THIỀN HÀNH

  1. THIỀN CĂN BẢN
    • Thẳng lưng, thẳng cổ
    • Lưỡi cong lên nóc vọng (níu răng hàm trên)
    • Hai mắt mở nhìn đầu lỗ mũi
    • Hai tai lắng nghe hơi thở, nghe thận
    • Pháp 1: Hít sâu vô nhẹ nhàng vào tận bụng dưới rồi thở ra đếm 1 (1 đường hơi).
    • Pháp 2: Hít sâu vô nhẹ nhàng vào tận bụng dưới, ngưng lại chút xíu, nhíu hậu môn, sau đó thở ra đếm 1 (1 đường hơi).
    • Cứ như vậy trong mỗi buổi tập: Tập pháp 1 trước sau đó tập pháp 2. Pháp 2 tập ít chỉ bằng một nữa số đường hơi của pháp 1. Ví dụ: 18 đường pháp 1 thì chỉ tập 9 đường pháp 2. Nếu 36 đường pháp 1 thì 18 đường pháp 2. Nếu 72 đường pháp 1 thì 36 đường pháp 2. Nếu có sức khỏe tốt thì tập tổng cộng 108 đường hơi, tức 72 đường hơi pháp 1 và 36 đường hơi pháp 2.
    • Pháp 3 – Pháp 4 – Pháp 5 sẽ trình bày sau. Đây là Ngũ Pháp Liên Hoa. Nhưng pháp 1 và 2 là căn bản và cần nhất.
    • Thưa tất cả anh chị em! Giáo huấn lưu truyền, kế phương đã rõ ràng, con đường giải thoát, cứu rổi phơi bày( như cơm đã dọn sẳn lên bàn, chỉ còn đến ngồi vào bàn để ăn, nếu ai chờ người đến đút cho mình ăn nữa kể như vứt bỏ đi).Phương pháp công phu đã được các Tổ truyền lưu trong thế gian, chắc hẳn ai ai cũng đều có phương sách riêng cho mình. Trong giáo huấn của Đức Kim Cang Vô Thượng Sư, Đức Mẹ Quán Âm, Đức Ngài Di Lạc trao truyền để trao lại cho vạn loại nhập công phu và Đại công phu trong những ngày ngắn ngủi của hành tinh nầy, đó là PHÁP TU TẮC là lúc nào cũng điều tức, không chờ đợi đúng giờ đúng khắc như ngày xưa(tứ thời) mà rãnh lúc nào công phu lúc đó( kể cả đi đứng ngồi nằm). Nếu chúng ta có một viên ngọc quí hay một vòng cẩm thạch đeo tay, ngày nào, lúc nào rãnh là chúng ta đem ra lau chùi, thì chất ngọc hiển lộ sáng đẹp hơn là chúng ta chờ đúng giờ giấc.Phương pháp công phu: (ở mọi tư thế đi đứng nằm ngồi) Nhưng phải giữ cổ thẳng, lưng thẳng, miệng khép lại, hai hàm răng chạm vào nhau, lưỡi chạm nướu hàm trên.Cách thức điều tức: hít vào từ từ, chậm rải bằng mũi sâu xuống bụng(đan điền) rồi nín thở khoảng năm giây, mười giây hoặc lâu hơn nữa tùy theo hơi thở dài ngắn của từng người, rồi thở ra từ từ bằng mũi đến hết hơi. Cứ như thế tiếp tục hơi thứ hai, ba…Mỗi lần công phu ta nên điều tức 09, 18, 36, 72 hoặc 108 lần.Chú ý: khi điều tức cố gắng giữ khoảng cách thời gian hít vào, nín thở, thở ra bằng nhau, thì dụ hít vào 10 giây, nín thở 10 giây và thở ra 10 giây,

  2. NÂNG CAO
    Đạo của chúng sanh của đất trờiThương yêu nâng đỡ giúp nhau thôiRèn tập luyện thân không bệnh tậtSống thọ, sống lâu trí tánh ngời

    Vô tranh dìu dắt nhau đồng bước

    Hạnh phúc bình an, sống thảnh thơi

    Dục ái, giành tranh quyền danh lộc

    Tập rèn nghi tiết hết chơi vơi

     

    Sống nhàn, sống lạc tánh tâm an

    Sống thọ, sống vui hết khổ than

    Tiếp học công phu năng lực mật

    Vào thiền nghe thấy tự tâm thân

    Âm trược thực thần hay phách vía

    Khiến ham dục quyền vị danh trần

    Thanh tịnh điều hơi gôm nhật nguyệt

    Khí(hơi) thần (ánh sáng mắt) hiệp nhất đẹp nguyên thần

     

