Thánh Kinh Quyển 3

LIÊN HOA TAM MUỘI

Muốn trở thành nhà THÁNH, PHẬT hãy trao rèn trí, tánh, bằng bốn quyển thánh kinh thiện hảo của DUY THỨC TÔNG

– Mê tín chia-rẽ để nó vô ích. Hãy đạp đổ nó với cương vị nhà Tiên-Phong trong cuộc Thánh-giáo để xây dựng chương trình Đại Hiệp.

– Hãy xem kinh, xem cho tường suy cho tận, đừng biếng nhác, tự cao, và thất học. Kẻ trí-thức và chơn-thiện luôn nhìn tiếng nói của toại lạc bằng hoán xét chớ không phải pha suông. Suy-nghiệm là gốc của sự vinh-quang; bằng không hãy trao cho kẻ khác, hoặc ngộ được rồi, hãy giúp kẻ khác biết thêm. Đừng ích kỹ, đó là Đại-Tín cần phải hành.

NỀN MÓNG

Đạo-pháp suy-vi, luân-thường đảo lộn – nền móng chơn thiện đà gảy đổ gốc nguồn, do những cơ xảo của vật chất quá mạnh, vì sự sái lệch của lương-tâm, của sự tấn-hóa, nên bao đồi trụy, chiến-tranh, khó khổ mãi bành trướng chẳng giờ ngưng.

Muốn chấm dứt khổ lao, phải thủ thường tác-phong và tâm tánh mình trong lễ giáo.

  • Lễ giáo dứt tranh cạnh và sái đạo
  • Lễ giáo dứt sự tham lam và sân hận
  • Lễ giáo dứt sự si mê và sa đọa

Chính thế,

Quyển Thánh Kinh bốn tập nầy sẽ dẫn đường cho Sa-môn cùng chư Thiện Nam Tín Nữ đi từ cấp cư-sỉ đến Thánh-Sự, và rốt cùng là Phật-Sự. Trong nội dung, được ghi tất cả những bổn phận phải hành của đứa con, cha mẹ, anh chị, của người buôn bán, quan quyền, giáo chức, vua chúa…và rốt cùng là sự tự giác-ngộ, sau khi suy ngẫm từng điểm một đến hết quyển thứ 3. – Ai rõ hiểu hạnh thánh-nhân bồ-tát ở ba quyển đầu, mới có thể đáo triệt được con đường bất-nhị của chơn thừa.

  • Hãy cố gắng về cõi tịnh
  • Thành tâm kỉnh nguyện công-đức mười phương Tam Thế Phật-Pháp-Tăng khai quang cho Chư Sa-Môn và Chư Thiện Nam Tín Nữ trên con đường về cõi sáng.

Tu Sĩ HUỲNH HUỆ GIÁC (Cẩn bút)

 

YẾU NGÔN KHAI CHƯƠNG

Hỡi tất cả các con yêu của Thượng-Đế,

Các ngài đã lao khổ và sái quấy nhiều lắm rồi; vậy, kẻ tôi-tớ nầy xin các ngài hãy sửa lại mình, gia đình mình, tôn giáo mình, quốc gia mình, và rốt cùng là thế giới. Để chi, để tiếng nói chân thành xuất phát từ buồng tim nhiều gian khổ vì trách nhiệm trung hậu của một đứa ở đầu xanh, van gọi con cái đấng quyền năng hãy quay về cùng lẽ thật. Than ôi! Hai mươi năm qua, kẻ tôi này quá mê mờ và vô-tư trước bổn-phận, vì thế ngày hôm nay, tự cảm-hối về trách nhiệm phải hành; cho nên; tiếng loa của đứa trẻ đang nôn-nao khắp đường, hay tiểu-chủ mình mau tĩnh lại, tĩnh lại để trở về nước Thánh-Phật sáng suốt đời đời.

Hãy ở về cới Chơn-Lý hãy sống trong cõi Phật, hãy hái tự mình một đóa sen rực rỡ, hãy cố làm lấy việc ấy, sai khi nghe kẻ nầy điểm hướng.

Đừng, đừng phiền trách, đừng phỉ bỏ, đừng chấp thuận: vì nó là tiếng nói Thượng-Đế, nó phát huy từ ngòi bút trung thành của một đứa trẻ tôi đòi đầy nhân hậu. Hãy suy nghiệm, có rồi lương tri, có rồi học thức, có rồi sự vui sống, toại, hưởng thì mặc nhiên có đủ hàm ân ngự trụ trên thân, nơi hồn; vì vậy, bỏ đi tiếng nói thánh linh vì tự cao, ngã mạn, chấp trước thấp, tôn phân chia tôn phái, thì khác nào phủ ơn cha lành kiến tạo.

Thánh kinh: đường về cõi phật

Thánh kinh: lẽ sống an bình

Thánh kinh: gương lành biểu hiện

Thánh kinh, tiếng nói vô-sinh.

Hy vọng rằng: Thượng Đế bất diệt trong văn giáo-huấn của Ngài ban cho con để anh, chị con qui về Phật Đạo với tất cả khả năng sinh-tồn và hướng thiện.

Tiếng nói thứ ba.

Lần biểu hiện trung-gian với bổn hành nối kết.

  • Tông giáo nào còn là những lò sát sinh để cung phụng cho mình, hãy nghe tiếng nói thật – hoàn toàn thật – của Thượng Đế đà biểu hiện tương-đồng bằng tình thương và trừng phạt. Ai muốn chiếm ngôi của Thượng Đế cha lành hãy trừng phạt lẫn nhau, trừng phạt súc vật để thỏa mãn thú tánh mình với nhiều biện luận của kẻ nịnh hung tàn, vô nhân đạo.
  • Tông giáo nào còn chia rẽ để tranh quyền, danh, lợi hãy cởi bỏ mặc nạ màu ra để nhìn tiếng nói của tôi bộc này qua bốn quyển Thánh Kinh.

 

Phạm ngôn, phạm ngôn.

 

Đã quá nông nổi thốt lời trái ý, xin các tiểu chủ thứ tha; vì thật, bao lần khóc tủi, lắm lúc đoạn lòng, nhiều phen rức dạ; – chỉ vì anh chị không ngừng thảm sát; chả dứt tranh đua, nhứt là bỏ lãng đi tiếng nói chân-thành biểu-hiện nầy qua nhiều đời, khiến chủ ông nhiều khổ, phận tôi đòi cũng thông-thiết từng phen; nên đôi dòng uất tủi, xin các tiểu chủ tha dùm mà học theo từng điều, nghĩ ra đủ phương thoát khổ.

 

Biết rằng:

Lẽ sống con người, con vật cũng đủ cụ-thể tương đồng nên Thánh-kinh bốn tập nầy, dầu không đưa hết chi tiết của an-lạc, nhưng xét kỹ nó cũng đủ làm chìa khóa vẹn toàn cho tất cả trở về tịnh-độ.

 

Nguyện quyền năng thành kính và mười phương tam thế Phật Pháp Tăng ngự nhiều oai đức trên thân anh chị con, để anh chị con sớm về Cõi Lạc.

Tu sĩ: HUỲNH HUỆ GIÁC

Huynh Trưởng Khai Giáo

Duy-Thức-Tông

Khất Sĩ Đầu-Đà Luân-Pháp-Hạnh

 

 

HƯỚNG THƯỢNG

 

