ, hay một vị phật thánh nào mà quên sự trao sửa và học hỏi các vị khác; chính đó là phản bội chơn giáo của đấng mình đang mong ngóng vậy.
  • Không một vị giáo tổ nào dạy đệ tử của mình chỉ hướng riêng mình. Đó là không kể những mặc-khải láo dối của các nhà tiên tri mượn danh Thượng-Đế để thủ lợi.
  • Môn đệ hãy đi đến các chùa, miểu, tịnh xá, giáo đường, thánh thất, hội quán để học những chơn thiện, và nối kết sự thương yêu. Nên nhớ, sự thanh-tâm trong sạch của các ngươi không bị tà thuật nào ám hại được.
  • Đừng móng vọng ham muốn, vì ham muốn xảo dối, tự nhiên đồ quấy tín đó ám ảnh dễ dàng.
  • Môn đệ hãy thỉnh người đến chùa ta thuyết pháp; hãy đến thuyết pháp nơi chùa người; hãy hợp chung các đại diện tôn giáo đi thuyết pháp; hãy diệt ngã mạn nghe(hầu) pháp tôn-giáo bạn; để nêu gương toàn lập đại đồng.
  • Từ xưa đến nay vì chấp ngã quá lớn nên thế-giới phải đảo loạn, nhất là cội của hòa bình là tôn-giáo suy-vi càng hơn nữa.
  • Môn đệ, kẻ biết lo cho cuộc an-lạc của xã hội, trước tiên phải duy trì Đạo-Đức. Đó mới chính là nhà thiện-trí và thực tâm vậy.
  • Đạo đức còn mãi, nếu xã hội chưa an-lạc; và thế giới sẽ an lạc nhờ đạo đức phát triển.