    Hồn phách âm dương hòa nhất thể

    Trường sanh biến hóa giúp dương trần

    Nhứt tâm tin tưởng chắc tâm trung

    Nhứt quyết hành tu chẳng thẳng dùng

    Theo thầy tuyệt đối vâng lời dạy

    Tín nguyện nát thây vẫn thủy chung

    Được vậy mới mong vào thiền cảnh

    Mới mong đạo quả sáng không trung

    Xã thân vì thế lo tu tập

    Vạn khổ theo thầy chẳng sợ run

    Than ôi! Chỉ quyết tâm CHÂN THẬT

    Được mấy nhiêu người tận thủy chung

     

    Thủy chung chấp chịu với vâng lời

    Thế chúng ma tâm đã lắm đời

    Linh đài huyệt bế linh thần đục

    Thức phàm phách vía dục lôi thôi

    Vía sanh tán loạn luôn mơ vọng

    Phách khiến hôn trầm loạn ý lời

    Muốn thắng khí âm công phu quyết

    Tâm bình tánh tịnh dứt luân hồi

     

    Tứ ngọ âm dương tự chuyển di

    Ngọ hỏa thừa âm chuẩn dương uy

    Tí thủy thừa dương âm tịnh trụ

    Công phu tí ngọ mở linh đài

    Hai canh năm bốn tâm thân tịnh

    Mẹo tịnh tọa gom thần khí đầy

    Ngồi đúng ngồi nhàn không HÔN – TÁN

    Ngồi nhiều ngồi lệch phách vía đầy

     

    Nguyên thần là chúa ngự linh đài

    Thiếu khí ấn đường ám ngọc ngai

    Phách vía tôi thần nơi tim trụ

    Là thức thần mạc na thức mê say

    Lấn vua dục đủ điều hư đốn

    Tánh tâm mê muội chẳng tường hay

    Tửu sắc bạo tàn cùng phản trắc

    Tàn sát vô lương chẳng chịu sai

    Người tu muốn thắng tiêu âm khí

    Công phu điều tức nhãn nhỉ xoay

    Miên miên bất tức cam gian khổ

    Khí thần hiệp nhất mở linh đài

    Thẳng lưng thẳng cổ lưởi cong lên

    Mắt nhìn sống mũi chớ nên quên

    Hai mắt phát quang là nhật nguyệt

    Nhật nguyệt giao quang đẹp tuổi tên

    Mủi thở vào ra thô đến tế

    Lắng tai nghe hơi ấy đừng quên

    Ấy là giao tinh nhật nguyệt đó

    Hơi khí vô ra sâu, mịn nên

     

    Mắt nhìn chót mũi ấy giao quang

    Ý nhớ linh đài chứa nguyên thần

    Quang rạng mở khai hồn vững mạnh

    Khí chuẩn hiệp quang qui khí thần

    Thần khí mỗi ngày đều đều luyện

    Trăm ngày bằng bốn mươi chín năm trần

    Năng luyện khí thần vào điền hạ

    Giữa rốn và thận biến Kim Cang

    Đẹp thay lành thay tòa sen mở

    Vạn trượng hào quang khắp thế gian

    Khó chăng đệ tử môn đồ hỡi

    Nhứt tâm tín kính sẽ hy hoàng

     

    Chớ tưởng mỗi ngày ba bốn thời

    Mỗi ngày một hai tiếng đều hơi

    Tai không chuyên chú rình nghe thở

    Mà nhớ chuyện này nọ đạo đời

    Như vậy càng ngồi nhiều càng tệ

    Thành yêu thánh, quỷ thần, ma tiên thôi

    Cũng pháp thần thông ngàn năm sống

    Rồi luân hồi, ái ố lắm chơi vơi

    Như hồ tiên, trư tiên xà tiên ấy

    Dâm dục, hung hăn quấy phá đời

     

    Vào thiền mắt chuẩn với tai thinh

    Tà chánh niệm tự khắc phải bình

    Đại dũng nhẹ nhàng cười với vọng

    Vọng do phách khiến tự nằm im

    Chớ để khi ngồi luôn nhớ tưởng

    Làm sao thần khí hiệp nên hình

    Hay ngồi mơ vọng cùng gà gật

    Chỉ khiến phách kia chủ lại mình

    Phách là thức thần luôn xúi bậy

    Ngồi đúng phách này biến tốt xinh

    Khí thần rực rỡ âm khí chuyển

    Phách chuyển thành hào quang rất quang minh

     