  • Môn đệ, muốn đạt được đạo quả chơn-như, các ngươi cần có những giác-ngộ chơn-tánh như vầy: Biết Hướng Thượng vào quyền năng siêu-giác và cố gắng kiên nhẫn trong đức tánh bác-ái, hy-sinh và tự-chủ.
  • Hãy suy nghiệm từng đức tánh tốt ấy với sự cần-cù như bác nông dang nắng dầm mưa để cày xong thửa ruộng.
  • Môn đệ, tại sao sự cố-gắng để làm một bác-học, bác-sĩ, bác-vật, khảo-cổ, văn-chương và nhất là tột đỉnh một vị Phật, Thánh sáng suốt của những người đã làm và thành công? Tại vì chí nguyện của người đã quyết vậy. Thế nên, ngày hôm nay, các ngươi đã được xem, nghe, thấy những bài giảng nầy, các ngươi cố tiến-thủ để tấn-hóa về cõi lạc.
  • Sức quyết định của Kim-Cang-Như-Lai-Tánh là thể của ngũ đại bất-diệt và huy-hoàng. Hãy chí nguyện và nhẫn lướt. tất cả sẽ trở thành bát cơm ngon khi đang đói.
  • Môn đệ, sự lý là hai, nam nữ là hai, nhật nguyệt là hai, thiên đàng địa ngục cũng là hai; chính lý của sự nầy là một điểm kiện-toàn sáng-sủa nhất. Tỷ dụ: sự nầy xảy ra, nghiệm lý để tạo-dựng một tốt đẹp kế bên. Nam nữ giao hợp, hộ tạo một sáng trình tiếp đức cao cả. Nhật Nguyệt chuyển đổi là một thay thế của cõi tiên-thiên cho kiếp ô-trược. Thiên-đàng địa-ngục là cao thấp giác-ngộ và trung-đạo chơn-như. Và con người cũng có hai hiệp một mới nên danh người vậy; có một ai không thở được, đi đứng, nói năng, ngủ nghỉ mà gọi rằng người? Chỉ gọi là xác-thể thi-hài. Chính đó nên kết-luận rằng: con người có hai phần là xác và hồn. Hồn là thể vô-vi bất-hoại; chỉ hoại lúc chuyển đổi tinh-cầu bị ngủ-đại ép tan. Xác là thể vay mượn sợ chẳng đến trăm năm. Thế nên môn đệ của ta cần nắm lấy cái bền quí; đừng đeo trao cho xác giả; hãy cố dồi luyện cho thể trí chu toàn. Ấy là kẻ trí vậy.
  • Môn đệ, con người thường có ba hồn, đó là: Tâm-Thức, Tâm-Xác, Tâm-Cảnh; và chín vía đó là: hỷ-căn, nộ-căn, ái-căn, ố-căn, ai-căn, cụ-căn, dục-căn, và vía yếu đuối với vía biện-luận binh vực. Trong các bản ngã ấy được điều trị xong, tự nhiên thoát sự khổ não và dễ đến cõi tịnh-độ đời đời.
  • Hãy dụng quyền đễ phá quyền, như dụng ác để phá ác; nhưng đừng phạm ác.
  • Môn đệ, tâm thức con người là sự đáo lại của quá khứ( A Lai Da Thức). Nhiều khi các ngươi nói một câu, thất biết một sự, chuyện vừa xảy đến mà ý nghĩ đã gặp biết qua lần nào rồi. Nó đều đến bất ngờ, nó dục con người đến đắm mê dâm-dục nữ nam mà không cần dạy dỗ; biết lấy trộm; biết thích sát-sanh và ưa nói láo một cách bất-thần và nguy hiểm. Nhiều khi các ngươi tưởng nhớ một sự gì, mộng mị và thèm muốn những cái chưa lần nào biết, thấy, nghe, dùng qua. Những sự đó gọi là Tâm-Thức, quá khứ lai hiện tạo dục; như bản tánh củ bị ép, được đột khởi bùng lên.
  • Hãy diệt Tâm-Thức bằng sự tự chủ tư tưởng, đừng để cho những tà vạy nó hiện lên bất cứ lúc nào, vì nó thống ngự được các ngươi, thì chắc nó sẽ đè bẹp cả trí-tuệ, linh-hồn các ngươi vậy. Lấy chánh tư-duy khai huệ; mà cần nhớ, phải thường niệm tưởng tư-duy chơn-thực vậy.
  • Môn đệ, tâm xác là những kích động của các thần-kinh-hệ, và những tế-bào luân vòng trong châu thân. Nó dục rất mau và bất cập, tỉ như sự thèm ăn và vụt ăn mặn lúc các ngươi ăn chay. Thấy một vật quý, lòng vừa ham muốn; nhưng thể trí của chơn thiện khởi lên cản trở; lúc ấy, lòng đã dịu, mà bàn tay và cặp mắt cứ mãi muốn ngó liếc và lấy. Trong lúc gần một nam nữ khác phái, tự nhiên hạ phần và thân phần bồng sôi ham muốn đến thể trí. Chưa kịp nghĩ gì, nhiều lúc thể trí mất sáng suốt và bất động trước sự chạm dụng ấy, trái lại, thể xác cứ mãi nằm ở vị thế ham muốn và rung động. Đó gọi là tâm-xác, sự chuyển khởi khó thể dằn được nếu không chuẩn-định tư-tưởng luôn trong sạch, hướng thượng và dụng tịnh-thiền diệt lần tánh nóng của các thần-kinh và tế bào.
  • Hãy cố lấy sự khổ tịnh và quán-xét để diệt trù tâm-xác. Người tu đáng quan-tâm nhất về điểm điều-chỉnh tư-tưởng luc tâm-xác dục động và cố hít tưởng hơi thở đầy ngực, thở ra theo từng hơi đếm một, hai để trị chữa.
  • Môn đệ, tâm cảnh là sự thấy, nghe, ngưởi, nếm, chạm của lục căn: nhãn, nhỉ, tỷ, thiệt, thân, ý. Vì thấy sự đó mới sanh ra nghiệm suy; bởi nghe câu nầy, nếm vị đó, chạm vật nọ mới tác duyên cho dục lạc hay hướng niệm. Con người vì còn động theo thế cảnh, nên chưa được giải-thoát và sanh trí-huệ. Tâm cảnh có hai loại thiện và ác.
  • Thiện: Sự quán tưởng suy nghĩ thiện
  • Ác: Sự quán tưởng suy nghĩ ác.
  • Chúng sanh gặp thiện nương thiện, gặp ác nương ác.
  • Phật dầu thiện hay ác cũng không phiền nghĩ đến
  • Bồ tát gặp thiện và ác thường lấy lập-trường làm căn bản.
  • Thinh Văn, Duyên Giác niệm thiện trừ ác, hành thiện diệt ác.
  • Tóm lại, tâm-cảnh được biến đổi theo bốn đức-hạnh trên; chỉ có phật là rốt-ráo, cũng như lâu lâu các ngươi thấy tâm mình trống rỗng trước những hốt hoảng trở về với địa vị chúng sanh.

 

  • Môn đệ, Hỷ căn là sự vui thái quá của thành công, và tánh vía này thường kèm theo sự khổ sau; vì thành có thất. Thế nên, đừng vui trước sự thành công và hãy bình-thường-hóa và tự-nhiên như bất cần. Muốn được thế, hãy coi sự thế đều giả tạm.

 

  • Vui vì thành công quấy giả thường kèm theo cái khổ sau đó, không chóng thì chầy. Môn đệ, các ngươi nên tìm cái vui thường trụ của bản tánh bất cần vật trược. Đó là lý rốt-ráo của xuất-gia vậy.

 

  • Môn đệ, Nộ căn ta đã giải nhiều rồi, nó là bẩm tính giận hờn lắm nổi vậy.

 

  • Hãy diệt nó bằng bình tánh và tịnh-thiền. Nhất là tự đặt mình vào vị trí thọ chịu tất cả nghiệp lực đang đến, dù oan ưng.

 

  • Môn đệ Ái Căn là sự thương yêu, đắm mến, nó thường buộc con người trong sự ủy mị và lệ thuộc. Trai yêu gái thì phải chìu, gái yêu trai phải lụy. Bản năng của ái nhiễm rất thấp hèn, vì nó không trụ định nhất thiết; hãy gặp vật này vừa ý là bỏ những vật mình thương và sống chết bảo-thủ lúc trước.

 

  • Ái căn rất đê tiện nhưng dùng nó để cải tạo một đại đồng, nó trở thành tâm của chư Phật vậy.

 

  • Môn đệ, thể trí của các ngươi thường bị căn ái nhiễm hoại diệt, vì bẩm tính độc-tài và bảo-thủ cao tột. Sự Sát, Dâm, Đạo, Vọng đều từ nơi yêu đắm riêng tư mà sanh ra. Muốn diệt nó phải mở rộng tình yêu ra đại chúng, và lo cứu-độ mọi người vật.

 

  • Môn đệ, từ trước đến nay, có một tình cảm ái-nhiễm riêng tư nào ích-lợi cho mọi người không? Ắt không vậy.

 

  • Môn đệ, vua vì ái-nhiễm, dân loạn, nước mất, và nhiều sự ái-nhiễm khác đã tạo cảnh hoại cửa nhà tan nát, chiến tranh máu đổ. Căn tánh nầy do sự nghe, thấy, ngửi, chạm, nghĩ sanh ra; muốn tránh cảnh khó khổ, xương tan thịt nát cho tự mình và xã-hội, hãy cố diệt sự thích ham về đẹp, thơm, êm, chạm của dục-vọng tham-lam đã cố tạo vậy.

 

  • Lòng tham dục có là do ái nhiễm, và nó thường tìm lý đánh đổ con người vào chổ mù quáng và ngu si.

 

  • Môn đệ, đừng nói những chuyện gì không dễ thương, đáng nói và hữu ích. Nhất là tránh hẳn sự bình phẩm kẻ khác, như thế, các ngươi đã trừ được Ố-Căn vậy. Bản tánh của nó ích-kỷ, nó ưa khoe mình và chê-bai kẻ khác bằng sự nói xấu quá đáng; nó là thể đam mê, ưa thích và xúi dục các ngươi phát ngôn, hoặc tư-tưởng đến sự xấu kẻ khác, mà quên sự xấu của mình, Cần phải dứt nó bằng ít nói, và lấy chánh niệm để ngăn chặn nó lại.

 

  • Miệng lưỡi của Ố-Căn là bàn chà, dùng để dẫm nát giá trị tự mình, sau khi bóp nhẹp danh-dự người.

 

  • Môn đệ, lòng thống-khổ, đau-đớn, thương-tưởng, khóc than, bi-lụy đều là sự si mê do Ai-căn sanh ra, Ai-hoài, bi-ai là nỗi chán-chường đau xót; bản-tánh giả tạm phút chốc nầy nó thích các ngươi khóc trước tình thương; than trước sự nhớ; nó làm mất lý ngã chơn như của chư phật trụ trong các ngươi. Nó, không ai thức tĩnh nó cả, nó luôn luôn tĩnh để buộc các người dàu-dàu tư-lự; khóc-lóc thở-than để cho nó coi và thỏa-mãn. Hãy dứt trừ nó, vì nó là bản-năng yếu-đuối, xấu xa, nguy-hiểm cho sự phát triển của trí-tuệ.

 

  • Thương khổ vì Ai-Căn, chi bằng thương ta; thương ta chi bằng thương lo chơn-đạo. Đó là hạnh bồ tát vậy.