MÊ TÍN

  • Môn đệ, có một tôn-phái chánh đáng nào dạy các ngươi sái quấy trong việc tín-ngưỡng một quyền năng chăng? Chắc chắn là không; Đó là chưa kể hàng ngoại sư tà đạo. Thế nên, sự tu-học các ngươi cần xét kỹ.
  • Mê tín là sự chết của hiểu biết siêu đẳng, bởi tánh-cách bảo-thủ và dối mị.
  • Môn đệ, tượng, ảnh chỉ là giấy, cây, gổ, xi măng, đất sét, các ngươi lạy những vật đó để chi? Để học gương hạnh chư Phật, chớ không thể nào loại vô tri-giác đó độ các ngươi trong khi nó không cử động và phát ngôn làm sao nói đến cứu vớt.
  • Hãy tự tin vào tâm sáng suốt sẳn có của mình, đừng mọp lạy những vật sắc ấy với tính cách mù quáng ngu muội và cực đoan.
  • Môn đệ, Phật chỉ dụng tâm trong sạch, và Phật Thánh không khi nào trừng phạt một ai. Sự trừng phạt là tự các ngươi quá ngạo mạn, và sự ngạo mạn quen thuộc ấy gặp sức mạn hơn phải gãy bẻ vậy. Thế nên, hãy rèn tâm mình bằng những đức hạnh hiền dịu từ hòa; chớ đừng mê tín dị đoan trước tượng hình sắc tướng.
  • Hãy đạp đổ những lời nói hâm dọa trong mị ngôn của kẻ giả đạo, mê danh.
  • Môn đệ, ta biết các ngươi tách riêng lập đạo, hay chi ngánh là để giáo độ; nhưng ta không muốn các ngươi cân đong bổn đạo bằng cách dụng các tiên tri dối giả để thâu tín đồ, hay hăm dọa phản thực của chơn đạo giác ngộ.
  • Hãy nắm sự mê danh mà quên sự an-lạc trong tâm hồn của mọi người, vụt mạnh vào miệng hỏa-diệm-sơn mới đáng.
  • Môn đệ, một người phạm giới lo sợ mãi sự sa-đọa, ấy cũng bởi kẻ bày vẽ ra hình ảnh sa đọa; và khi chết, linh-hồn ấy cứ tư lương mãi việc sa-đọa và phải bị đọa.
  • Đừng hâm he ai tất cả, hãy giác-ngộ họ bằng thực tế và nhân quả chánh thiện. Như vậy mới đáng kẻ nắm mối nhứt thừa.
  • Môn đệ, trong nhà các ngươi thờ bao nhiêu bàn thờ; nên nhớ, bàn Cửu Huyền Thất Tổ, bàn Phật hay Chúa củng đủ giải thoát tự tâm ngu mê theo người rồi; đừng tin theo tà thần, quỷ-ngạ thờ những loại thụ tạo( cây, gổ, đá, lu, hủ, bùa chú, nhà minh khí, giầy, dép, xương, sọ…) như thế bệnh hoạn do đám vong linh chết khát đến trụ hưởng gieo rắc càng nhiều.
  • Có gia đình nào thờ lung tung mà mạnh khỏe và vui tọa thường xuyên đâu.
  • Môn đệ, cha mẹ hiện tại không tưởng, rồi vác tiền đóng bàn, mua mặt kiếng, giầy vớ để thờ bà mẹ sanh( quỷ ngạ), hay thờ những bùa chú, vải đỏ theo những loài la-sát và ngạ quỷ mượn xác bày vẽ để các người cúng nó đến ăn. Loài quỷ đói sẽ nương vào nhà các ngươi để hành xác hoặc bắt chết những đứa con các ngươi mà đòi ăn vật-thực.
  • Hãy dẹp gấp những thứ ấy để thoát sự bắt bớ của đám binh âm và nhớ niệm phật hay danh hiệu các đấng cứu-thế để tránh loài tà mị.
  • Môn đệ, hiện nay nhiều loài uỷ mị mượn xác xúi dục người thờ phượng sái bậy; để chi? Để mọi người mê tín cúng kiến, nó đến với loài quỷ bạn để ăn; và thường ở nhà cá người dị đoan để hành bịnh, bắt bớ mà đòi ăn. Chúng là quỷ đói nên ăn ở đâu được là nhứt định phá đến cùng.
  • Hãy đốt bỏ lư hương, chun lửa, những bàn thờ dối mị như thế, quăng đám bùa chú vào lò lửa; để tượng hình ảnh từ-ái của Phật lên mà xem đó học theo gương các ngài.
  • Môn đệ, khi đi chùa các người thấy nơi thờ đủ các vị: Ác, hiền, đẹp, xấu có đủ, ấy là dạy các ngươi biết: ai ai cũng đều thành phật và thánh nếu chịu cố tu. Còn nơi thờ chỉ có một vị, là cho biết tất cả đều thành như vị ấy, nếu tất cả học hành theo gương của thánh thiện.
  • Đừng dị tín mê càng như hạng thấp trí. Hãy nương vào sự thật của võ trụ. Và sự thật đó là tâm chớ không phải sắc tướng và sắc tương chỉ trợ phụ cho tâm mà thôi.
  • Môn đệ, người thờ Quan-Thánh là học gương trung nghĩa, thờ Jeanne d’Dre là học chí hy sinh. Thờ Khổng Lão và Các Thánh là học sự nhu hiền theo các ngài. Tóm lại, sự thờ phượng là dụng hình để tưởng hạnh mà học theo, chớ những vị ấy không thể độ những ai lạy các ngài. Các ngài như lái xe đến để rước ai đã sửa soạn hành trang như lời tuyên bố chở đưa hôm trước. Còn ai không sửa soạn, ắt ngài khó chờ đợi hay rước đi với sự thiếu-thốn và tai hại cho số đông.
  • Ta sẽ làm lơ cho chư ánh-sáng quang-minh, nếu các con nào cố-gắng trao dồi trí thiện đến được viên tròn, cũng như kẻ lữ hành chịu bước lên băng xe đi về xứ tịnh.
  • Môn đệ, có nhiều người chỉ thờ theo vô-vi, không hình tượng, hoặc không nhang đèn hay không xuống tóc, để tóc; không mặc đồ đạo thẳng thắn; ấy là phương tiện phá chấp cho chúng sanh; dầu thế nhiều vị ra giáo đạo cũng mượn thứ ấy để lòe gạt cho kẻ khác sợ sệt quyền-uy nghiêm-lịnh mình thờ phượng. Chính thế là điểm dị tín lắm nổi thảm thiết vậy.
  • Hãy cứng rắn và thản nhiên bằng thanh tâm trong sạch trước những hình ảnh và lời lẽ mị xảo của kẻ dối gạt, dị đoan.
  • Môn đệ, hãy tin tưởng vào lẽ thật để hướng niệm vô-vi. Đừng cuồng tín đến dị đoan trước một việc giả mị của tà quyền, mị thuật. Nên biết, những hành động như: ngậm nước phun ra lửa, xòe tay có ánh quang, nhắm mắt biến hình khác, đi trên sông, hay lên núi, biến cây thành người vật, nói chuyện đổi giọng, sức mạnh hơn người. Chính những sự ấy đều là dối giả, và khiến cho kẻ ngu muội chạy đua theo đến nổi mất sự suy xét.
  • Loài mị dối là sự mờ ảo và giả gạt mọi người, hãy cẩn thận bằng sự sáng suốt. Đừng móng vọng ngày mai.
  • Môn đệ, hiện tại và trước mắt các ngươi còn định sai lệch, thì đừng quá tin và móng vọng đến những giấc chiêm bao, lẫn ước hẹn về ngày sau, nhất là tiếng Long Hoa Thánh Đức.
  • Những ảo tưởng thường hấp dẫn con người đến mức độ, vì sự quá tốt đẹp, và quá tội lỗi. Trong khi đó, thực tế là sự thật gần toàn, nhưng lại quá khô khan và tự nhiên, trước sự kém nghiệm.
  • Môn đệ không ai độ các ngươi thoát được bể trầm luân thành Phật-Tiên; nếu độ được tại sao chúng sanh bây giờ còn quá nhiều như vậy?! Chư phật như người chỉ đường cho các người về bến đò, và các ngươi sẽ gặp người hướng lối nầy, hoặc bộ hạ của ổng điểm bảo thêm những cách thức ở hoàng thành; chớ thật ra ông còn nhiều chuyện bận, và nhất là chịu bất lực trước kẻ lười biếng và muốn ông cỏng đi; hay kẻ chả thích đi.
  • Hãy tự mình xăn quần, để lội về chổ đặt ba bộ Chân-lý mà xem học; người giữ Bảo-tàng viện ấy, chỉ biết cho địa chỉ, chớ chả biết cách gở bộ chân-lý mang tặng cho riêng ai.
  • Môn đệ, đừng chạy ùa theo những danh từ Phật-Thánh được xưng hô, vì những điểm có thường hay giả dối. Có theo, hãy suy xét cho thật chính những lời dạy dỗ; chớ đừng theo kề bên mà chẳng trau không sửa, như thế hóa ra vô-ích lắm.
  • Dầu theo đúng chân Phật mà không trau rèn cũng sa đọa vì khổ, lo suy, tính trước các lỗi phạm đã tác tạo vậy.
  • Môn đệ, xác thân các ngươi khó kiếm lắm, vì thế ấm nầy rất cần cho sự tiến-hóa cứng rắn của linh hồn. Nếu mất đi thật là quá uổng và ngàn năm khó tạo lại. Chính thế nên nhiều vong-linh cố giành giựt mượn kẻ khác để thụ hưởng vậy. Đó là không kể thuần điểm sáng-suốt của chư Thánh Phật.
  • Hãy hướng –thượng cầu-nguyện với đấng quyền năng, đó là lẽ thật(chân-lý); đừng tin tưởng loài tà mị, linh hiển màu sắc mà lọt vòng cám hoại của thiên ma(sa-tan).
  • Môn đệ, chính trí của con người là diệt bỏ tham vọng và sân nộ, ngã si, hãy cố dứt trừ lòng ham muốn. Được thế mới giải-thoát hoàn toàn.
  • Áo mặc cốt ấm che thân, thân có cốt tạo phước để minh tâm. Đừng chấp thân và áo trường cửu vì nó đã rách mất dễ dàng. Thế nên diệt tham riêng về cho mình, vì đó là sự vô-ích.
  • Môn đệ, núi ngó thật cao, biển trông quá rộng, bầu trời lại càng vĩ đại, và nhất là cõi vô-vi thật khó đo lường. Nhưng tất cả những thứ đó không bằng trí-tuệ của con người chịu cố công đào luyện cho tự mình sáng-suốt. Muốn thế, hay tri xem kinh sách, quán nghiệm lý chơn để giải ngộ cho riêng một thể trí quang minh sẳn có trong người.
  • Hãy dằn núi thấp xuống, thâu biển nhỏ lại, và bầu trời hẹp vào; bằng thể trí chơn như thiện, chớ không bằng suy-tưởng ảo-huyền.

THÔNG BẠCH

Anh chị em nào xét thấy bốn tập THÁNH KINH nhiều lợi ích giác tha (Quần chúng), hãy hiệp cùng trò ấn-tống thêm để gieo duyên về tịnh-độ. Anh chị cứ dụng bất cứ hình thức gì để phổ biến với yếu-nghĩa: Phóng bản quyền. Xin đừng lợi dụng.

Tu sĩ HUỲNH HUỆ GIÁC

In lần thứ nhất, 2.500 quyển tại nhà in Thanh Hiền số 107 Calmette SAIGON

 

QUYỂN 3