    Nghiền ngẫm rèn tu mật pháp đây

    Dạy con năm bảy bốn một hai

    Chẳng đứa nào nên vì hành mão

    Mà không nghe khí bằng đôi tai

    Còn để chuyện này kia rối ý

    Còn ngủ gật, đếm gấp trả bài

    Ngồi nhiều mà loạn càng thêm tệ

    Năm ba phút vài đường đúng mà hay

    Nói vậy ngồi đúng càng nhiều càng tốt

    Túi ít tiền sao đủ để xài

    Trao các con, không nên là quá tệ, không có thời gian đâu mà xin tu từ từ

    HUỲNH HUỆ GIÁC


  3. QUÁN ÂM PHÁP
    Thế pháp Quán Âm: học nhẫn nhu
    Cam chịu hỉ xã giữ công phu
    Mặc tình oan ức hay cay đắng
    Một dạ hy sinh mở Đại Từ
    Mật nhiệm: oán suy điều oan khổ
    Hay điều cám dục tánh phàm phu
    Giải lý oan gia vi tế vọng
    Xong, vào niệm tưởng thực và hư
    Dâng ký cả đời xin tiếp lực
    Chân không, mượn pháp giữ công phuCon ngồi an tịnh chẳng suy lo
    Chẳng thở vô ra mặc nhỏ to
    Cứ tưởng khí thiên trùm xác thể
    Mỗi ngày bốn giác chẳng đơn sơ
    Cảnh giới này rất mau đạt lực
    Mà cũng dễ dàng đạt hố nhơ
    Dễ thành nhưng ba, sáu năm loạn
    Lúc ấy các con vọng bá vơ
    Danh ham dục muốn lợi càng dữ
    Rối nhăn rối loạn lắm ngu ngơChính pháp: khởi đầu chuẩn định hơi
    Vô ra tròn đủ xác như như
    Phong hàn thủy hỏa không lay nhiểm
    Năng lực hộ thân ngự vệ sư
    Xong tấn, cước quyền đà nhu nhuyển
    Mới dùng tâm ý chuyển: kinh thư
    Mật ấn tự khai khi thấu triệt
    Chân không chân ngã nhập vô dưChuẩn tức vô ra điều tức bình
    Nâng cao vững chắc xác thân mình
    Bát nhã mười phương thông lý pháp
    Tam muội nhiều phần đạt diệu minh
    Bệnh hoạn đói no vô đụng chạm
    Công phu khuya sớm rất thông linh
    Hào quang từ sóng truyền vô ngại
    Giúp đỡ chung quanh bớt nghiệp sinhKhi nào hơi thở vững an thân
    Vô ra ổn định bước cao hơn
    Mật nhiệm lực trời vào xác thể
    Lâu ngày thành tựu chuyển công năng
    Khiển thế khiển chung người cây vật
    Quán âm trung cấp đắc oai thần
    Tu tiếp sẽ vào vô quái ngại
    Lo sài ba, sáu trể: chín nămĐiều khiển được người vật cỏ cây
    Ham đua danh vị sống dư đầy
    Chẳng tu thêm nữa ham thế tục
    Oan gia sắc lợi danh bao vây
    Công năng khiển vật tu cao nữa
    Nhập trụ chân không báo quý thay
    Nghiệp khó do mình không chuẩn mực
    Muốn nên nhu nhẫn viết nên bàiChúng sanh chìm đắm ái hà giang
    Muốn cứu chúng lên phải ướt thân
    Người hiểu kính thương quy y học
    Người mê cười cợt phải đành cam
    Vì ơn thập nhị cha ban phúc
    Vì nghĩa muôn sanh: bước chánh chân
    Con té thầy dìu nào than vãn
    Thầy rơi trẻ bỏ trách vang rân
    Một mình tất bật vì thiên hạ
    Mấy khi được chúng giúp bình thân
    Con tu chớ trách trên hay dưới
    Mà tự trách ta tu rối nhăn

    Quán Âm pháp hoặc pháp nào
    Cúng bỏ cái ta, ta tự cao
    Hiến thân vì chúng không than trách
    Không lợi trên ban dưới kính ân
    Bỏ mình vào chốn chân không ấy
    Múa pháp ngân âm chính tuyệt chân
    Hít thở an an cùng thản thản
    Tựu thành vô ngại mở Đài Lân