 

  • Môn đệ Cụ-căn hay Lạc-Căn đã bóp nát thần thức của các ngươi, nó phản với bản tính của thiên minh mà Đức Thượng-Đế đã ban cho các ngươi đồng đều. Căn này thường thường hoảng-hốt, sợ-sệt một cách viễn vong, và nhất là nó càng bắt quính các ngươi lúc có chuyện gì xảy ra; nó đã là một tên quỷ rối nhứt, chọi với khoa bình-tĩnh của thiên-nhiên trong linh thể mỗi loài. Các ngươi muốn trừ nó, hãy quán xét tâm mình mỗi lúc, và khi nó nổi lên, hãy suy-nghĩ xem do đâu có sự lo lắng, bàng-hoàng nầy và lợi hại nó ra sao. Nên nhớ câu nầy:

 

  • Hãy đón nhận và thọ chịu những gì xảy đến, vì, nó là kết-quả hay hậu-quả việc mình đã tạo kiếp nầy, hoặc quá khứ kiếp. Bỏ nó buông lung cũng như vay nợ thêm.

 

  • Môn đệ, sự suy tưởng của các ngươi cũng như anh chị ta trong thế gian, là điểm quá trớn của chiếc xe xuống lề. Thường ngày, tâm-trí cứ cơ-vẫn tưởng-tượng sự vinh-sang, phú-quí; ham muốn dục-lạc, giao-hoan; thích du-hi trà đình; mong du giang hồ lãng tử; Đố là một vài điểm thường trong thể tính-suy của các ngươi; Bản tánh của dục-căn sự ảo-huyền, xa thực; nó thường làm trí tuệ các ngươi cuồng loạn, thân xác bơ phờ, mõi mệt. Do đó mà sự phát-triển về tâm-linh các ngươi mỗi ngày kiệt-quệ. Hãy diệt dứt nó bằng sự suy-tưởng công việc hiện tại, vì hiện tại sợ các ngươi không đủ trí suy-xét, chớ rãnh đâu mà ước-vọng ảo-huyền.

 

  • Trí tánh nương cho thể-xác mạnh, thể-xác khỏe nâng cao nền tâm-linh.

 

  • Môn đệ, các ngươi còn một thể vía nầy rất là nguy hiểm, đó là vía yếu đuối. Nghị lực các ngươi rất cứng rắn, không chi đốn ngã dù đao, búa, súng, gươm; nhưng bản-năng của vía nầy nó lại là một con mọt, con mối, chỉ đục đẽo rất công phu và kiên-nhẫn; nó thường đánh đổ các ngươi lúc yếu đuối, bịnh hoạn, khổ sở, phạm lỗi. Nó dục đổ mạnh nhất là Nữ-nhơn. Những vụ tự tử, bán dâm, giết người, đầu hàng đều do nó cầm đầu định giá, và nó luôn muốn các ngươi nằm vào thế thất bại, Tỉ như, sáng đúng năm giờ là phải thức, nó bắt các ngươi rán chút nữa có sao đâu. Hoặc nó nói với các ngươi rằng: Sự đó xấu hổ lắm, lỡ tạo rồi thà chết còn hơn, hoặc tạo luôn cho nó đỡ xấu hổ, hoặc thọ hưởng nhiều cảm lạc. Đó các ngươi phải cẩn thận trước nó một chút, nó không nhân-đạo đâu. Hãy đánh tiêu nó bằng sự đứng dậy của bản-năng nghị-lực; bỏ cả sự chờ đợi: Nghĩ liền làm liền, và minh-định tốt xấu để thẳng tiến về nẽo tịnh.

 

  • Nương vào một đoàn dũng sĩ để tránh nạn, chưa bằng nương vào nghị lực để đánh đổ vía yếu đuối. Ai cũng thành công nhờ vào kiên nhẫn, kẻ cựu thù của vía nầy.

 

  • Môn đệ, khi các ngươi làm công chuyện gì sái quấy; mà lương tâm các ngươi còn trì níu, nữa dám nữa không. Khi đó, sự biện luận về việc quấy nó lại chiếm đầu tiên. Tỉ như các ngươi định ta không uống loại nước nầy vì luật-giới thanh bần. Nhưng khi làm mệt, vía biện luận thường đến lúc đó, nó dằn co với tâm ngươi rằng: thôi, bữa nay làm công-quả uống miếng không sao đâu. Chính nó đã đến và nó thường thắng những người kém nghị lực, và quá nuông chìu vào sự lý luận của mình. Cũng như các ngươi đi học hay làm nghề gì, nó thường rù quến các ngươi bỏ bê công việc với lý-luận tán-dương sự tốt các ngươi, để bào chữa sự xấu nó đang xúi dục các ngươi sắp làm bậy. Hãy đánh ngã nó bằng lý-trí sáng-suốt, và bỏ tất cả những biện minh, suy luận của bản vía xấu hiện này.

 

  • Người tu lâu năm chừng nào cần khéo gìn bản vía biện-luận nhiều chừng nấy, vì nó là thể-tánh của bản-tâm, và nó chỉ hoại chớ không có thành công gì cả.

——————-

  • Môn đệ, linh-thể là nhựa-sống nối liền Đạo-quả với linh-hồn; nếu xác thân nầy yếu, tức nhiên sự xáo trộn tâm-linh lại nhiều; Thế nên, cần nuôi dưỡng nó bằng sự hiểu biết khoa điều-dưỡng chính tông của sự thật, vì sự thật mới là bổ tăng mạch-lạc nhứt cả hai phương diện vậy. Muốn thế, hãy tri nhiều trong Pháp-Cú Thánh-Kinh, để tăng trưởng lòng Hướng-Thượng cao-cả, và sự điều-độ trong lúc sáng tuệ là điểm thiết yếu quan cầu vô cùng.
  • Đừng bỏ ý-tưởng cao thượng và phương hành của ý-chí nầy; vì cả mọi thành công đều nương vào nó vậy.
  • Môn đệ, bản tánh “Biết Hướng Thượng” là phương thuốc dùng điều-ngự các tánh xấu; các ngươi thấy chư Phật-Thánh-Tiên chăng? Chắc nghe nhắc thường lắm và nhất là chư Tăng, Thánh đang nương vào đức-hạnh ấy, để tạo cho trí-tuệ mình sự thấy nẻo về chơn-phúc-cảnh.
  • Tánh ý xấu, dục các ngươi làm bậy, trái định-luật công-bằng và trong sạch, các ngươi chỉ có nhờ vào vị cứu-tinh duy-nhất này để ngăn ngừa nó lại; nó bản tâm xấu tiện thường dục nên thánh sái; trong lúc, tánh ý “Hướng Thượng” lại biến sái thành chơn. Thế nên, bổn-phận một đứa con của Đạo, đã biết ngắm ảnh, hạnh các đấng hy-sinh đang được phụng bái; hãy khai triển đức-độ nầy bằng nghị-lực cứng rắn để vượt qua các vía mê cám dỗ.
  • Ta cùng anh chị ta, nhứt là kẻ đã xuất gia, cần duy trì và sáng khai cho chí “Biết Hướng Thượng” thêm cao-độ mãi mãi, đến lúc yên vui cùng đạo vị đời đời. Đó mới là người của cõi viễn khởi minh-thanh vậy.
  • Môn đệ, bản-giác “Hướng Thượng” trước một quyền năng tạo dựng, là thế đứng vĩnh trường nhất cho con người hay con vật; đó là sự ý-thức sâu xa và là một nhận-định chơn-diệu ít khi sái lệch. Thế nên, các ngươi đừng quên lời ta mà bỏ đi bản-tánh nầy, vì nó là tuyên ngôn cứu rỗi của các đức Thánh Linh đang trụ trong thể thân ta, để sáng-danh những mặc khải của Thượng Đế vậy.
  • Ta không muốn ép buộc ai nghe, hành theo ta: Tính Hướng Thượng; mà ta chỉ mong cầu ai ai cũng biết nhìn vào đấng quyền năng để tiến lên, tiến mãi đến thiên quốc tịnh độ.
  • Môn đệ, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, Đấng Bab, Jesu Kito, Baha’U’Lah, Abraham Alcyone, tất cả những biểu hiện cao cả ấy, các ngươi biết do đâu mà ra chăng? Ta nhắc luôn rằng: Đó là sáng minh của một thể-trí Hướng-Thượng nhiều đời, và ngay kiếp của các ngài đứng ra làm trung gian cho thế-giới giả và chân được thông-đồng và biến hóa vậy. Hiện nay, bản-giác “Biết Hướng Thượng” của các ngươi hãy trưởng sinh nó mãnh diệu lên: để chi? Để cứu-rỗi những sinh-vật như thể-tướng hoặc khác thể-tướng các ngươi đang luân đọa.
  • Nắm níu vào tính “ Hướng Thượng” ít khi nào thấy xa cõi sáng-lạc tại tâm. Hãy an-vui với sự học-vấn thoát-siêu ấy là tự chọn con đường vui ít cực.