    Thầy gửi chung cho các đồ tử
    Tự mình thấu suốt tự tu cho
    Chớ ngóng thầy kèm thần thánh giúp
    Chớ vọng tưởng cao khổ trách ngờ
    Đi hãy nhớ tu lo vẹn phận
    Long Hoa tận độ thấu huyền cơ
    Con hỡi thuận rèn khi đủ sự
    Khai trao con trẻ lý Minh Thư

    Gửi chung môn đệ và anh chị em bá gia
    Bửu Ngọc Văn Minh
    HUỲNH HUỆ GIÁC


  4. DI LẠC TIẾU
    Các em tập cười được hay không
    Nụ cười đầy đủ lực thần thông
    Cô tịch mắt cười, tươi tươi lắm
    Chuyển dần nhâm đốc đẹp xinh thông

    Chỉ biết mắt cười tim gan sạch
    Tỳ phế thận kia sạch rối đời
    Trước chỉ miễm cười tiêu oán nghiệp
    Sau bình tâm thể sáng muôn đời
    Thiền giả giả thiền vô mật niệm
    Tình thương nam điện bước vào chơi

    Tiếng ngân lồng lộng đất trời rung
    Hỉ xã từ bi rãi đại hùng
    Tha thứ độ dìu tâm diệu hữu
    Mâu ni tận cứu hiệp hòa chung
    Nam điện bây lâu nhiều ác mộng
    Chuẩn vào tiếu pháp vạn sinh tùng
    Tiếp pháp phù sanh kỳ mạt cuối
    Long Hoa phán xét thế muôn trùng

    Chỉ muốn các em miễm miệng cười
    Cười nơi ánh mắt nhẹ mây trôi
    Hào quang bát nhã bay lồng lộng
    Diệu hữu mâu ni độ vạn loài

    Khuya sớm công phu chưa đứa chỉnh
    Đã mấy năm rồi lắm nổi trôi
    Nhưng lòng mến chúng bên huynh trưởng
    Tạm dạy cho chung tập mắt cười

    Nam điện từ lâu chẳng chủ quyền
    Mọi điều nghi tiết tạm là duyên
    Sớm khuya cũng rán dù hư hỏng
    Khổ nổi ma tâm cứ rối kiền
    Dù vậy cũng liều vô đại pháp
    Lòng không danh lợi chỉ chưa yên
    Nay mai biết tỏa hương từ ái
    Miễn cười độ chúng mới thần tiên

    Mượn bút trần dạy câu mật nhiệm
    Thấy rất thường tìm kiếm đâu ra
    Rèn lòng sáng rực Di Đà
    Tĩnh tâm các trẻ Long Hoa vẹn thành
    Đã lắm pháp vươn danh vũ loại
    Chẳng vẹn nên pháp cuối phương cùng
    Miễm cười huynh chỉ cho chung
    Nam Điện tiều giả Quang Linh tập rèn

    HUỲNH HUỆ GIÁC


    5. THIỀN HÀNH NÂNG CAO

    Ai chưa sai, chưa là sanh chúng
    Ai chưa hư khó gọi là nên
    Sợ chết khó hiểu trái tim
    Sợ hãi thật khó truy tìm lối ra
    Ai cũng tốt – ai ma ai quỷ
    Ai cũng hư – ai phật thánh tiên
    Nếu con đừng nghĩ tư riêng
    Thì lòng tham vọng tranh quyền lợi danh