KIÊN NHẪN

  • Môn đệ, trong cõi giả nầy, các ngươi tu được là khá lắm; bởi lẽ, ít ai giác-ngộ đáo-triệt diệu nghĩa của kinh pháp, vì không có chí Hướng Thượng, và một ai không biết tin tưởng vào luật nhân-quả và giải-thoát, làm sao họ đủ nghị-lực trước Thiên-Ma-Ba-Tuần. Thế giới nầy lắm kẻ điêu ngoa, xảo quyệt, chúng thấy, gặp người tu-hành chúng thường bu đến đục-đẽo, mỉa-mai, và rù quến theo ác-xuẩn như chúng. Vậy, ta cảnh-giác điểm nầy cho các ngươi, để các ngươi rõ, cõi giả huyễn như thế, mà “cố gắng tiến lên”.
  • Chí “cố gắng tiến lên” là tiêu-điểm của chiếc khóa cổng thiên-đàng tịnh-độ.
  • Môn đệ, khi tin một sự gì ích-lợi, ta khuyên các ngươi đừng bỏ trôi những lợi ích ấy; hãy cố-gắng đạt đến mục đích ấy; vì sự chấp nhận của tánh thiện, thường là giá trị tốt đẹp. Thiên-Ma-Ba-Tuần(sa-tan) cứ bám vào ý chí cao cả của đấng giác ngộ, để đánh ngã ý-chí siêu-minh của đấng nầy bằng đủ mọi cách. Thế nên, chí kiên-nhẫn phải vận-dụng đến tột đỉnh, và cố tròn giới răn, tự-nhiên thoát ngoài cám-cảnh.
  • Lòng kiên nhẫn phải đặt đúng chổ, tỉ như nhẫn nhịn với mọi sự mỉa mai, húng hiếp, chết chóc. Nếu tin vào quyền-lực cứu-rỗi, thì phải rõ sự giải thoát chỉ linh hồn, để quên đi cái ta, hầu đạt tròn pháp vô ngã mà chứng đắc vậy.
  • Một nhà giáo kiên-nhẫn trước sự suy-nghiệm bài học cho học sinh. Một nhà bác học kiên nhân trước công thức và con số cực to, cực nhỏ. Nhà vua biết kiên và nhẫn trước sự quấy ác, tham lam. Cũng như, một nhà tu, các ngươi phải kiên những cám dỗ sái bậy, và móng vọng; được thế, tất cả sự tốt đẹp sẽ từ các ngươi thánh-hóa đến mọi sự vật bên ngoài.
  • Hãy kiên nhẫn cứng chắc như núi tu-di, và mượn thể kiên trì này, làm mục tiêu tha-giác. Đó là hạnh chư Bồ-Tát vậy.

 

BÁC ÁI

  • Môn đệ, các ngươi muốn thủ giữ thân và hồn của mình được an vui, trước đám Thiên-Ma-Ba-Tuần, thì điểm giác-ngộ đầu tiên là lòng Bác-Ái. Bác Ái là gì? Bác là to rộng, bao-la, đại-chúng, không phân; Ái là tình-thương là yêu mến. Tóm chúng, Bác Ái là sự biết chung cùng đáng kính, và đem sự hiểu biết nầy ra thực hành giúp thế, dìu người, dẫn vật. Đó, lòng cao-cả của bản-tánh trong sạch ấy, sẽ đưa con người lên nấc thang nhẫn-nhục cao dịu vô ngần. Khi các ngươi có được lòng Bác-ái thì sự buồn, giận, hờn đối với những cay, đắng, mỉa khinh của chung quanh, ít khi nào đánh thắng các ngươi được. Nên thương người, mến vật và lo lắng cho tất cả như một Đức Cha Từ ái lo cho đám con nhỏ vậy; được thế, các ngươi sẽ xứng đáng về cõi Cha ta, anh chị ta đang trụ ngự. Đó là các cảnh Tịnh Độ Hằng Sống.
  • Lòng Bác-ái, một đức tánh trợ duyên cho các môn-đệ trên phương hành Phật, Thánh sự, ai có được bản-ngã nầy, dễ dàng kiến tâm, minh tánh.
  • Môn đệ, lòng Bác-ái còn gọi là Đại-từ, một đức tánh trọng-hệ nhất trong các tánh. Nó mãnh-liệt và siêu-thoát nhất trong việc cứu mình và cứu người. Đối với sự hiệp nhứt cùng tâm các đấng sáng-suốt, lòng bác-ái là điểm tựa đích đáng cho các ngươi tiến đến kết-quả. Muốn đi về cứu-cánh được rốt-ráo, các ngươi hãy suy quán cho cặn kẽ tình thương của tự mình đối với tất cả, và năng nhớ những đấng ở các cõi các ngươi mong đến đầu bác-ái, từ-tha; thế nên lòng Đại-độ nhơn-từ của Môn đệ phải to rộng và thiết-thực lắm mới được.
  • Đừng nghĩ gì riêng cho cá-nhân mình, vì dễ gì đạt được đức hạnh trong sạch của Đại-từ.
  • Môn đệ, các ngươi cần đặt lòng Bác-ái trong giới luật của lương tâm, mà sự đụng chạm thường ngày sanh ra, còn gọi là kinh-nghiệm. Cac môn đệ, ta nhắc các ngươi nhớ rằng: Bồ Tát không bỏ một việc lành nào cả, và không làm một việc hung dữ nhỏ nào cả, nhứt là các ngài luôn ký-nguyện với các đấng cao cả, là giống in các ngài để hóa-độ mọi người. Thế nên, ngày hôm nay, lòng Bác-ái, các ngươi cũng nên đặt như thế. Và thêm nữa, sự đối kỵ với lòng bác-ái là tánh ích-kỷ cần phải tuyệt trừ.
  • Lòng ích-kỷ thường khiến các ngươi làm hại đến kẻ khác bằng hành động, lời nói, và tư tưởng.
  • Hành động: sự ác quấy làm cho kẻ khác cùng sanh vật khổ sở, đau-đớn và chết-chóc; tỉ như làm nhà quan bất minh, làm con người mất trí thương-hại, chỉ gây cho người, vật sự xây xát, máu đổ, hoặc tử vong. Nhiều kẻ vì tin-tưởng bậy sái mà giết người, giết vật để ăn dùng, cúng tế; hoặc nói mách, nói khoét cho người phải lo lắng, sợ-sệt. Tất cả những sự thể ấy, đầu tiên chỉ có tư tưởng, hành-động cá-nhân mà thôi; nhưng sự tưởng tượng và hành động này lần hồi kích-động đến tâm cả cảm của kẻ khác, để rồi cả trăm, cả ngàn, cả trăm ngàn, triệu người hưởng ứng sự quấy ác nầy để cùng chung thọ một quả-báo trương đồng không lệch.
  • Môn đệ, những tư-tưởng xấu của các ngươi nó rất mạnh trong việc cảm kích kẻ khác; và hành-động vô-tình hay cố-tình các ngươi đều có chung một vay trả; mà các quả nghiệp sẽ lần lần biến hiện cho các ngươi thấy rõ-ràng. Thế nên:
  • Đừng nói xấu quấy, mạ lỵ hay nguyền rủa ai cả, vì như thế, các ngươi tự đổ nước độc vào miệng để nếm trước khi hại chết người; trái lại, độc dược chưa chạm đến kẻ khác thì các ngươi đã chết trước.
  • Đừng hành ngôn ai, dù kẻ đó thực có xấu, hoặc ít hoặc nhiều. Vì lex, nói người như thế là tự mình chứa chấp những sự xấu trong đó bản-ngã và chắc-chắn nó sẽ xúi dục các ngươi hành như thế trong lúc quẩn trí hay bất cập. Đó là sự quả-báo mà trong đời ai cũng biết câu: cười người hôm trước hôm sau người cười.

HY SINH

  • Môn đệ, đây là chí cao cả từ lòng Bác-ái sanh ra, nó là chí Hy-sinh. Mầm sống của tánh nầy là sự hiểu biết vị tha, không tư kỷ, cá-nhân hay đoàn thể, mà là hình-ảnh của đức khoan dung đại độ. Không một chí hy-sinh nào chẳng được nâng cao, dù cho việc ác hay thiện; bởi lẽ bẩm năng của nó là lượng hải hà, và cam chịu; sự thọ lãnh dù phải trái, miễn có ích-lợi cho người là nó chấp nhận. Tánh này đối kỵ với lòng ích kỷ, nhỏ mọn, an thân, dưỡng lạc; nó thường đưa con người lên đài danh vọng tột đỉnh ở hiện tại, hoặc chỉ gương danh mai hậu.
  • Nầy môn đệ, lý-tưởng của đạo-đức là đại tánh nầy, con của lòng Bác-ái, các ngươi hãy phát triển nó đến tột đỉnh, vì nnos là sự anh-dũng nhất trên bước tiến đến Đạo-quả.
  • Hãy hy-sinh vì cửa đạo mà các ngươi vừa bước đến, đã có sự hy-sinh rồi vậy. Ai biết nâng cao mức sống tinh thần này, chính kẻ đó tự luyện cho mình nên tay chèo giỏi trong cuộc đua thuyền.
  • Môn đệ, Hy sinh vì Đại nghĩa là sự hiến dâng cả những quí báu nhất của mình cũng không hề nại. Một bà bà mẹ bỏ con ruột, giữ con người(ngoại) trong cơn hoạn ngặt; một chén cơm chia hai; một nhà tu cam chịu tai tiếng để cứu thoát kẻ khác…Tất cả những hình ảnh hy sinh ấy, điểm nào cũng vì người chứ chẳng vì riêng mình, gia-đình mình.
  • Muốn học chí nầy, cần lượng mình xem:
  • Đủ sức chịu đựng giữa mỉa mai không?
  • Đủ sức cắn răng trước nhục nhã không?
  • Đủ sức làm chuyện hại đến tánh mạng không?
  • Nếu các ngươi thấy mình còn kém ý-lực, hãy tiến lên cho được, và tột diệu hơn nữa. Lòng hy-sinh nó còn bao trùm bản tâm nầy.
  • Nhường chổ đi, đứng, nằm, ngồi, ngủ, nghỉ
  • Nhường cơm, canh, nước, bánh
  • Nhường chổ ngồi xe, máy bay
  • Ráng làm việc không xeo nại, ganh tị
  • Nhường từ tiếng nói
  • Đừng phê bình sự xấu của người
  • Hòa khổ trước sự khổ của người
  • Hòa làm tiếp người không câu nệ
  • Tóm lại, bản-ngã con người là sự yếu đuối nếu thoát được yếu đuối đó bằng chí Hy-sinh, thì không một dũng –sĩ nào lấy chiến-công mình để so ngang được.

TỰ CHỦ

  • Môn đệ, đức hy-sinh rất cao cả, nhưng nó thường bị thiên-ma hành rớt, thế nên, ta cho các ngươi rõ thêm một phương tiện rốt ráo nhất trong lòng từ ái là: Đức “Tự Chủ” hay gọi là Định Lập Trường.
  • Đức hạnh nầy rất quí giá, vì nó là mấu chốt của thành-công; nếu có lòng hy sinh mà kém sự tự chủ, thường mười phần vinh danh chỉ được sáu bảy phần mà thôi. Đó là không kể sự thất bại bởi sự phóng vọng của tâm người trước hạnh lực tự mình.
  • Môn đệ, hãy nắm hai danh từ ngữ Tự-Chủ, nghĩa là mình làm chủ tưởng công việc mình dự tính, đang làm, sắp làm. Một ái xứ xao lãng lập-trường hành-động vì lời nói hay hăm dọa kẻ khác, thì suốt đời họ không biết được sự thành công gì cho vẻ-vang, chói-rọi.
  • Đức Tự Chủ là nghị lực bản-năng, hãy phát triển nó để thành-công.
  • Môn đệ, tự chủ có những đặc điểm này:
  • Tự chủ trong tư tưởng về: Dục Lạc, tuyệt dứt về biện luận một điều tốt, trừ ham dục ích kỷ, đừng suy tưởng đến việc người, chớ dục tốc trước việc.
  • Tự chủ trong khi hành động: Dục lạc, tuyệt dứt về pháp hàng hai, bỏ tính ích-kỷ, đừng làm, nói việc người: vô ích, Định kỹ phương-thức làm việc, nhủ thường trong lương tâm lập trường.
  • Tự chủ để tin tấn: Dụng lời người bổ-túc cho phương-hành tự mình ( tiến thẳng đến mục đích, thành sắt trước gió, an thân thủ thừa, tin mình thành công, tin vào nhân quả)
  • Môn đệ, thiên ký sẽ thuận chiều cho sở hành, nếu sở hành ấy có tiềm ẩn một đức tuyệt hảo, đó là Đức Tự Chủ. Phải tự chủ từ tư tưởng, hành-động, để tiến thẳng về mục tiêu duy nhất của lập-trường, cũng như sự lếch về của con ngựa lúc chủ tướng đã thọ tử.
  • Trong tư tưởng, đừng để cho nó suy ngẫm tới những chuyện vui nhục, ái-ân; hoặc tư tưởng trước một bóng hình ngoại-thể nào. Thể trí của con người thường bị lệch sai trước tâm-cảnh; nếu không đủ bản-năng chuyển hướng tư-tưởng thì hành-động sẽ phát khai sau một thời như cuồng mê, đảo loạn. Tư tưởng là sự ủy mị, ưa thúc về sái lệch và nhất là dâm dật. Đừng để cho nó phát triển nhiều; vì nó càng bành-trướng, não tuệ con người càng eo hẹp và mất cả chân thành, lẫn nghị-lực.
  • Hãy nghe ta, theo phương này, nhìn thẳng vào sự vật trước mắt bằng chủ định, và gặn hỏi lương-tâm sự quấy ấy sẽ ích lợi gì? Như thế dễ thoát giải-đãi về tâm tư.
  • Môn đệ, trong vía biện-luận có điểm này đáng sợ đó là định điểm ấy tốt, điểm kia lành. Ấy sự nhu-nhược của con người thường do tính suy-luận binh vực này sinh ra. Trong cuộc đi về cõi sáng của an lạc, các ngươi đừng để bản ngã ích kỷ bùng trỗi, nhất là suy đoán một sự việc cá-nhân. Đừng! – nghe ta những gì thuộc về cho cá-nhân các người đều là mị dối và quái tượng – dù là Đạo vị – hiện tại, sự tu học các ngươi đang tiến trên đường thánh hóa, Phật trụ, thì, bản tâm các ngươi đừng vương-vấn vào một vụ lợi riêng tư; hay một hành động thỏa ý nào không ích cho người với câu:”Đó vẫn là một sự tốt”; vì như thế, lâu này nó sẽ lệch lạc chơn-linh đồng thánh của các ngươi; khi đó, mất sự tiếp nhận chơn-thần của các đấng cao cả, các ngươi phải buồn rầu, và chết rã.
  • Nắm lấy sự đại chúng, đừng riêng tư thỏa ý. Được thế, các ngươi đã thấy ngõ về Cực-lạc Tịnh-Thanh, chỉ còn cố gắng tiến lên, kiên-nhẫn như con trâu ra công cày thửa ruộng.
  • Môn đệ, trong sạch, thanh-tịnh là tâm tư chư Phật; muốn thế, các ngươi cần diệu dụng chí lực trừ tuyệt những ám-ảnh của sự xấu nơi người, hay nơi các ngươi.
  • Điểm cần ích là đừng nói hành, nói phiếm, phán phê ai cả, và đừng nên nghe ai nói cả, đó là việc tốt cho tư lương.
  • “Hàm huyết phún nhơn, tiên ô tự khẩu” câu truyền vẫn rõ ràng, máu ngậm phun người, mình đã dơ miệng trước; cũng tỉ, nói xấu lỗi người, tất mình đã phạm điểm xấu phê bình. Và điểm này quan trọng hơn, đó là phương chữa của bịnh nói chuyện người: Đừng tưởng nghĩ đến chuyện quấy xấu người; hãy nghĩ đến việc tốt, vì tư-tưởng là cội của thực-hành, Đó, hãy nắm vứng ý này để tránh vương phạm. Vì: “Mạc nhơn nghiệm, tiên khai tâm vọng”, tưởng việc quấy xấu cho người, chính tâm ta phải móng loạn trước rồi vậy.
  • Tóm lại:
  • Đừng nghĩ, nói xấu quấy của người; hãy để tâm thanh tịnh trong sạch. Càng nhiều việc nghe, nghĩ, càng lắm sự động cầu.
  • Môn đệ, việc gì cũng vậy, cần phải lượng nghĩ cho rõ-ràng. Nếu mãi phóng tâm bất cập, đám muốn ồ ạt, thì đó là cội của sự thất bại, Tỉ như, các ngươi nghe nói sự hay ho của việc gì ấy, mà điểm lợi ích cho các người rất quí giá – lúc này, các ngươi vội-vả thọ nhận, tuyên bố thực-hành liền; như thế, sự tiến hành của các ngươi rất cực đoan và mê-muội, vì không định rõ giá-trị của nó, lần phương-hành như sao cho đáng chi-tiết-mục. Hãy chậm rãi trở lại.
  • Sự cẩn tâm suy xét là thiết yếu trước mọi việc, vì được thế, phương hành không còn thối chuyển trước dư luận, thiên ma.
  • Môn đệ, đã biết sự dục-tốc thường hay bất-đạt, đã rõ sự bất-cẩn thường kề theo thất-bại; – thì, các ngươi đừng nên để va chạm vào một điểm nhỏ nào của sự việc; bằng cách, uốn lưỡi nghĩ suy rồi phát ngôn; định chắc rồi nên hành.
  • Hãy lấy sự bình thản để làm việc; vì, bản-tánh này nên rất chậm rãi và dễ thành công.
  • Môn đệ, các ngươi đã đủ khả-năng kềm tư-tưởng trong khuôn ráo thành-công; thì chắc nhiên, từ suy quán ấy sẽ dắt các ngươi trên bước thuần-hành dễ-dàng. Bởi lẽ, tư-tưởng là điểm mẹ, hành-động là điểm con đủ tháng, đúng ngày. Nếu sự suy nghĩ, nghiệm quán đã chắc quyết vào một công trình mỹ thiện, đại-đồng và nô-nức trước mực thành-công cho nghĩa vụ; thì, phương hành ít khi sanh tâm bê-trể, thối lui. Mặc dầu thế, tính cao-thượng và trệt-mê của con người rất quấy; hễ rõ biết một việc gì có thể làm được, là tự trể nải công việc của mình. Và đây chính là điểm thất bại – Thế nên, đừng máng ách giữa đàng cho mang vào cổ. Các ngươi hãy ra sức hoàn thành dự định mình trước; đừng chấp nối công việc của người vào, hay để người tự cố-gắng như các ngươi. Nói thế, ta không phải dạy các môn đệ tánh ích kỹ, nhưng, việc người nhiều khi các ngươi chịu làm, còn việc các ngươi thì ít khi thấy vẻ-vang; – đó là do lòng ham vui, chớ nào cao thượng. Môn đệ, có thể các ngươi ra tay theo chiều thuận, mà hành giúp cho người trong lúc ngặc thắc; và mau mắn thống trị tư tưởng mình, hầu chỉnh đạt tâm-xác đừng cho đua chạy việc ngoài nữa. Đừng bỏ bê việc mình, vì các ngươi chưa rãnh rỗi, sự ích lợi và khó-khăn nhất là biết hoàn tất bổn-phận riêng của mình.
  • Hãy chấp nhận những thiện việc, và, chấp-nhận hãy chấp hành cho rốt-ráo. Đừng lãnh nhiều công việc ngoại hướng đã chỉ định, khi chưa thấy điểm thích đáng và hữu lý.
  • Môn đệ, thường thì pháp hàng hai dễ đưa các ngươi vào té vuột, như “bắt cá hai tay”. Đó là điểm bảo cho các môn đệ hãy kiên trì trong phẩm việc mình thọ chịu. Vì những tín nghĩa là chổ làm tròn bổn-phận mình, dù nhỏ-nhoi, nhưng sự chăm siêng và mỹ-mãn là quí báu; đừng đứng vị thế này, mà máng thêm một sự khác để cầu danh hay vì lòng cao-thượng bất cập.
  • Hãy biết, việc ta dễ mà khó; việc người khó mà dễ. Đó là do bản vía biện luận kích thích vía yếu đuối sanh ra. Hãy đạp đổ sự phân hành này để chủ định lại công việc đã lãnh chịu.
  • Môn đệ, ta đã khuyên các ngươi như thế nầy, lòng ích-kỹ là phương thuốc rất độc, vì nó sẽ trói các ngươi vào rừng vắng. Hãy vui vẻ làm việc, hãy cố gắng dồi mài chuyện mình; nhưng, đừng quên giúp người khi họ có lời kêu gọi, mà bổn phận các ngươi đủ rảnh. Đó là kể sự thường; – còn thế phương tánh mạng, hãy gác việc mình qua bên mà sốt-sắng cứu hộ.
  • Lòng ích kỷ khác với bản-năng biết hoàn tất công sự mình đang giữ làm. Đó là hành-động được tự chủ.
  • Môn đệ, đừng để lòng tham vọng, mê si tửu sắc, đam luyến giả tín mà gây cảnh thương tan. Hãy lấy luật giới thanh bần và tịch-tịnh để bài trừ những nhỏ-nhen tư-kỷ ấy. Được thế, Đạo quả các ngươi dễ đạt nắm trở bàn tay vậy.
  • Từ vô thỉ, Thượng Đế đã cấu tạo con người, đã ban cho bản-thể và tâm-linh tốt; nhưng sự ô nhiễm và đam luyến đã biến chế chơn-linh thành nhiều thể vía nguy hại. Các ngươi đừng quên rằng, các ngươi chính là con của Đức Cao Cả ấy, và ta là kẻ mặc-khải những sự sáng-suốt ấy đến các ngươi, để đưa các ngươi trở lại kỳ này.
  • Môn đệ, giới luật, nghi điều, tất cả những thứ ấy đều là hình-thức của sự thành-lập qui-tắc. Nếu một linh-thể không đủ những tay, mắt, chân, mũi, miệng, tai… làm sao hoạt-bát và hành-động vẹn toàn. Cũng thế, nếu một sở hành, không tạo lập căn bản theo tiết mục để hoạt động, thì sự ngưng trệ, sẽ tới kề bên, Thế nên, thành-lập một chí hướng và đặt mẫu mực hoàn kết chí hướng đó.
  • Ngày, tháng, giờ, khắc là thước ngọc giữ an lành cho vạn loại. Phương thức và sự khác biểu là rốt ráo cho sự việc.
  • Môn đệ khi tin tưởng một sự gì, thì các ngươi ráng cồ hành cho rốt ráo; và nên nhớ, cần nhất là đặt đức tin đó thường trụ trong lương năng gọi là chánh niệm. Lập trường nếu vì lời nói, sự bình phẩm của người mà lãng lệch thì, làm sao chưng minh Đại-tín của mình đã chấp chịu. Thế nên, sự cứng rắn như bức tường sắt để tiến về mục đích cần phải có, và thực sự có. Nên nhớ:
  • Lập-trường chơn-thiện chỉ có bổ-túc đôi điểm, chớ không hẳn đổi thay. Hãy nắn chí mình hòa với lập-trường để thành công; như tinh-ba nam-châm cấu hiệp tinh-ba nữ-nhân thành tạo đứa con nhỏ vậy.
  • Môn đệ, một chiến sĩ cắn lưỡi tự vận, một đoàn Tăng chịu tử vì Đạo, một chánh trị gia lương-tâm chịu chết trong khám, pháp trường…Ấy là do họ thủ vững lập-trường, và định chắc sự mình làm là chánh đáng. Thế nên, ta gọi các ngươi hãy trụ tâm trong phán xét đường hướng đức tin, để đủ can-đảm thọ chịu lúc nhận sự hy-sinh cho Đạo cả.
  • Oanh liệt nhất là sự chết để bảo tồn Phật-Pháp với lẽ chánh đáng; và các sự thọ tử vì đại-chúng của Thánh-Hiền.
  • Môn đệ, hãy thủ lấy bổn-phận của mình; hãy an vui với hiện tại. Đừng so sánh tính cao hay thấp hơn trách-nhiệm kẻ khác; và điểm cao quí là chấp chịu sự thiếu hụt, mai mỉa, đau-đớn và chết-chóc trong nghĩa-vụ một nhà lãnh đạo hoằng-dương chánh lý. Đừng tính theo bản năng biện-luận và yếu đuối, để rồi ngã chết trước phù-du ảo-giả; mà điểm kiến tạo, chính sự bất lực trước trách vụ tự mình.
  • Hãy tiến thẳng về phía mục tiêu, vì xong việc nhỏ, hơn bất thành việc lớn. Lòng suy tính vì danh, quên sức đảm-đương tự mình, thường như con dơi hay dán tìm ăn lúc ban ngày.
  • Môn đệ, bá pháp vạn môn đều qui hướng về an lạc; trăm sự đều muốn thành công, thế nên, nắm lấy mối nào hãy phăng đến chổ. Nếu vẹn chánh trang nghiêm, thanh tịnh thì kết quả vẫn như nhau chẳng lệch dù lập trường, lý luận, luật giới khác biệt. Các ngươi từ trước đến nay mãi trầm luân, cũng vì cái chén mình úp gần nữa cái lại đổi thay, và sự thay đổi này đã buộc các ngươi ngoài kết quả chạm bảng.
  • Hãy nắm lấy pháp-giáo, và trụ định lập-trường để an phận, thủ thừa; kết quả cho đức tri túc này là điểm lớn lao khó định lường được. Hãy nhớ của ta và của người đều là giả; cái giả này chê cái giả kia mới tìm thấy được lý chơn vậy; hãy nhẫn để tri tìm.
  • Môn đệ, một đứa học trò không cố tâm nghiệm xét bài làm, cứ nhìn chép của em bên cạnh, đó là sự mất tin nơi mình vậy.
  • Nếu các ngươi rõ được sự tác hại của lòng bất tin mình, chắc các ngươi phải hoảng sợ.
  • Vì sao? Vì nó là bản năng nhu nhược, nó bị điều khiển bơi vía yếu đuối nên nó thích chịu nô vong, lệ thuộc, nó cứ vịnh bám vào tha-lực và luôn chờ sự chết đến cho mình một cách yếu hèn. Vì vậy, ta khuyên các ngươi hãy hoạt bát hơn trong bản-trí của mình, hay khai-thác nó, vì Thượng Đế đã ban đồng đều cho mỗi linh-thể chơn-thần của ngài. Hãy tự tin mình thành công, và chắc chắn mình thành công theo pháp môn đã xét sẳn.
  • Đức tự tin mình thành công là quyền năng ám thị, để đi đến mức rốt cùng của đoạn đường trở về cõi sáng.
  • Môn đệ, một dũng-sĩ biết mình đủ thắng và kiên gan để thắng; ít khi nào đoàn quân của vị này phải thất bại trước kẻ địch. Chính thế, kẻ nhác, nhược hèn thường thối lui trước đối thủ dù tài sức mình có, mà đức tin mình không có; rốt cùng là cam thất bại.
  • Hai em bé nhỏ, một em sức mạnh rắn mà khóc, thường bị em yếu đuối ăn hiếp, người đời thích gọi là “Sóc nước” Nhưng khi nhập trận, suốt đời em yếu chả dám động tới nữa vì bị ăn đòn đích đáng. Môn đệ, đừng hủy diệt khả-năng mình bằng mất tự tin.
  • Môn đệ, tên sát nhận bị vào tù; tên cướp, trộm vô khám; loạn dâm bị phỉ nhổ không dám ngó mặt người; tên vọng ngữ, ý ngôn phải cô độc vì sự ruồng rẫy, mất tin của xã hội; tham lam thường quẩn trí, ăn bám là nghề; sân nộ thường bị đánh đập, giam cầm. Những thứ si mê ấy hiện tại thế gian phải gặp cảnh khổ kia; cũng như lỡ trồng ớt phải ăn cay; chanh phải dùng chua; sung bứa phải thọ chát. Đó gọi là gieo nhân thì hưởng quả. Ngày hôm nay các ngươi đã biết ta, nghe sự dạy-dỗ của ta, thì năng suy nghiệm những diệu lý ta đã khải truyền mà tu học, đổi sửa lại sự quấy cho tốt; để lánh những hạt giống xấu như kể trên. Đó là các ngươi tin Luật Nhân Quả thức chắc-chắn có vậy.
  • Nếu không có nhân quả, sao có tù rạt; ruồng rẫy; khổ vui; giàu nghèo; sang hèn…phải chấp nhận, vì chẳng lẽ sự thật trước mắt chả đủ chứng minh sao.
  • Môn đệ, luật nhân quả hiện tại rất công bằng và nghiêm-khắc; thế nên, tự để lương tâm mình làm phán quan mà xét xử tội trạng, và tự mình van cầu với lương tâm mình, để trở lại trạng thái củ: Tự nhiên, an lạc.
  • Lương tâm là sự sáng suốt, nó thường xuất hiện trước giờ lầm lỗi để cảnh giác, và sau giờ lầm lỗi để xử phạt. Nếu nghe tiếng cảnh giác thì không sái phạm; đừng để chuyện rồi ăn-năn vô ích.
  • Môn đệ, đức tin là sự lệ thuộc của bản-ngã; nhưng, biết, chịu trước một quyền năng tối diệu thì đó là điểm đáng quí, vì nó tránh sự ràng buộc, nô bộc cho dị tín Thiên Ma Ba Tuần. Hãy nhìn vào nhân quả và suy xét để hướng thượng, các ngươi sẽ thấy lý trí và thân xác các ngươi luôn yên ổn trong mọi thời gian.
  • Nếu bỏ đức tin chơn thiện, linh thần sáng suốt của Thượng Đế đang bị nô vong cho Thiên ma. Hãy nghe ta, đừng hủy hoại ánh-sáng quang-minh của đấng tạo dựng, bằng sự khống chế sái lệch.
  • Môn đệ, nghe ta đây câu chuyện của nhân quả. Nếu các ngươi đến đánh ai vài bạt tay, các ngươi có bị đấm đá lại không? Hay ai đánh các ngươi, lòng ái ố, trả đữa có bùng dậy không? Đừng dấu lương tâm mình; đó là nhân quả.
  • Nhân quả là sự vay trả như gieo hạt ăn trái, được bông tùy theo loại giống.
  • Môn đệ, luật nhân quả được đề xướng lên là để cảnh giác sự lung lạc và suy vi của xã hội vì ai đã có đức tin tuyệt hảo này, tự nhiên sự quấy rồi và tác phạm nhứng sái chơn không bao giờ cố dám. Cũng như các ngươi rõ mình giết người phải ở tủ, ắc các người đời nào dám đi vào ngục tối bằng phương lệch sát nhân. Đó cũng gọi là nếp bình-đẳng Đại-đồng nữa.
  • Môn đệ ơi, ta cùng các ngươi gặp nhau ngày hôm nay, ấy là tình ràng buộc từ hằng bao số kiếp; vậy các ngươi hãy năng gieo duyên lành để trừ tiêu nhân quả xấu mà trở về cõi lạc-toại dễ-dàng.
  • Môn đệ, muốn diệt bớt nhân giống xấu, để hưởng quả ngon, phước lớn; hãy biết hành những điểm sau đây:
  • Hãy nói với người ta lỡ phạm.
  • Hãy nói với người ta có lỗi
  • Hãy nói với người tha thứ ta
  • Hãy đến với người để làm quen
  • Hãy ăn năn sự rối, dù tốt xấu
  • Hãy mỉm cười giúp đỡ thật kẻ hờn
  • Môn đệ, khi nào các ngươi làm ai giận dữ mà lòng các ngươi yên vui không? Chắc không. Vì sợ họ trả thù, sợ luật chia sẽ và cô độc. Chính vì thế, ta khuyên các ngươi mỗi khi lỡ tạo ra sự quấy rối rồi, mau-mắn đến bên người xin tha-thứ vì tự xét có lỗi lỡ phạm.
  • Không ai giận mãi kẻ biết bái lễ xám-hối với mình. Môn đệ, nhất là kẻ phải, thắng mà xin lỗi, chính là lượng bác-ái mà người kia phải sớm chầy bước chân theo vậy.
  • Môn đệ, khi các ngươi gây gổ với ai, họ giận dữ quá đi, nhưng còn kiêng nể, nên họ chưa dám hạ thủ. Chính lúc ấy các ngươi đến hòa nhã và hoan vui làm quen lại họ, lúc đó, khuôn mặt họ sẽ biến thể theo tâm trạng nửa cười, nửa khóc vì vui buồn lẫn lộn. Môn đệ, hãy thử xem, đó là kết quả mỹ-mãn nhứt của đức làm quen trước đó.
  • Hãy dằn lại tức cười, lúc kẻ đối-thủ đang ngượng-chịu vì sự làm quen của mình. Này, các ngươi sẽ có một người bạn đường tri-kỷ là họ đó.
  • Môn đệ, sự sống về hữu-thể nó có những quả nghiệp như thế, thì đây, mắt siêu-tưởng vô-vi, quả báo còn nhiều gút mắc và chua xót gấp bội phần; thế nên ta khuyên các môn đệ đừng để mình rớt vào hầm lửa sa đọa và cùng khốn ấy; để ta làm tròn sứ mạng cứu rỗi tận cùng.
  • Thương chư phật, cùng ta, các ngươi đừng xê phạm vào luật nhân-quả, để sớm về cõi vinh-quang sáng-suốt.
  • Môn đệ, Phật thường dạy rằng: một chúng sanh nào ham mê sanh sát, rượu thịt đùa vui; săn chim, bắn cá; gây gổ, đánh đâm, giết người, hại vật, mất cả lương-tri, thì lúc chết, ác nhân hiện báo, linh-quang khó siêu-thoát trụ nơi tốt thiện, vì đã quen thú tánh hung tàn; họ phải đọa vào loài thấp sanh như: cua, tôm, tép, trạch…
  • Nghe chăng môn đệ, hãy suy thực-tế để nghiệm về quả báo vô-vi thì có đâu xê sái khác.
  • Môn đệ, nếu các ngươi lấy trộm của người bằng cân, đong sai, thiếu, bằng lường lận, bạc bài; bằng cướp giật mưu mô, gạt lường trá xảo vì buôn-bán, vì cầu an, vì làm biếng đam mê; thì tâm các ngươi dám ngó mặt kẻ chung quanh mà không hổ thẹn chăng? Ta chắc rằng, bản-ngã con người ai cũng phải và chắc thực có lòng hổ thẹn. Từ hữu-vi lượng về vô-vi các ngươi sẽ thấy loài chim bay, loài cá lặn khi thấy dáng người: ấy là quả báo của những hành-động láo xược, mị tà kể trên vậy.
  • Nương về cội phúc, lấy chánh-ngữ, chánh-nghiệp và chánh-mạng để đoạn lìa nghiệp noãn sanh khổ ác này.
  • Môn đệ, cac ngươi thấy một kẻ đam-mê dâm-dục đến bất kể đạo lý luân thường; họ nghe tiếng chê bai dèm siểm tỉ thể giọng đờn thúc dục họ thêm; và, bất cứ nơi đâu, ai ai dù nơi tôn nghiêm Tam Bảo; bà con quyến tộc, chòm xóm xa gần đối với họ vẫn coi thường lúc sự gian dâm bùng nổi. Với những người như vậy, Môn đệ sẽ thấy, định họ như thế nào? Có khác loài heo, gà, mèo, chó, vịt, bò, ngựa, dê.. chút nào đâu. Chính nó là quả báo vị lai của những người tham mê đắm dục trong hiện tại nầy vậy.
  • Môn đệ, các ngươi chắc tự xấu hổ, và chê trách kẻ loạn luân-thường đạo-lý; đây nầy, ta khuyên các linh-thể đang hướng về cõi sáng, đừng đua đòi lắm lụy.
  • Môn đệ, chính-ngữ là đường trợ-đạo và hoằng duyên chánh giác; đừng vì tư lợi nhỏ-nhen mà tín nghĩa không còn; đừng vì dua nịnh cạnh cầu mà mách khoét xảo ngôn. Phật đã dạy rằng: Kẻ ngoài mặt nói tốt, sau lưng phỉ báng, khinh chê; ỷ ngôn hiếp yếu, nịnh hót, bợ nưng trở lại kẻ giàu quyền. Ấy là nhân quả hóa sanh làm loài sâu, ve, bướm, muỗi, trùng, giòi, ruồi, tửa..
  • Trên thế, ta cũng như người, người cũng như ta; thế nên, sự gì cũng chung làm được, ngặt mình không khéo luyện trao, hãy cố gắng chớ đừng sái ngữ dổi dời tâm niệm.
  • Môn đệ, lòng tin là lẽ sống của nghị-lực và chơn-thật, nếu diệt bỏ đức tin trước một sự việc thì cứu-cánh của hành-động chỉ tạm bợ và rốt cùng là thất-bại. Thế nên, trước luật nhân quả làm sao các ngươi chối cãi được; vì vậy, ta khuyên các ngươi khá đánh đổ vía biện luận và ủy mị để tiến về cõi sáng suốt hơn là: Luật tạo-hóa.
  • Hãy mở rộng tâm hồn để nhìn nhận lẽ thật mà tiến lên, trở lại; ta rất đau lòng khi con cái tạm bợ của ta quên ân đức cha lành tột vời là: Ngọc Hoàng Thượng Đế cùng chư Phật.
  • Môn đệ, thành lập xong một đức tin cứng như vách sắt, nhũng như bông, mút, thì đoàn dũng chiến của thiên ma ác-thần khó đánh xiêu nát được. Một đoàn hùng-sĩ lực-lưỡng bách trận trăm thắng, cũng chưa bằng một đức tin siêu toại, thoát trần.
  • Hãy nêu gương một chiến sĩ oai liệt, cao cả nhất trong hằng sa chiến sĩ, bằng cách tự thắng vía biện luận và ngu si, yếu đuối đang nội kích trong người.
  • Môn đệ, có khi nào các ngươi ăn bữa cho ngon; uống cho ngọt, những thứ các ngươi từ chối không? Ắt không. Thế nên, một công chuyện ép buộc chỉ làm tâm con người đến sự bế tắc của hiểu biết và còn phản động, đối tâm nữa là khác. Vì vậy, ta nói với các ngươi rằng: Hãy khai trí cho sự giác ngộ, chớ đừng khai mở một buồng chuối non thành già chín.
  • Nương vào lý bình đẳng để thấy đối tượng của sự các mà qui thiện, chớ đừng về thiện trong khi rền vang phỉ nhổ sự ác, mà tâm chưa hề biết ác là gì. Nên thế, có ngày tánh tò-mò và đa ngôn sẽ dắt các ngươi về chổ các ngươi mạnh ngôn oán trách.
  • Môn đệ, đã thành hình một chí ngã hướng-thượng; các ngươi nên vui mừng vì chiến công này, và điểm yếu cần là phải luôn hành đúng theo sự hiểu biết của nhân-quả; đó gọi là tiến: nghĩa thực là tin phải tiến lên hoàn thành bản-tính chấp-nhận, như vậy mới đúng là hàng thiện-tri-thức.
  • Tin mà không tiến tới mức hành rốt ráo, cũng như thấy cơm mà chẳng chịu cầm đũa làm sao cơm bay tới cho dùng.
  • Môn đệ, thuyết-ngôn và hành-động là hai tương khắc liên-hệ; nếu thuyết bất hành chỉ khổ vương đeo; hành bất thuyết, tùy duyên cảnh hại lợi định lường. Thế nên, thuyết cần hành, tín cần tiến, mới có thể ví như đóa hoa thơm đầy sắc.
  • Ai cũng vui chốc lát để rồi vò tiêu một cánh hoa đẹp thiếu hương thơm thanh lịch. Người nói bất hành, tin không tiến khác gì cành bông thiếu hương kia.
  • Môn đệ đừng ép cho lòng tin sớm nở, hãy biết giáo dục lòng hướng-thượng nầy; đừng bắt nó sùng-bái ngưỡng mộ mà quên cho nó sự hiểu biết; như thế, khác nào đấng làm cha mẹ hại đám con mình chém giết lẫn nhau vì tranh của, chia tài. Hãy giáo huấn nó thành tri thức.
  • Một cánh sen nở tự đúng giờ: Hương và sắc giữ tồn được lâu. Còn búp sen nắn cho giống nở, chưa tàn buồi đã nám đen hoại diệt.
  • Môn đệ, sự lướt lên của chiếc thuyền là do nhịp chèo khuấy nước, chớ lý nào mức củ vẫn trụ yên khi không chèo hay cố lướt.
  • Hãy bám từ chút của sự tiến-hóa, bằng lơi tay, nó sẽ vuột trôi ngược dòng của thối ngã.
  • Môn đệ, hãy im lặng để nghe biết từ điểm cho chính-xác để tiến lên; đừng vụt tốc và ham móng, vì còn vọng làm sao thâu được tâm định mà kiến tánh thành phật. bước đầu là con ngựa khỏe, hay sự khỏe này để dò kinh nghiệm mà cũng-cố lập-trường lúc mệt kiệt.
  • Thức càng lâu mới biết đêm dài; đi càng mõi mới biết đường vạn dặm. Thế nên, cần nghiệm suy lập-luận đạo hành của mình để đừng mê cỏ bờ nương vào mùng khuya tối.
  • Môn đệ, Tiến là Thành Công trong tiến có lùi như thế thủ; hãy nắm luôn ý-chí kiên quyết nầy; để chỉ? Để đạt về mục đích cho vững vàng và thâu ngắn.
  • Không một nhu-nhược, yếu đuối nào hưởng trọng phần cứu-cánh dù nương vào tha-lực.
  • Môn đệ, đã có đức tin và có tiến; bây giờ ta nhắc cho các ngươi thêm điểm này để thủ giữ thân mình đó là: Tâm thường trụ hay chánh-niệm-tiến; nghĩa là kiềm chế và phát triển đức tin lẫn ý-chí cố lướt trên con đường Thánh-Phật sự. Thường tâm người ưa lệch lạc, thế nên, cần nhớ mãi và xét lại mãi lập trường của mình để tránh bị cám dỗ của thiên ma.
  • Gắn chặc lập trường vào hành-động và lý-trí, để đừng bị đánh đổ bởi siểm gièm và mai mỉa cùng cám dỗ.
  • Môn đệ, ngày hai bữa cơm không quên, chính tâm niệm chơn-minh của các ngươi cũng thế. Đừng cho lệch lạc bất cứ phút giây nào.
  • Một chiến sĩ chỉ sơ hở một đường gươm là mất mạng, Một chính-sách sái xê đôi giây là cả nước tiêu tan, Và tâm các ngươi mất niệm sẽ bị thiên-ma khảo đảo rớt lại cõi mê đồ này hoài.
  • Môn đệ, khi các ngươi tưởng nhớ mãi một điều chơn-mỹ-thiện, thì tâm trí các ngươi đang trụ tưởng trong chánh niệm; đó là điểm quí báo nhất về hạnh bất loạn, và cố gắng giữ mãi mãi, ta chắc rằng: các môn đệ sẽ nắm vững pháp chơn thừa và đắc đạo.
  • Hãy giác ngộ mình bằng tâm tịnh, và dùng chánh-niệm để khai hóa cho thể tánh bất loạn của mình.
  • Môn đệ, thuần niệm câu Nam Mô A Di Đà Phật, thì lúc nào tiếng lục tự này cũng ngân vang bên não tuệ, để cảnh giác sự bậy tà. Do đó, ta cho các ngươi rõ, chính mục chánh-niệm này đã buộc giới giữ Phật không xê lệch.
  • Au muốn tự nhiên bất loạn vọng thể trí, hãy khai triển tâm chánh-niệm cho sâu xa.
  • Môn đệ hoa sen sẽ vẫn là hoa sen trong đầm lầy, cho nên hoa sẽn gọi là hoa Phật, Thánh. Hôm nay, một ai trong cõi thế-gian nầy giữ vững tâm chơn-minh của mình, thì khác nào cành hoa sen kia vậy.
  • Muốn trở thành phật thành thì tự bóp chẹt cánh cửa rào tâm viên, để kềm nó thường trong lẽ thật cho nó biến hoàn-toàn thật.
  • Môn đệ, niệm vững không xê, duy-thức-chơn chả lệch, được gọi là bất-thối hay tịnh-định. Này, các ngươi nên biết, muốn đạt đến quả thường trụ, thì tịnh-định của quán xét tột sự chơn giả, tự nhiên kiến tánh sanh huệ mà giải-thoát dễ-dàng.
  • Tin phải tiến, tiến trong niệm sanh định, định sanh trí-huệ. Vậy các ngươi cần suy lường kẽo xê lạc.
  • Môn đệ, trong ngũ lực này, điểm chắc tròn nhất là niệm; Nếu xê một niệm, tâm buông lung sẽ giết mất đường vui của tịnh lạc; và sự não của trầm luân nào cách biệt các ngươi gang tấc đâu.
  • Hãy kiên trì, quán xét để kềm tâm bằng tịnh tọa, ngọa thiền mà gìn vuông quả đạo.
  • Môn đệ, chánh-niệm sẽ là mảnh đất tốt vun phân cho tuệ trí; hãy nương thẳng vào nó để kềm giữ đức hạnh được tịnh-tịnh.
  • Hãy khắc chế tư tưởng sái quấy, để tâm bớt vi trần, thì đạo vị mới dễ dàng chiếm trọn.
  • Môn đệ, trí tuệ tột đỉnh, thần thông vô lượng chỉ dành riêng cho ai biết trì giữ thân tâm mình trong thiện niệm.
  • Các ngươi muốn trở thành bực chánh-giác, ít ra tư lương phải thuần minh tịch-tịnh.
  • Môn đệ, các ngươi phải hơn ta, bằng ta, chớ đừng thấp hơn ta trong chánh-niệm và giới-hạnh. Vì sự tin tấn của các ngươi; chính là các ngươi ban bố cho ta một đại lạc, hoan hỷ. Hãy cố gắng rèn tâm, thủ tánh.
  • Chúng sanh sẽ bớt khổ, vì các ngươi ý thức được tánh hạnh của mình. Ta sẽ hoan hỷ vì có học –trò hơn ta và bằng ta. Cõi sáng sẽ sáng thêm.
  • Môn đệ, ta và các ngươi sẽ đồng vui trong một cảnh, nếu ta và các ngươi đồng hành một lối mà ta đã dạy răn, giáo độ.
  • Ta hơn các ngươi hiện tại, nhưng các ngươi sẽ bằng ta ở tương lai; nếu sự tịch-tịnh các ngươi đầy đủ.

THÔNG BẠCH

Anh chị em nào xét thấy bốn tập THÁNH KINH nhiều lợi ích giác tha (Quần chúng), hãy hiệp cùng trò ấn-tống thêm để gieo duyên về tịnh-độ. Anh chị cứ dụng bất cứ hình thức gì để phổ biến với yếu-nghĩa: Phóng bản quyền. Xin đừng lợi dụng.

Tu sĩ HUỲNH HUỆ GIÁC

In lần thứ nhất, 2.500 quyển tại nhà in Thanh Hiền số 107 Calmette SAIGON

QUYỂN 4

QUYỂN 2