    Sẽ không dậy cạnh tranh giành giựt
    Sẽ không sanh tức bực hận sân
    Nếu con vững chắc trí thần
    Thì tình thương chúng ngập tràn lòng con
    Tâm là hồn Nguyên Thần con đó
    Luôn tiến lên chỉ có chậm nhanh
    Nếu luôn nhàn nhã tịnh thanh
    Lực năng thu hiển nhẹ nhàng rất mau
    Còn vướng bận tranh cao giành thấp
    Còn oán hờn thương ghét giận thù
    Trăm ngàn thứ rối lu bu
    Lực nào hội nhập chơn như nào thành
    Sống thuần lương quí anh mến chị
    Thương anh em lạc hỉ hòa vui
    Thứ tha chăm sóc vật người
    Mặc tình thiên hạ ngạo cười biếm khinh
    Tâm thanh thản ấy hồn tĩnh lặng
    Vượt chánh tà rào cản giới nghiêm
    Chân chất hòa khắp dưới trên
    Chẳng còn tư kỷ cá nhân rối hèn
    Lòng tham cầu ngồi trên hưởng trước
    Tham thích thì muốn được muốn nên
    Hồn vọng vang dội tuổi tên
    Không đạt tức tối ngày đêm hận buồn
    Hồn sân hận luồng tuông rối rắm
    Hồn si mê chìm đắm thể hành
    Ba hồn là ý vọng sanh
    ấy là phách là khách vọng chẳng lành tốt đâu
    nguyên hồn luôn thanh cao khiết nhã
    Vào sự trần ví thá theo phàm
    Sanh tham chẳng thỏa sanh sân
    Càng sân càng rối vào phần si mê
    Vào cuộc rối như hề sân khấu
    Sanh bảy điều mông lậu thất tình
    Bảy vía mặc sức tung hoành
    Ba hồn bảy vía kết thành phàm nhơn
    Tự làm chủ Nguyên Thần thuần khiết
    Khách thế mình, mình liệt chân nguyên
    Đúng sai đủ cách liền liền
    Luân hồi lên xuống rối phiền trầm kha
    Phật đã gọi Ma Ha Bát nhã
    Là trí minh bản ngã hòa minh
    Khi minh gì cũng pháp kinh
    Ba hồn bảy vía chủ mình – mình hư
    Con có lòng riêng tư cao ngạo
    Hay mê si nghiệp báo nghiệp hành
    Tự mình sanh sự sự sanh
    Rẽ chia tốt xấu sự hành mê man
    Nhận sự xấu bầy đoàn chung chạ
    Cùng liên tay gây họa gây oan
    Tình thương huynh đệ không còn
    Thì tình ái chúng tiêu mòn nát tan
    Đời thì phải tính phân vai vế
    Đạo lại càng vai vế thấp cao
    Tốt xấu thinh sắc đủ màu
    Mới, lâu năm tháng nháo nhào sân si
    Trăng non khuyết bên này tối mịt
    Nhưng bên kia sáng rực trăng tròn
    Phật rằng: mới, ngộ: chơn nhơn
    Bạc đầu, tư ngã: xạ dươn chẳng thành
    Huệ năng mới: xứng danh lục tổ
    Thần tú lâu: thấu ngộ được gì!?!
    Huệ năng nghèo, dốt, man ri
    Thần tú kinh kệ thứ gì cũng thông
    Học thì thuộc nằm lòng từ chữ
    Tư ngã mê, nên cứ i a
    Vì sanh: bát nhã mở ra
    Vì đạo: chẳng biết bảy, ba – tín thành
    Dũng đại chí không sanh cao ngạo
    Chẳng vọng cầu phước báo dưới trên
    Xác hồn đều đã như quên
    Phụng vụ vì ích dưới trên khắp cùng
    Trăng rằm sáng ai tôn cũng vậy
    Mây ám che gió đẩy mây tan
    Mùng một mù mịt trăng tàn
    Ai chê ai ghét chẳng màn buồn vui
    Kiếp vì chúng không lùi ký hiến
    Khắp đất trời chỉ tiến không lùi
    Mây che, người chúng ngậm ngùi
    Trăng nào thay đổi buồn vui hận sầu
    Vì đã ký không chao không đổi
    Nay mây che gió thổi mây tan
    Nơi này rực rỡ hào quang
    Người tôn cũng mặc, hiến dâng: há cầu
    Nơi kia tối chúng gào chúng trách
    Cũng thản nhiên vì gặp lúc thôi
    Khen chê là chuyện thế đời
    Vì sanh ký hiến mặc lời hạ tôn
    Đừng mê muội phàm hồn làm chủ
    Rồi sanh điều gây rối rẽ chia
    Ấy là lòng nọ ý kia
    Tham sân si đã thành hia mũ bào
    Đã dạy con ai cao mình thấp
    Ai giỏi tài mình dỡ có sao
    Miễn lòng luôn hướng thanh cao
    Ký nguyền vì chúng khắc vào tâm cang
    Không nệ khổ gian nan chết chóc
    Quyết vì sanh chí dốc lo sanh
    Không màn thân xác nghiệp hành
    Con là á thánh vinh danh tôn sùng
    Không lộ vẽ anh hùng kiệt nữ
    Không khoe khoan đủ thứ dạng hình
    Ra vẻ đạo mạo cầu vinh
    Mà tùy nơi lúc vì sanh giúp đời
    Thuận thì khai nghịch thời bế kín
    Sống thuận hòa nhàn tịnh thậm thường
    Giúp nhau cật lực lo lường
    Miếng ăn giấc ngủ lối đường cùng đi
    Khá rồi đó cao nghi thánh vị
    Không tánh là không bị buộc ràng
    Không rời ký nguyện lo toan
    Không hình không sắc không màn khen chê
    Không tâm ấy diệt mê diệt ngã
    Cũng biết buồn biết giận thương sầu
    Nhưng không lưu giữ để lâu
    Trong lòng mọi sự oán cừu buồn thương
    Dần dần trẻ thấy thường mọi sự
    Chỉ miễm cười hết tủi hết hờn
    Thấy, nghe nhận sự kinh lờn
    Lực cao con sẽ thấy thường chẳng chi
    Mình hiểu mình mê si tự hết
    Tự nhẹ nhàng sống chết chẳng màn
    Khen, chê kinh trọng thấy hoài
    Còn gì buồn giận não nề sầu đau
    Con được vậy là cao khá lắm
    Ba kiếp thôi con sắm tòa sen
    Hồn con nặng lực cao tôn
    Như như thanh tịnh tâm tròn thành châu
    Không pháp dụng tùy nghi diệu dụng
    Không chốn nơi tùy bụng thấy cần
    Không đạo tràng không pháp thân
    Không âu, phi, á không cần trắng đen
    Không mỹ úc sang hèn xấu đẹp
    Không rẽ phân đạo nọ đạo kia
    Đúng cần chẳng mũ cần hia
    Thuận duyên rách đít áo kia lưng trần
    Xong, chẳng nhớ chẳng cần lưu giữ
    Không công phu chấp thủ lể hình
    Ngủ khò co rút đất sình
    Giường êm chăn ấm cung đình thứ dân
    Miến an trụ khí thần nhàn nhẹ
    Miễn giao thoa vạn lực ngàn năng
    Điện từ trường vô lượng khó cân
    Bao nhiêu cũng đủ không cần thiếu dư
    Khỏe, phủi bụi vân du phụng vụ
    Một, đôi trăm, ngàn, triệu bá gia
    Tùy duyên giúp đỡ người ta
    Không lụy, không lê, pháp ta pháp mầy
    Thấp, giải khổ cho bây bớt khổ
    Khá thì truyền phân biệt không nên
    Tiến lên yêu chúng chớ quên
    Giỏi, ký hiến lo chúng chẳng rên than sầu
    Không cà sa tới đâu cũng được
    Không áo dòng chân bước thong dong
    Không gì riêng chỉ một lòng
    Nguyên linh chẳng có đục trong sắc màu
    Dụng không pháp con vào chân thánh
    Một kiếp hành con rãnh đi về
    Thường tịch quang địa ngục mê mê
    Đâu cũng vậy mọi bề đều yên tịnh
    Hỡi con trẻ chớ nên bịnh rịn
    Giữ tam tâm hay giữ tam hồn
    Đừng tự cho mình dạy hay khôn
    Coi con có TÌNH NGƯỜI hay chẳng
    Thuần lương hạnh anh em tắm mẵn
    Dắt dìu nhau nhắc nhỡ chung tay
    Chớ trách chê tốt xấu nên sai
    Rồi đùa đẩy lưng quày mặt ngoãnh
    Đừng, đừng con dù chưa thọ lãnh
    Đủ uy năng đức hạnh thánh thần
    Dù con chưa giao ước ký dâng
    Nhưng công sự thánh thần con có
    Các con đã phẩm hàm vào ngõ
    Đã từng ngồi tiệc nhỏ tiệc to
    Lễ ký dâng danh sách đã lo
    Vọng phàm sự xuất sơ quá uổng
    Đại phong thần vị vương vi tướng
    Sắp chuẩn theo sắc chiếu Thiên Tòa
    Sao nổi trôi gió thoảng rơi hoa
    Nổi tha thiết đoạn trường đẩm lệ

    Một giữ tam tâm qui nhất tâm
    Tâm không phân biệt chẳng sân tham
    Tâm vọng sanh ba, ba sanh bảy
    Thất tình lục dục khổ luân trầm
    Anh em các trẻ là nhật nguyệt
    Sao kéo mây che vướng khổ kham
    Tháng năm sắp hết còn say ngủ
    Đại phong thần mở uổng tỷ năm

    Nhật Nguyệt Ngọc Sơn

    HUỲNH HUỆ GIÁC


    7. THIỀN ĐỊNH LỰC


kiếm tiền với vật giá
Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *