Thông tri sự thật vũ trụ phần 3

CÔNG – TRUYỀN

(BÍ MẬT CỦA 40.000 NĂM QUA HAY CÔNG TRUYỀN NHẤT NHỊ CUNG THIÊN CHÚA)

CÔNG TRUYỀN

TỰ VĂN:

Những gì của bao nhiêu ngàn năm tích lũy, đủ thứ phạm trù tri kiến tất cả đều như nụ cười mĩm rất khoan dung và đầy lo âu.

Suốt 32 năm tu huấn, truyền khải và tận tri sự thật của các pháp, phút chốc những kiến thức kinh điển và cả luận giác khai tâm, đều nhẹ nhàng như gió thoảng, như xa xăm diệu vợi.

Ưu lo và băn khoăn, nỗi niềm trĩu nặng, lòng kính thương PHỤ HOÀNG THIÊN CHÚA ĐẠI ĐẾ, cùng 11 SƯ THÚC THIÊN CHÚA tôn vinh, khiến tâm hồn con man – mát thiết tha, buồn như ngây, thương như đờ đẩn, lay nhẹ từng bước chân xiêu vẹo bùi ngùi đi vòng quanh trong căn chòi hoang vu nơi đỉnh đồi vắng lạnh, bơ vơ, của đêm dài sương mù mịt mịt.

Phải làm gì đây?! phương chi?! trong những ngày sắp tới!! dù sao cũng không thể phụ lòng kỳ vọng của NGỌC HOÀNG THIÊN CHÚA CHÍ TÔN và các THIÊN CHÚA hằng sống cao ngôi. – Phải truy bức ma tâm, để sớm thông thấu các ma chướng. truyền lưu nơi chúng sanh, hầu hoàn vẹn sứ hành tận độ trong kỳ phán xét cuối cùng này.

Tháng 02/1998 (AL), con đã thọ chịu hàm ân sâu nặng của Phụ Hoàng và Nhi Sư Thúc Thiên Chúa Đệ Nhị Cung. Hai cha đã kỳ vọng nơi con, nên trọn tin ban ơn bằng vào những tiết lộ sự thật mấy chục ngàn năm im lặng. Con hội kiến Nhị Sư Thúc Tôn Kính và được nghe nổi khổ tâm của các cha.

Con vừa tủi thương, vừa tín kính bi hoài thê thiết. Ôi! Nỗi ưu sầu của các đấng NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ, nổi lo lắng của PHỤ HOÀNG CHÍ TÔN khiến con trẻ khóc mà không nhỏ được lệ, mừng mà hé môi cười; Hồn xác con như băng giá đầy rạo rực cuộn trào khiến dại ngây xúc động. Hỡi các cha tôn vinh, hỡi chúng sanh đang u-ẩn đọa trầm vô vọng, ánh sáng sẽ rực rỡ, nụ cười vĩnh hằng sẽ phải trổ thắm huệ hồng. Sẽ có cứu rỗi. Sẽ có hoàn mãn tận độ giải thoát, hỡi tất cả các Anh Chị Em đang trầm luân của tôi ơi!!!.

Trong dáng sắc nghiêm trang NHƯ LAI, NHỊ THIÊN CHÚA sư thúc tôn kính đã dịu dàng trìu mến nơi ánh mắt, nơi khí vị pháp thân, lời giáo huấn bằng niềm tin yêu và thương lo. Một tin mừng lớn cho thế gian, và cũng là Công Truyền Phúc Âm huyền cơ chân thật, điều mà suốt mấy chục ngàn năm qua im lìm nơi thiên cung mười hai pháp ngự.

Hài nhi: BỬU NGỌC VĂN MINH, trọn biết mình và vẹn hiểu nỗi ưu lo của các Thiên Chúa đời đời. Và, tự kính dâng hiếm cả tấm lòng ký chịu thọ hàm, quyết kết truy toàn tất diệu phương tận độ.

Kỉnh ân NGỌC HOÀNG ĐẠI ĐẾ PHỤ VƯƠNG và chư SƯ THÚC THIÊN CHÚA cao ngôi. Hài nhi sẽ một mình hoặc vài bạn đường THÁNH LINH mang xác tục, sẽ không hổ thẹn với lòng tin yêu mà các cha đang trông đợi; Hài nhi ký quyết sẽ thành công. Xin cảm tạ các cha đã tin yêu.

Suốt mấy ngàn năm hiến chịu mọi đắng cay chết khổ chuộc tội thế gian, tôi và các THÁNH LINH đã luân chuyền đủ pháp, thế mà, thất bại vẫn hoàn thất bại. Gần đây, cánh nay 2542 năm, pháp thanh tâm đại ngộ của đại THÁNH LINH NHƯ LAI: THÍCH CA MÂU NI, chỉ thuận duyên cho một số tăng nhơn lập đại hạnh giải thoát bất sanh bất tử; Các vị này cũng là chư THÁNH LINH cao cả, đã từng ký chịu vì sanh qua bao đời kiếp, nay đồng hội để tu tập đại công phu “Hóa tế vi thành Bát Nhã vô ngại Như Lai”. Nhưng, tưởng nhập Đại Ngã, Khai Đại Định, ly tướng pháp là hữu hiệu ắt có và đủ cho công hành tận độ cấp bách trần gian, rốt cùng, thời gian hoàn mãn công phu chỉ có Chư Đại Thánh các cung, các hành tinh chuẩn tiếp đủ công năng tự đạt điều ngự thân tâm, thông thấu tế vi diệu hữu, mà nhẹ nhàng vào cõi bất thối vô sanh. Thế mà, con đường tận độ chỉ mù khơi dịu viễn.

Suốt gần ba ngàn năm, Chư Đại Thánh với với truyền lưu mật pháp, chỉ ký 33 đời tổ, dụng ấn chỉ truyền tâm, ai cũng quyết tận tri Thật pháp tận độ, nhưng ấn chứng đơn nhân mỗi giao kỳ khải ngộ, mãi đến nay ĐỊA TẠNG VƯƠNG Bồ Tát THÁNH LINH vẫn khắc khoải xót xa bôn trình cứu rỗi.

Tâm ấn tâm, tổ truyền tổ chỉ vì, các Ngài thừa biết ma chướng nơi tâm ý chúng sanh ngút ngàn gấp mấy vạn núi Tu Di, mênh mông như ngũ châu nước bụi. Nếu sơ xuất thì Thập Pháp Chí Tôn sẽ bị lạm dụng và thế gian chỉ tu tập bằng hiển hạnh ngôn văn, y phục hay dạo cảnh giả dối tôn sùng. Thế mà, chỉ mấy ngàn năm, nhiều vị muốn bới tung ẩn – ức, muốn tất cả đồng tri, nên không ngại mở toát cánh cửa bất thường vô quái ngại, lập kế Hạ – Trung – Thượng, dụng quyền tiệm đốn viên với trăm ngàn pháp chỉ quán thanh tịnh, Bát nhã Đà La Ni … Ước vọng, có ai đó, phá được nội âm, nối tròn sóng âm vũ trụ, tạo nênThiên Âm nhẹ hát khúc khải hoàn tận độ. Than ôi, ĐẠT MA mở được nội âm lập nên sư – tử – hống rồi vĩnh viễn chẳng biết phá vỡ nghiệp chướng ngàn đời của chúng sanh bằng cách nào cho kịp kỳ phán xét!!!… Rồi, kinh điển đủ loại, tạo ma khẩu chướng nghiệp nơi chúng sanh, Đạo đại hạnh cao siêu bị vò rối bởi bàn tay ô tục; các THÁNH LINH cao cả thu ẩn nhập đại công phu, mặc cho đời vẽ mây tô phấn công hành pháp huấn ĐẠI THÁNH LINH THÍCH CA NHƯ LAI cung thứ 8 tôn toàn.

Sau hơn 200 năm ĐẠI THÁNH SỨ THÍCH CA MÂU NI mở pháp cơ tận độ mịt mờ ưu uất, cung thứ 8 tiếp chỉnh hạ ký tùy duyên, Khổng Lảo cố nâng sự sống quân bình khuôn mẫu tiếp dẫn vào Đại Giác, Đại Ngộ. các ngài dụng tín nghĩa phụng thành và vô vi biệt niệm để làm nên khai phóng cứu sanh, mong bắt cầu dẫn nhịp cho Đại Công Trình các THÁNH LINH cung thứ 8 Tây Phương và, mọi sự cũng đi vào hư ảnh chuyển hóa vô vọng.

Đông không kết quả, pháp chân thật tri tâm như nặng nề cực nhọc. Đáo ngự sang tây, dụng ký tín thọ chịu nhẹ nhàng để các THÁNH LINH đủ điều kiện đón tiếp sanh linh về cõi nước đời đời. JÉSUS giám lâm cải chỉnh và tu chính tại các thông điệp trung gian mở niềm tín kính hiến dâng. Rốt cuộc thêm mấy trăm năm đại loạn.

Sau ngày hội linh sơn, ĐẠI THÁNH LINH THÍCH CA MÂU NI cùng một số thánh linh các cung hội Tòa Cực Lạc, để điểm kết lại công truyền trước sư thúc Thiên Chúa cung thứ 8 Tây Phương.

Thứ nhất: – Sự tồn tại của hành tinh rất mỏng manh, lực hỗ phù của chư THÁNH LINH hiện có rất gian nan, cầu xin THIÊN CHÚ ĐẠI ĐẾ cùng các THIÊN CHÚA sớm chuyển quang năng và cho thêm THÁNH LINH các cung xuống bảo vệ hành tinh 68.

Thứ hai: – Cơ huấn Như Lai không ứng hóa kịp, vì, phải cần thời gian rất dài cho một tu chứng ký – hiến nhập Đại công phu. Công hành tận độ chưa trọn toàn phương sách.

Và,

Cuộc hội kiến Bạch Ngọc Cung của 12 THIÊN CHÚA cùng các Thánh Sứ qui – lai, đã kích động từ tâm và ý chí của Đệ Nhị Tử Hoàng cung thứ nhứt, khi các cha tôn vinh chán chường – buồn bã, các Thánh Sứ ngơ ngẩn cam đành.

Người xin thử chuyển đổi cơ hoằng, tạo mọi phương tiện thích ứng, khai sự an tâm sinh hoạt thường ngày, để nâng dậy lòng tín kính, trì tu. Thế là ứng thuận khai cơ, chuyển dịch theo vũ trụ tuyến, mở truyền tin mừng THIÊN CHÚ. JÉRUSALEM được chọn làm Thánh Địa. Từ đó, thế gian có đấng cứu chuộc tôn sùng JÉSUS CHRIST.

Than ôi!

Sau khi tạo dựng kỷ nguyên mới, pháp hành tu trở về cõi sáng thật dễ dàng chỉ bằng Niềm Tin Và Dâng Hiến. Thế mà, trần gian với sự tiếp nạp ma chướng quá nặng, dục vọng luôn là đam luyến không ngừng ở mỗi con người, có lẽ, lúc ĐỆ NHỊ THIÊN CHÚA bày cảnh hoan lạc để tạo bản vị thứ 3 nơi ADONG và EVA … Rồi, sau đó, sự nôn nóng tìm cách khắc chế tác phẩm người của THIÊN CHÚA ĐẠI ĐẾ, nên, nhị sư thúc không ngần ngại phá vỡ sự rung động của trái tim vật chất dùng để nuôi cơ thể, và bộ não vật chất để mỉm cười trước sự thể xinh đẹp, xấu tốt một cách hồn nhiên. Ông đã thúc bách nó rung động, khiến não có e thẹn và ham muốn: – Con người của Chúa Cha đã biết yêu và biết chặt giữ tình yêu bằng cảm tính ích kỷ, nhỏ mọn và độc ác. Thế gian đại loạn vì bảo thủ tranh giựt xác thịt, sau đó, cần có cái ăn, cái mặc, cái ở và cái uy lực; loài người mới gây chiến tranh, vì sự tồn tại riêng mình, lãnh địa mình giàu sang no ấm, đó là mối họa mấy ngàn năm không dứt được.

Với khởi thủy tốt đẹp, với mong ước đạt được thành quả thu phục tác phẩm của Cha vinh – quang, mà NHỊ THIÊN CHÚA đã trở thành kẻ ác nơi chúng sanh, là SA TĂNG, là ĐẠI THIÊN MA … Mà, thực sự, những công trình để biết cấu tạo hoàn chỉnh một con người khai thủy, hầu thỏa mãn tự tôn và mong cầu chiến thắng, NHỊ THIÊN CHÚA vì nóng lòng, vì buồn bực mà tiếp tục tạo dựng những tác phẩm con người mới, và thúc đẩy tăng tiến các bản vị tiếp nối, nào dè, đó là những ma chướng nối dài đến nay càng lúc càng dày càng nặng … Bao cuộc trường chinh cứu độ, các ĐẠI THÁNH LINH lặng lẽ thu mình rầu rĩ.

Do bản chất ma chướng chất chồng dày đặc nên những tiểu chủ này không thoát khỏi nguyên – sơ – tính: Hoan lạc nhục thể, và giết hại nhau bảo vệ các thỏa mãn của mình, đến nay, phát minh trăm muôn thứ đòi hỏi tư kỷ và tranh giết nhau không một chút lương tri.

Khi JÉSUS CHRIST mong muốn tu chính và biểu thị sự sống vĩnh hằng. Ngài phải chết, và chấp nhận sự thất bại từ lúc biết mình quá tin tưởng những bản thể bé bỏng được các Cha tạo dựng. Mĩm cười giả từ trần gian với lòng xót xa cay đắng.

Và rồi,

Thế gian mượn ý lời phúc âm, che giấu những chân thật thánh – khiết nơi tình thương các cha tôn vinh hằng sống, và tấm lòng cao cả của con các ngài là JÉSUS rất kính thương. Chúng sanh biết lợi dụng kẻ hở của ngôn từ giáo huấn, của giới răn an bình để giết nhau, vì tình yêu nam nữ nhỏ nhen, vì tham dành lợi quyền lãnh địa – Càng lợi dụng mặc khải, họ càng đi sâu vào sa đọa đam mê, nữ nhân bất cần khép mình tĩnh tại để thấu đáo giới răn cần cho sự sống vĩnh – hằng, họ cứ tạo tác ác nghiệt bằng dục vọng phạm thánh, với đủ trò sự trầm – luân nhục thể; Và, nam nhân càng bị cuốn lôi cuồng loạn trong dâm ái với các dung môi tác động: Rượu thịt, đâm chém., thỏa mãn bản chất tự tôn, một bản chất thuần khiết chấp chịu rất yếu đuối, biết sợ hãi, và không chịu nhân – nhượng ai khi cần biểu lộ trước nữ nhân, để giành lấy riêng mình với nụ cười thỏa mãn mang đầy âm vang lo âu – sợ sệt.

Một thất bại não – nề suốt gần 2000 năm bi thương, không thua gì THÁNH LINH – THÍCH CA MÂU NI PHẬT. Cả hai, một Đại Hoàng Tử cung thứ 8 Tây Phương, một Nhị Hoàng Tử cung thứ nhất THIÊN CHÚA ĐẠI ĐẾ. – 544 năm từ ngày THÍCH CA về cực lạc, JÉSUS tiếp thử pháp duyên, và, JÉSUS lẳng – lặng ưu – sầu đáo hội ngọc tòa, cố nhìn sự biến chuyển của pháp huấn với nỗi yêu thương, bực bội, giận buồn.

Trở lại cải chính những gì cần, bằng trừng phạt đầy yêu thương, bằng tha thứ đầy cân nhắc. Đúng khoảng định 570 năm từ ngày thọ chịu cứu chuộc không đánh động nỗi lương tâm loài người quá đầu vô minh, u – ám. Một khải hóa đầy uy lực và tình yêu, cố chấm dứt các sự lạm dụng hư đốn, phải áp chế nữ nhân phải khắc kỷ nam nhân bằng những giáo điều sức mạnh và tình thương. Kinh CORAN sáng giá và thế gian có Thánh Sứ mới uy quyền; ALLI MOHAMMER là ai? THIÊN CHÚA vẫn trao con Ngài quyền trượng tuyệt – đối và hy – vọng.

Và,

Pháp kềm nữ, chế nam ra đời … – Xã hội Đông Nam Á, Tiểu Á tưởng như sáng ký thành công nhưng rồi, mọi sự như bọt bong bay cao, loài người thêm lưỡi dao nhập trận.

Từ khi, các cung THIÊN CHÚA phát hiện sự tồn tại của hành tinh chúng ta đang thoi thóp, mà chơn quang thuần khiết của con người và một số linh vật cũng như vong linh, hoàn toàn không đủ thanh khiết để nâng dậy sự sống của hành tinh, trái lại, sự rối loạn của các chơn quang, sự bức xúc của loài người, loài vật đã ào ạt hủy hoại sinh – khí của hành tinh mỗi ngày một nhanh thêm. Diệu sách tận độ kéo dài vô tác dụng: – Lo âu – bực bội và bối rối. Mười hai cung THIÊN CHÚA ký truyền các THÁNH LINH mười hai cung và các THÁNH LINH chuẩn vẹn của 67 hành tinh được tiếp dẫn, tất cả giáng nhập trần – gian, là hành – tinh chúng ta bây giờ.

Vùng đông và Nam Phi là nơi ĐỆ NHẤT THIÊN CHÚA lập thành vườn địa đàng. Sự xanh tươi và ấm áp, sự chuyển dịch thuận lợi của vụ trụ tuyến đã sưởi ấm, bảo vệ cho các tác phẩm Adong và Eva, và, cũng chính nơi này phải phát sinh các bản vị giống giồng liên đới, và, cũng từ đó, đam mê, tranh giết giống giồng biến thành các cuộc lẩn trốn, di dân, những cuộc hủy diệt tàn – bạo, đến độ, mất cả cái ăn và cái thiện – khiết – tinh – anh cho sự tấn hóa trở về.

Suốt mấy trăm triệu năm gian – truân tự hoại, sự sống cứ bị đùa đẩy trong sợ – hãi đủ sự, trong bệnh hoạn ngu dốt, trong u –mê và tàn – bạo, cho đến, cách nay khoảng ba hoặc bốn chục ngàn năm, nỗi chán chường lo sợ, đã đưa con người tự thỏa – ước lãnh giới để tồn tại. Sự sinh – sôi nẩy – nở hoang – đã được tăng trưởng. Khoảng 10.000 năm đến nay, cái khôn đã nhân giống loài người, các linh hoang vơ vẩn, không thể nương tựa vào các loại xác tự sinh trưởng từ vật – chất và loại súc vật, mà biết chọn giành nhau trong bào thai loài người hoàn chỉnh. Chỉ các linh quang thiếu năng lực – thuần chuẩn trong cuộc tranh đấu giành một cơ thể người bị thất bại phải chịu cuốn hút vào một cấu thai súc vật, và, sự trầm luân khốn – đốn ấy phải trải qua nhiều thời gian mới thoát ly, và ngự được trong cơ thể con người. Một quá trình gian nan, dài dẳng.

Không phải tự nhiên mà chung quanh vùng Trung Á, Tiểu Á lại xuất hiện các ĐẠI THÁNH LINH với ba pháp môn tưởng như hoàn chuẩn.

– Cung thứ 8, Đại Thái Tử giám lâm mở Đạo, đất Ấn Độ tôn xưng là PHẬT THÍCH CA MÂU NI cách đây 2542 năm.

– Cung thứ nhất, Nhị Hoàng Tử giáng lâm, cũng như cung thứ 8, Ngài tu chính lại những căn bản – tiên tri xưa củ với danh hiệu con THIÊN CHÚA Vĩnh-Hằng, Ngài là Đại THÁNH LINH Đệ Nhất cung trở thành bản vị giao tiếp của Thiên Chúa Đại Đế, được trần gian tôn xưng là chúa cứu thế JÉSUS CHRIST. Kỷ nguyên thế gian 1998 năm.(Năm viết quyển sách này là năm 1998)

Và,

  • Cũng với quyền trượng tối linh, với nỗi lòng hoàn vẹn công hành cứu chuộc, 570 năm sau khi JÉSUS công hành sứ mệnh, thế – gian đã đón tiếp một pháp tu chính mới, bằng sự giáng – lâm mới, và MOHAMMED ra đời với sự chặt – chẻ, bó xiết lại giới răn cho nam nữ trần gian bằng giáo huấn CORAN.

Như vậy, những kẻ lợi dụng các mặc khải – phúc âm, tạo sự chia rẽ, phân biệt gia màu, chủng tộc, tôn giáo để giết nhau, bôi bác, tàn bạo lẫn nhau, thật sự họ là ai, những tên đao phủ phản đồ, hay họ là một chúng sanh ngu mê, vì danh–vọng cá nhân vì quyền lợi ích kỷ, chúng lôi cuốn những chúng sanh còn khờ khạo vào cuộc tàn – sát các anh em mình, mà không dám ngẩn mặt nhìn các cha trên trời tối cao.

Đúng, tu chính các răn giới pháp môn chưa hoàn chỉnh vùng Ấn – Độ và Đông Nam Á là Đại Hoàng Tử THÁNH LINH cung thứ 8, mà ngày nay thế gian tôn xưng là PHẬT THÍCH CA MÂU NI.

Và, hoàn toàn đúng, đại THÁNH LINH JÉSUS là đệ nhị Hoàng Tử cung thứ nhất của Thiên Chúa Đại Đế, và lần tu chính sau đó 570 năm, chính Ngài trở lại, và chính Ngài là MOHAMMED khai mở Hồi Giáo tôn vinh.

Chính vì, Đệ Nhị kỳ truyền huấn không thật đạt tận độ, nên, Ngài tu chính lại sai sót, nhưng: Nào phải như ý nghĩ thánh kính thật tình của Ngài, vì chúng sinh đã tiến hóa trong Ma Chướng rất nhanh. – Vì ai nên nổi!!? – CÔNG TRUYỀN BÍ MẬT nầy, chút nữa thôi, chúng ta sẽ thấy rõ nỗi lòng của mười hai THIÊN CHÚA VĨNH HẰNG, cha chúng ta trên vạn đại tầng trời.

Bản huấn “THÁNH KHẢI THỰC CHÍNH” giữa hai thời kỳ rất y nhau, chỉ giới pháp và tính cách tu chính, mới nhìn, đọc rất khác. Và, thực ra, nếu chưa tiếp huấn nơi THIÊN CHÚA ĐỆ NHỊ CUNG, tôi cũng khó kềm lòng khi bị quyến – dụ vào các cuộc Thánh Chiến của kẻ ngu dốt mà luôn tự – hào, tự – tôn và tham – vọng.

Thế – gian ngày nay, thật Thống Thiết!!, bi thương!!, hằng hà các THÁNH LINH làm nhà tiên tri mong mở hội truy – tầm pháp cơ tận – độ. Họ rao giảng khắp thế – giới về ứng truyền cơ tận diệt. Ngày trước, các Ngài chỉ dùng Châu Á làm cơ pháp, bây giờ, khi biết tất cả chúng sanh là anh em dù trằng, đen, vàng, đỏ, chúng cũng từ sự tạo dựng của NHẤT NHỊ THIÊN CHÚA Tôn Vinh và các THÁNH LINH mười hai cung, các THÁNH LINH 67 hành tinh chuẩn vẹn đều chia nhau khắp thế gian để dìu – dắt rao giảng và tiếp – dẫn. Họ đã vào thế gian với đủ sự tận tụy – phụng vụ từ vật chất phương tiện đến gội rửa tinh – thần. – Họ suốt hơn 9000 năm gian – nan, hơn 2000 năm nôn nóng, đào tạo, xây lắp đủ mô hình thử truy tận cùng cứu – rổi.

Họ đang thất bại và đang ráo – riết cam chịu truy nguyên chuẩn pháp. Thảm thay!! thảm thay!!.

Họ ở khắp Đông Tây Nam Bắc, khắp các châu lục, trong tất cả các giống tộc màu da, họ bày đủ cách phương Thống Nhất, họ kêu gọi con một Cha một cội, nay phải mang da trắng, da vàng, da đen, da đỏ, mang quốc tịch nọ kia, châu này châu nọ, tất cả mở to mắt ra, mở rộng trí não ra, để chỉ huấn cho tâm hồn mình tình anh em, và chuyện phải nắm tay nhau, đem lòng yêu thương, bác ái dắt dìu nhau, cùng nhau tu sửa mà tìm phương tận – độ, để cùng trở về cõi hằng –sống đời đời.

Mãi đến nay, năm 1998 hằng triệu THÁNH LINH đủ giới cấp, dân tộc, đủ cách phương truyền – khải, nhưng, rối rắm càng rối, loạn lạc càng loạn. đau thay!! Thảm thay!

Một thất bại chua cay, chúng sanh vẫn nhỡn – nhơ hưởng thụ công trình các THÁNH LINH Bồ Tát đời đạo song truyền. Tu hành để tiến hóa, thì…chỉ là ảo vọng; Ma Chướng cứ đột biến trùng trùng nơi mỗi linh thể chúng sanh.

Trong những thập niên qua; tại Nam Phương Việt Nam, tôi đã tiếp nhận thần khí tối thượng của cha và các THIÊN CHÚA TÔN VINH. Tôi đã thông tri các Tôn Giáo và tất cả anh chị em Sanh linh như tôi lời giáo huấn cha tôi trông Thông – điệp bản vị công truyền. và, những cuộc truy sát của một số anh chị em tôi, nói đúng hơn, môn đồ, đệ tử các Ngài, khi các Ngài mở những tôn giáo địa phương như: Cao Đài, Hòa Hảo, Khất Sĩ, Tận Độ…cùng một số anh chị em thọ vấn khải giao kết từ nơi tôi lúc trước, họ ở khắp nơi trên thế giới. Họ truy sát, bức tử tôi, ô nhục thân danh tôi, và, chính cuối cùng là sự đơn độc ẩn núp chán chường, cùng sự suy sụp buông tay, vừa âm thầm truy tìm Đại Pháp tận độ sanh linh, vừa cố xoay xở cơm gạo cho gia đình vợ con, cố cật lực với mồ hôi, nước mắt mong thoát khỏi cảnh nợ nần, đói khát cô đơn. Tôi bủn rủn nổi khát khao hoàn thành cơ cứu rỗi tận độ sau cùng; tôi chập chờn như hồn oan đói lạnh, đau đớn cam lòng xót xa rứt dạ!!!..

Tháng 2 năm 1998; tiếp nhận THIÊN ĐẾ TRUYỀN ĐIỆP, tôi đến núi Châu Thới huyện Thủ Đức để hội THÁNH CÔNG TRUYỀN.

Âm thầm đầy thẹn tủi, tôi đến ngự pháp nơi bãi cỏ hoang lưng chừng sau núi nhìn lên ngôi cổ tự.

Khi sắp chấp ý vào Thiền Hành, không ngờ, THIÊN CHÚA ĐỆ NHỊ CUNG trong pháp thể Như – Lai giáng ngự Thiên Tòa tiếp cận.

Và,

Những gì bao ngàn năm nơi chơn trí, hơn 32 năm ký chịu truyền khải – phúc âm, phán xét cuối cùng. Tôi đã sửng sờ và cảm động lo âu, và, tự ký hiến nơi lòng – phải thành toàn nhiệm ý tối linh, dù lần nữa, hiến dâng đời mình cứu chuộc.

NHỊ THIÊN CHÚA đã công truyền sự thật, và ao ước, động viên Bửu Ngọc Văn Minh phải nên toàn thành vẹn.

Một sự thật đầy kịch tính thế – gian.

Một cảm tạ hàm – ân nơi tình thương đầy ưu phiền của mười hai cung THIÊN CHÚA và các THÁNH LINH cao quý.

Một xúc – cảm lặng người vì tình yêu các Thánh Hy Sinh đang chìm đắm vì thế gian, đã cam chịu hòa nhập thế – gian với đủ xác thể dân tộc trên toàn cầu.

Và, nổi cảm – thương thân mình trăm ngàn lận – đận, muôn vạn trong dục giới nghi, nhất là, sứ hành ký nguyện như chập chờn thành bại, như tụ như tán theo bước thời gian mong trần thống hận, như nhục nhã cáo chung, thoái thác, đắm chìm.

Nợ ân tình sâu nặng, nghĩa chồng vợ chưa nên, sớm cuốc đất trồng khoai chiều chạy rong chợ đời kiếm gạo. Những toan tính sai lầm, những lo âu sự thường phạm nhiều lệch lạc, lâm vấp nghiệp trần nhờ ân tình mà vui vười hạnh phúc; truyền dạy huấn khải lầm người xót đau cay đắng, quyết thu vén cuộc đời vào sự cô độc, suy ngẫm cơ huyền đớn dạ lòng cay. Muôn ngàn nên hư thắm thía, trăm vạn ác xử bạn bè, môn đồ, đói khổ thiết tha. Nhưng tất cả như ảo ảnh mây trôi, như hoa tàn nước cuốn. Chỉ khoắc khoải ngậm sầu, danh là pháp vương mà mịt mù cơ pháp hoằng khai tận độ.

Khi, NHỊ THIÊN CHÚA mật sự ân cần dạy dỗ, nhủ khuyên và kỳ vọng. Tôi như đứa trẻ thơ đói khát, sai lầm được cha lành tưng tiu vuốt ve trìu mến; thờ thẫn lặng người, lệ tủi buồn tuôn trào nức nở. Đến lúc mật sự tỏ bày, xác hồn mình như nghẽn ngào băng giá. Ôi! THIÊN CHÚA PHỤ HOÀNG. Ôi! THIÊN CHÚA ĐỆ NHỊ SƯ THÚC kính yêu, con quá xúc động bi thương, quá yêu kính hai cha tôn toàn hơn bao giờ hết. Con chỉ ngơ ngẩn đờ người, vừa đau lòng vừa mừng mừng, tủi tủi. Sự thật đây sao!? Não ruột thay tấm lòng cao cả tôn vinh. Sự thật mấy chục ngàn năm nay muốn phân truyền bao lần, đến nay, mới hoàn thật là “ ĐẠI PHÚC ÂM” cần đủ. Các Cha ơi! Các anh chị em ơi! công truyền bí mật đã vén rồi, cơ phán xét cuối cùng sẽ có cơ may khải hoàn tận độ.

Tôi ao ước, vui mừng, mong cầu trao lại các Thánh Huynh Đệ thông điệp huyền cơ, hầu chúng ta và tất cả anh chị em đang cuống cuồng trong bão tố tận diệt, để tất cả sẽ đồng mở rộng lòng hiến tế, dâng sự cảm thương kính yêu các Cha tôn vinh hằng sống bằng trao sửa tuyệt nên, khỏi phụ lòng trông đợi của các Ngài trên trời.

NHỊ THIÊN CHÚA CÔNG TRUYỀN

Theo Ngài kể lại:

Khi vũ trụ còn hỗn mang, giữa khoảng không mù mịt ấy có một tụ họp của bụi đất bởi vòng xoay một chiều. Dần dần, tụ họp ấy như sự thành hình một quả đất. Một ngày nọ vòng xoáy một chiều bị chấn động khựng lại hoặc bị đảo chuyển, tụ họp vật chất này bị chấn động nổ tung, tạo ra hằng hà hành tinh lớn nhỏ khác nhau trải đầy trong vụ trụ.

Hành tinh lớn tích tụ hơi lửa nhiều nên phát sức nóng dữ dội, và tạo thành ánh sáng chói chang, phát xạ cách xa hàng tỷ tỷ cây số. Người đời gọi đó là THÁI DƯƠNG.

Số mảnh vở ra bị cuốn xoay theo một chiều của vụ trụ. Những vùng đông nhiều hành tinh, chúng có những chuyển động tự thân theo quy luật nơi ngân hà chúng đang có mặt. Dù tất cả tập hợp này (ngân hà) theo đúng quy luật chiều xoay vũ trụ … Sự ma sát xoay vò của không khí vận động đã dần biến các hành tinh tròn, méo, cạnh khía ban đầu thành tròn đẹp.

Trong mỗi vùng khác nhau có hằng hà các hành tinh. Có nơi có đến hai hoặc nhiều hơn những hành tinh cực đại, chúng phát sáng và rất nóng. Những vùng có nhiều hành tinh gần gũi nhau thành nhóm thành dãi, khoa học định danh cho chúng là dãy ngân hà (thiên hà). Có những thiên hà có vài ba Thái Dương có như có một vài thái âm (mặt trăng).

Với hằng hà sa số hành tinh khắp nơi do vũ trụ vật chất kết hợp bị nổ vỡ. Có một đại hành tinh lớn vô cùng, và, bằng sự lớn ấy, các linh quang thuần chuẩn chung quanh tích tụ đủ sức ấm lạnh của Đại hành tinh mà tăng trưởng, tiến hóa cực nhanh, và khai sinh sự biết có, đi lại vững vàng nơi các noãn sanh, thai sanh, thấp sanh và hóa sanh đang thành hình và rồi trí tuệ thông thần có mặt linh khí và trí tuệ (biết) kết nên đấng tối đẳng bất hoại, cùng mười một vị tối đẳng tiếp theo trong mấy khắc thời gian.

Vị đầu tiên ấy là THIÊN CHÚA ĐẠI ĐẾ, và mười một vị kia mỗi vị xuất hiện một nơi, chỉ sau ĐẠI THIÊN CHÚA vài phút giây, đó là các THIÊN CHÚA SƯ THÚC. Hợp mặt nhau lập thành mười hai cung Thiên Chúa.

Sau đó, mỗi cung chúa tiếp dẫn những người kế tục. ĐẠI THIÊN CHÚA nhận 09 chơn quang toàn năng. Các cung kia được 03 hoặc 05 hoặc 07 vị đệ tử trợ hành. Chỉ duy nhất cung 02 được 12 vị.

Trong khi các THIÊN CHÚA lân cận NGỌC HOÀNG THIÊN ĐẾ, tôn vinh ngài là thống lãnh tối cao: ĐẠI THIÊN ĐẾ, thì Nhị Cung THIÊN CHÚA không chấp nhận, mà cho rằng mình có mặt trước nên tiếp nhận các môn đệ trợ hành đông hơn. Nhưng khi vạn trượng hào quang năng lực hạo nhiên thì ĐẠI THIÊN CHÚA to rộng oai nghi hơn. Dù vậy, NHỊ SƯ THÚC cũng không thuận chịu địa vị thứ hai và cũng không thích sự tán đồng của mười cung THIÊN CHÚA Huynh Đệ. Do đó, ông tách riêng và thụ động biệt lập. Từ ấy, ông luôn tranh chấp và phá vỡ các công trình tiếp độ của các cung. Nhưng, thời gian buồn tức, tranh cường ấy, số được dẫn vô sinh tử do cung thứ hai lại quá ít, và sự buồn bực giận hờn ấy càng dâng cao, ông vĩnh viễn đầy cố chấp là mình hơn và mình ra mặt trước hơn ĐẠI THIÊN CHÚA, nên quyết phá vỡ, gây rối các công hành hoằng độ của các ĐẠI THÁNH LINH mười một cung kia. Từ đó, ông bị mang danh là ĐẠI THIÊN MA, là SA TĂNG …

Trong 32 hành tinh chung quanh được dẫn tiếp, mỗi nơi có các ĐẾ THÁNH riêng và các vị thuận nương pháp dẫn, để độ các chơn quang trong linh quốc hành tinh của mình ĐẠI THIÊN MA suốt 32 hành tinh ra sức phá hoại để thị hiển năng lực Thầy trò mình, tất cả sự cố gắng của cung thứ hai đều hoàn toàn thất bại.

Tiếp theo là 35 hành tinh nối chuyển, mỗi nơi có một ĐẠI LUÂN VƯƠNG dẫn Đạo. Và, tranh chấp phá hoại cơ tiếp hóa của các THIÊN CHÚA, Nhị Sư Thúc đã đem tất cả các môn đệ cung thứ hai đi xúi dục, hăm dọa và rừ quến các chơn linh ở mỗi hành tinh nối chuyển. Cuối cùng, các nơi này chỉ biết có mười một Thiên Chúa Ân Phúc và coi Nhị Thiên Chúa như vị phá hoại Ma Vương, Quỷ Vương hay Sa Tăng.

Và, hành tinh chúng ta hiện nay, khi THÁNH LINH TUẦN DU ĐẠI SĨ, người mà kinh điển phật giáo gọi là QUAN THẾ ÂM CỔ PHẬT, Đức Ngài thông tri đến các cung THIÊN CHÚA về hành tinh chúng ta đang dần dần thành tựu các thể linh quan tu ứng xác ngũ đại. Mười một THIÊN CHÚA NGỌC HOÀNG đã trình quyết pháp huấn, tránh phá tán của Thiên Ma Sa Tăng Sư Thúc.

Đại Đế đến hành tinh chúng ta, Ngài quyết tạo hình hoàn chỉnh loài người, nhưng gấp rút và dễ dàng như các hành tinh trước, ví mấy lẻ: Thứ nhất, các linh quang xoay quanh hành tinh quá nhiều. Thứ hai, các linh quang tương đối với nhau rất đông, khó chọn chuẩn một vị thống lĩnh như các THÁNH ĐẾ hay ĐẠI LUÂN VƯƠNG của 67 hành tinh trước. Thứ ba, linh khí bảo dưỡng sự tồn tại hành tinh rất nhiều. Thứ tư, tạo thể hoàn chỉnh cho vận hành vật chất bên trong và bên ngoài, để linh quang tá ngự dễ tri kiến sự cần đủ công phu tu dưỡng hằng sống hằng còn. Thứ năm, phải làm sao tránh sự quyến dụ của THIÊN MA SƯ THÚC, vì các linh quang quá đông nhưng cách biệt nhau quá nhiều về thể cũng như chất. Thể là, tụ quang lớn nhỏ, chất là phát quang rộng hay hẹp.

Trong cựu ước các THÁNH LINH SAI và ĐỆ NHỊ TỬ HOÀNG đã xác định khái lược về chuyện ADONG và EVA. Nhưng uẩn khúc thật sự của thế gian này không thể biết được, vì nó được im ẩn để chỉ tự Thiên Đế và NHỊ SƯ THÚC cùng một số ĐẠI THÁNH LINH tìm phương giải độ.

Khi tạo dáng hoàn mỹ theo định kiến của Đại Đế, ngài nhìn tác phẩm của mình và nhớ đến sự phá hoại suốt 67 hành tinh trước của SA TĂNG; ông lấy bớt một số âm dương nơi tác phẩm mình và tạo thêm một thân thể thứ hai nhỏ nhắn, mỹ miều hơn; Ngài nghĩ như vậy, THIÊN MA khó thể quyến rũ, phá hoại, bởi âm dương ẩn giấu bất đồng nơi thể cốt của hai người mới này. Người dương khí nhiều thế gian gọi là đàn ông. Người âm khí nhiều gọi là bàn bà. Nếu cả hai thành một như 67 hành tinh kia SA TĂNG sẽ phá phách và sẽ tốn nhiều thời gian công huấn để giúp linh quang hành tinh chúng ta hoàn mãn sự hằng sống, hằng còn bất hoại.

NGỌC HOÀNG THIÊN CHÚA ĐẠI ĐẾ vui mừng bởi ý nghĩ và tạo dựng này. Sư Thúc Thiên Ma thú nhận, khi ngài đến hành tinh chúng ta và nhìn thấy hai bản vị kỳ quái không giống các nhân bản cũ của 67 hành tinh xưa, ông đã tâm sự:

  • Cha của con khiến ta tổn sức hằng tỷ năm thời gian của cỏi này để nghĩ ra cách chống lại ông và các THIÊN CHÚA SƯ ĐỆ.
  • Ta dẫn độ họ không được vì các bản vị mới này ngơ ngáo, mê mê. Mạnh yếu, phát thưởng … tất cả đều vô vọng, vì hai bản vị mới này không có sự thông linh quân bình âm dương. Cuối cùng chỉ còn cách khiến hai người hợp một mới có thể biết được chơn quang thần khí họ lưu chuyển như thế nào, để nghĩ phương pháp dìu độ chuẩn nhất.
  • Và, ta khiến họ giao hòa xác thịt, nhưng âm dương khai tiết tự thể lúc hòa nhập lại không thuần chuẩn như các bản vị hành tinh đơn thể giống nhau trước đây. Cả hai chỉ tỏa ra quang khí âm trượt nặng nề, hoặc dương trượt dữ dội chứ không thuần chuẩn bình thường; Do đó, không thể quyến rủ họ, khai mở cho họ theo pháp cũ để đưa họ về cõi hằng sống đệ nhị cung.

Ta vừa buồn chán, vừa tức giận và suy nghĩ, khiến họ tạo tác ra bản vị thứ ba, tư, năm sáu … nối đời, vẫn là nam hoặc nữ như cha mẹ chúng.

Ta hoàn toàn thất vọng, chỉ khiến các môn đệ cung thứ hai theo dõi quá trình sinh hoạt của nhóm mới này, và lưu ý bản vị mới được thai sinh ở đời thứ mấy sẽ hoàn chuẩn như các hành tinh kia. Còn ta, ta đến nơi khác của hành tinh này, và tạo thêm các bản thể y như vậy, và chính ta chọn các linh quang có tiến hóa cao của hành tinh này ngự vào để thành người, và đám người này cũng thế, cũng y như hai bản vị của cha con, và sinh sản ra các nối đời cũng y như vậy.

Đến khi ta tiếp nhận được sự bất ổn của ý niệm các bản vị nam nữ này, số người do phụ hoàng con, ĐỆ NHẤT THIÊN CHÚA cao cả sư huynh của ta tạo dựng nên; ta liền khiến loài người ta vừa tạo, gây rối như vậy, tranh nhau một đàn ông hay một đàn bà, tranh nhau miếng ăn, của cải, một danh dự hão huyền, và mỗi lần chúng hận thù tranh giết nhau, chơn thần họ bừng sáng lên, ta nghĩ đó là cách chuẩn thuận âm dương các bản vị này để thắng cha con, nhưng ánh sáng nơi họ lịm tắt thật nhanh khi sự ác không thành; Hoặc âm ĩ âm khí khi thành toàn hủy diệt lẫn nhau, và, các âm trượt nơi đàn ông ác nhơn bất nghĩa luôn tồn tại.

Ta cố dạy các đệ tử đệ nhị cung những thần thông cần thiết, để dạy lại cho các bản vị có điều kiện thuần chuẩn âm dương, mong dễ khai hóa dắt về thiên cung, được vậy, ta sẽ giành lại ngôi ĐẠI THIÊN CHÚA nơi cha con. Không ngờ, những phép thuật thần thông ta dạy, chúng lại không dùng làm công phu để đạt đến thuần chuẩn âm dương mà lấy nó làm sức mạnh cá nhân, nhóm phái, chống đối, tàn hại kẻ yếu, đối lập để chiếm đoạt thỏa mãn nhục dục, tài vật, công danh và uy quyền.

Ta chán nản vì trăm phương ngàn cách cũng không cách nào giáo huấn dắt dìu chúng, nên ta trở về ĐỆ NHỊ CUNG đóng cửa ngẫm suy phương cách khác. Ta không cố tạo ác cảnh nơi thế gian và càng không muốn gieo mê chướng nơi tâm lòng chúng sanh. Thế mà, thời gian hằng bao tỷ năm của trần trượt này, với bao trăm lần chấn động – hủy diệt, bản thức Ma Chướng vẫn tồn tại và phát triển đầy đặt oan chướng vô minh nơi tri thức chúng sanh. Đến khi ta được cảnh tỉnh bởi Đại Sư Huynh và mười THIÊN CHÚA Sư Đệ mười hai cung, ta thật kinh hoàng vì ma tâm thế chúng phát sinh quá nặng, mà gốc cội từ các nghiệp chướng quyền pháp ta đã thử, để dẫn độ chúng theo ta, giúp loài người thoải mái để thọ tiếp các huấn khải mà anh em các con được mười một cung THIÊN CHÚA huynh đệ trao dạy.

Nhưng, mỗi ngày, hành tinh này càng lụi tàn âm dương khí, do chính bởi bàn thân loài người không biết trân trọng bảo vệ đời sống của nó lâu hơn.

Ta cho các Thánh Huynh Đệ các con ở cung thứ hai giáng nhập, và nhờ một số các THÁNH LINH đồng xuống, mở đủ thứ tiện nghi để giúp đỡ thế gian. Họ trở thành các hiền triết, các bác, bác sĩ, kỹ sư, văn nghệ sĩ, và các nhà tiên tri thông thái. Họ chỉ cứu giúp chữa bệnh hoạn: chỉ điểm huấn nội tại và tri thức con người; chỉ an ủi hoặc tạo cảnh hòa hợp – du dương thiện âm thiện ý thiện sự; Và nhất là, chỉ tạo điều kiện cho con người tiếp cận các khoảng không gian để họ mê say đưa mình ra khỏi hành tinh để chiêm ngưỡng những uy nghi kỳ diệu của vũ trụ; Chứ không dám giúp họ đào xới đất, nước, núi, rừng, sợ hành tinh bị tiết xuất nhanh sự tồn tại, vì không còn âm dương khí điều độ, tạo rào cản giữ lâu dài hơn sự sống của hành tinh, nhưng, con có biết không, các Linh Thánh thế gian rất nhanh chóng phát triển, dù vậy, Ma Nghiệp tham dục, tư kỷ, cầu danh đã khiến họ nương vào những kỹ xảo của chư THÁNH lưu lại, để phát triển thêm dùng làm sức mạnh cá nhân, giống dòng, quốc tộc và nhóm phái giáo hội. Mỗi ngày, sự tiến hóa các Linh Thánh thế gian và chúng sanh thật nhanh vượt bậc, và họ dùng thực nghiệm tạo đủ loại vũ khí nhằm hủy diệt kẻ chống đối. Nhất là, chúng rất năng nổ truy tìm đủ phương cách vượt các tầng không gian, bằng trợ lực phương tiện vật chất, chớ thật sự, họ không tự tu dưỡng để tự vượt ra ngoài các tầng khí quyển bảo vệ hành tinh. Sự tu dưỡng nó nằm vào thể định và chỉ một số cá nhân hoặc vài người chứng kiến, thành hay bại của công phu, nên ít ai tự cam khó giam mình trong cô tịch để chiến thắng nội tâm rối loạn, để chứng đắc sự hằng sống của chân linh quang.

Đã hơn 30 ngàn năm qua, các huynh đệ con trầm khổ theo khuyến dắt chúng sanh. Mười hai cung cũng đưa hết chư THÁNH LINH tối đẳng giáng thế, theo chân nhập trượt với đủ pháp môn … cho đến nay, sắp rồi sự sống của hành tinh, các chân quang của chư THÁNH LINH không đủ sức bảo vệ cơn bệnh hấp hối nặng nề. Địa cầu này như người bệnh sống nhờ thuốc, mà, thuốc là năng lực hào quang tự nhiên của chư THÁNH LINH, nhưng, đến lúc thể xác cạn kiệt chút sinh lực cuối cùng thì thuốc cũng vô tác dụng lưu giữ cơn thoi thóp sau cùng.

Than ôi! loài người đến nay cũng không cách gì tiếp độ. Công năng tuyệt vời của cung thứ 8 cũng chỉ vớt thoát một số nhỏ, vì thời gian để thành tựu Đại Đạo bản thân cũng phải đâu ngắn ít. Đủ thứ pháp môn, đủ thứ cách thức với năng lực tuyệt diệu của các ĐẠI THÁNH LINH, sự thuần chuẩn của thế gian vẫn là ẩn số mịt mờ. Bây giờ ma chướng tự thân mỗi người xuất tiết trùng trùng, sự tập họp các Ma chướng oan ấy mỗi lúc càng gây nên oán khí, con người, vật và vạn vật mãi loay – hoay rối loạn, nóng nảy, cuống cuồng, cộng thêm ấm, lạnh, gió, mưa không theo quy tắt như xưa, khiến vạn vật no – đói – giận – buồn, bi thương, thù ghét đổi đổi thay thay liên tục, và hành tinh khô chết này sẽ sụp đổ, đảo cuồng, hoàn cầu đang rơi vào cơn đại hoảng loạn …

9000 năm qua, cung thứ ba ĐỆ TAM THIÊN CHÚA đã liên tục đi, về vì quá thương lo thế gian, cũng như quá chăm chút yêu quý anh em các con. Ở mỗi vùng đất, người hóa thân sự âu yếm ban ơn ngọt ngào, ưu ái đến mọi loài, mọi vật. Người lập bày KIM BÀN NGỌC LỘ làm trạm nghỉ cùng chư thánh, ở sát cạnh thế – gian, vì Ngài lo âu, từ trần trượt đến Hành Tinh Vĩnh Cửu Hằng Sống quá xa xôi, tổn phí thời gian chăm lo vạn loại sanh linh. Châu Á gọi Ngài là ĐỊA MẪU, PHẬT MẪU hay DIÊU TRÌ KIM MẪU. Mỗi vùng Ngài đến, tùy theo thể hành ứng hóa và ngôn ngữ địa phương xưng tụng. Chỉ duy nhất cách dây hơn 2000 năm, vì cơ huấn bảo dưỡng không tác dụng tận độ, và vì nỗi lòng NHỊ HOÀNG TỬ ĐỆ NHẤT CUNG, ngài nhập giáng xác tục nâng đỡ THẦN KHÍ CỨU THẾ; Ngài mang trượt xác nữ nhân là MARIA, vì chỉ có THẦN KHÍ TỐI THƯỢNG CỦA NGÀI mới ôn nhu được bản địa xuất sanh JÉSUS CHRIST. Người đời chỉ nghĩ THÁNH MẪU MARIA được ơn Đức Chúa Trời ban cho vinh dự thai sinh Chúa Ngôi Hai. Thật sự ĐỆ TAM THIÊN CHÚA không từ nan sự dơ sạch, tốt xấu, xưng tụng hay chê trách, tất cả vì lòng yêu thương, lo lắng cơ phán xét tận diệt mà thôi.

Các ĐẠI THÁNH LINH môn đệ cung thứ ba đồng nương theo TAM THIÊN CHÚA và hóa thể nữ nhân dìu độ chúng sanh linh khắp cả hoàn cầu. NGỌC HOÀNG THIÊN CHÚA cung thứ ba lập DIÊU TRÌ CUNG hay THÁNH MẪU CUNG sát đỉnh Hy Mã Lạp Sơn bên cạnh KIM BÀN NGỌC LỘ để khỏi tốn công sức, thời gian đi lại. Nói đúng hơn Tam Sư Đệ đã túc trực thế gian đã hơn 9000 năm rồi.

Ngài cùng THIÊN CHÚA CAO NGÔI cung thứ năm tuyển mở NGỦ HÀNH pháp địa, bày lập kim, mộc, thủy, hỏa, thổ dụng sinh khắc tiên thiên, hậu thiên giăng lưới Thái Cực để bình ổn thế gian. ĐỆ NHỊ CUNG giúp tạo bình yên cho thế gian, và truy nguyên tác động vũ trụ tuyến lên mỗi nhân khắc sinh thể, hầu triệt tận Ma Chướng oan nghiệt ở mỗi chúng sanh. ĐỆ NGŨ THIÊN CHÚA đi đi về về cùng Tam Thiên Chúa đủ các pháp phương khai cơ tận cứu. Đến nay, cận kề sự khô cạn tiêu hủy mà Ngũ hành thái cực trận đồ chỉ dọa dẫm, ràng trói chứ không hoằng cứu đời đời các Linh Quang đang trùng trùng lang bạt.

Riêng cung thứ bảy, chư THÁNH LINH được huấn khải năng lực quản trị, thống lĩnh, ngoại giao, bày binh bố trận. Đa số vào thế tục làm tướng soái, nắm quyền binh thừa hành, tiếp cung thứ chín chư THÁNH LINH giáng nhập trong vòng đế vương, giáo chủ, tù trưởng, chân sư và các tiên tri sứ khải. Cả hai cung mong đứng quyền thiên hạ để buộc họ theo tiêu huấn thánh thiện mong đạt sự trợ giúp các Đại Hoàng mở cơ tận độ.

Con biết không, chính số môn đệ cung thứ hai của ta, cũng đua chen tranh giành địa vị tối cao thế gian mỗi khi phát hiện một phương pháp, và chúng không ngại truyền dẫn các chơn thần thế tục vào các cuộc tương tranh khiến thế gian càng chìm đắm, và cơ huấn giáo độ rất nhiều trầm luân. Điều này, chính các con khi giao truyền phúc âm cứu rỗi đã gặp muôn cay ngàn đắng. Than ôi! Rất nhiều những truyền nhân tục thế học được pháp môn của Cung Ta mà dùng tranh quyền, giựt lợi. Đến nay, rất nhiều linh tử chẳng tỉnh ngộ vâng lời. Chính ta đã minh huấn hủy bỏ các pháp, và buộc huấn các Thánh Thiên cung chuẩn vâng tiếp cùng các con lo hoằng khải, thế mà, các linh thần thế tục vẫn ngang nhiên khuấy động cơ giáo kỳ tam này. Chúng sẽ tự khắc hủy diệt theo vạn chúng theo ngày phán xét, nhưng chính chúng là gai góc, độc dược, gươm giáo và tà ác cản trở, gây khó khăn cho anh em con rất nhiều. Dù vậy, các anh em các con ở cung Thứ hai sẽ có các Trừng trị lũ ương bướng, ngu si này.

Hiện nay, cung thứ tám Thiên Chúa Sư Đệ ta rất uyên bát và năng uy. Ông đã đưa tất cả THÁNH NHƯ LAI vào những vị trí cần thiết để nâng dậy sự sống của hành tinh này thêm chốc lác, để, con và anh em con phát hiện cách phương tận cứu. CHÍNH TÂY PHƯƠNG CUNG trực cận hành tinh, cùng NGỌC LỘ KIM BÀN và NGŨ HÀNH THÁI CỰC HUYỀN THIÊN CUNG đã rao giảng, cung pháp tùy duyên, nhất là chuyển huấn NHƯ LAI truy tâm Đại Định vào công hành Đại ngã, thuận chuyển các nội âm vào vũ trụ theo phát hiện của con, mong thành tựu truy bức Ma chướng ngàn đời nơi chơn quang thần khí chúng sanh trầm đọa.

Riêng cung thứ tư, khi tạo dựng an bình cứu độ chúng sanh, mong thân an trí tịnh chúng sẽ quy huấn trở về, nhưng, ma nghiệp cứ cao, chướng oan cứ dậy, khiến THIÊN CHÚA TỨ SƯ THÚC các con phải tạo đủ ác bệnh ngăn chặn ma dục nơi tâm linh và tục xác thế chúng, hầu dẫn chúng thuần minh hướng về con đường tự cứu và tiếp cứu. Thế chúng, vẫn chỉ sợ hãi và càng dấn sâu vào tội nghiệp.

Cung thứ sáu, chuẩn định gió mưa, tu chỉnh vận hành bảo toàn lâu dài sự tồn trụ hành tinh. Đến nay, dù dưỡng, dù phá đủ an bình và nghiệt ngã, đủ sung sướng và chết chóc, vậy mà, thế gian vẫn lạnh lùng trong sự sợ hãi và ngu ngơ chống đỡ gượng gạo chớ không quay đầu tu sửa.

THIÊN CHÚA và chư THÁNH LINH cung thứ mười thường dùng sống âm nâng dậy tâm hồn Ma Chướng, đủ loại âm nhạc buồn vui đến thánh khiết nâng tâm, thế mà cũng không ổn vẹn trọn đủ dắt dìu đại thể. Khi biết con phát sống nội tại của vụ trụ tuyến cùng vạn sóng luân hồi, các Thánh đang vận dụng đại công hành, nối âm, tạo lực phá Ma chướng nơi đại huyệt luân xa tục xác, cũng như, phóng âm tĩnh lặng lại dục cảm ma nghiệp trong duy thức tàng lưu mê muội.

Con đừng sợ hãi, lo âu hay thất bại. Con cứ bình thản vào Đại công phu để sớm hoàn thành – sứ hành ký hiến. Bên con lúc nào cũng có Ta, các THIÊN CHÚA Sư Đệ và các ĐẠI THÁNH LINH anh em ở mười hai cung ẩn tàng Vô – vi có, nương tục xác thế gian cũng đang có bên con, đừng cảm nhận cô độc nặng nề, vì sự hy sinh chung quanh con lúc nào cũng túc trực các THÁNH HY SINH cao quý, hữu hình cũng như vô hình. Bình tĩnh, cam chịu và uy nghi như bao ngàn năm rồi con trọn vẹn ĐẾ TRƯỢNG TỐI LINH. Mặc dù kỳ này, nắm được CÔNG TRUYỀN bí mật, sứ hành con vạn đại trùng trùng khôn lường tính được. Bình an nơi bước chân và vẹn quyết cùng anh em con nơi thế tục, chớ cam lòng thối chuyển. Tất cả mười hai cung và chúng sanh đang trong nhìn vào ký thệ và sự vẹn chịu cam lòng nơi các con đó.

Ta biết và hy vọng, cung mười một không để chúng sanh đói khát. Vì họ cho ăn no, uống ngon, mặc ấm đẹp xinh, dù đó không là phương tiện hữu cần cho chúng quay đầu, nhưng, họ sẽ không chán buồn bỏ mặc chúng sanh, ta mong họ tạo được những điều cần đủ cho anh em con trong mọi lúc. Riêng THIÊN CHÚA SƯ ĐỆ và các THÁNH LINH cung thứ mười hai sẽ trao được pháp bảo phù các tục thể con và anh em con, ta mong họ có đủ năng lực ban uy hạnh cho anh em các con nơi tục thế, để làm duyên hạnh phương tiện và bảo lưu công hành vững vàng thành vẹn.

Cả mười hai cung, MƯỜI HAI THIÊN CHÚA và các THÁNH LINH hiện hữu, cũng như gần hết chư THÁNH LINH 67 hành tinh thuần chuẩn, sắp chọn chuẩn đều đại trận cuối cùng này. Tất cả thất bại. Đến nay, anh em con không cách gì dẫn độ tận cùng vạn loại sanh linh; chính nơi Trung giới, các linh hàm còn khốn – đốn, xiêu ngã, thì cõi hạ giới tục trượt kể cả vô vi, các linh quang phất phưởng cố tìm nơi nương tựa, tìm chốn nương tu. Các con ơi! Họ đang cần quyết chí an lòng của các con đó. BỬU NGỌC VĂN MINH và các Thánh Hy Sinh trợ hầu, các con an tâm vượt đường tròn sứ ký.

Anh em các con từ lâu được tôn xưng là NHƯ LAI, PHẬT, THÁNH, CHÚA CỨU THẾ, Giáo Vương, Chân Sư… Tất cả các THÁNH LINH các con quá tham khổ, gian an, ta và cha các con đều tự trách mình và phải nhận gánh phần trách nhiệm. Chính ta quá yêu thương các con, vì bao đời các con quyết xả thân mở phương tận độ; Đến nay, mười hai cung THIÊN CHÚA, tất cả các huynh đệ con, Các THÁNH LINH cung thứ tám, cũng như đệ tử ta và Huynh đệ các con ở các cung, ai cũng tin tưởng và kỳ vọng nơi con hoàn thành được đại pháp, trong những ngày tháng ít ỏi của hành tinh này.

Khi THIÊN TÒA MƯỜI HAI CUNG cùng ngự nơi ĐÂU SUẤT, ta rất cảm động lúc con xin dâng hiến phẩm vị và thần khí cứu độ trần gian. Tất cả các SƯ ĐỆ THIÊN CHÚA đều ban tặng quyền lịnh; Riêng sư huynh ta trao con Vương Miện THÁNH KHẢI, còn ta, ta chỉ ban cho con “ẤN PHÙ ĐỒNH DỤNG” để trực tiếp các huynh đệ con ở cung thứ hai và chúng biết phải làm gì hổ trợ tín phù. Khi con luân chuyền thụ pháp nơi các cung, và đơn độc rời BẠCH NGỌC CUNG tôn vinh để giáng nhập thế trần. Và, bao nhiêu ngàn năm, con cứ ngỡ đem các pháp đã học ra hoằng khải mong sẽ thành tựu cứu rỗi vạn loài; và cũng biết bao xót xa cay đắng, vì, không pháp môn nào bày định cơ tận độ sau cùng. Con đau lòng chán nản vì chẳng biết phải làm gì; thực sự, con rất cô độc, vì lẽ, không THÁNH LINH nào thông thấu các pháp và chịu đựng ký lịnh sứ hành như con. Họ đã cố nương các pháp thật tướng con truyền để mong độ được ai, bao nhiêu sanh linh là mừng bấy nhiêu. Các cung cõi, hành tinh dụng theo bản vị thế gian để tu chứng khắc nghiệm, và họ mang các hình thể ấy nhiều đời cùng con, kết nghĩ phu thê, anh em, thầy trò hầu tương ứng đồng trợ con hoằng khai cơ tận độ. Họ là các Đại Linh Sai tiếp hiệp và suốt mấy ngàn năm, họ không kham nổi từng bước theo con luân phiên tiếp cận hầu đỡ, đồng bàn. Ai không kịp theo con luân chuyển, thì nhập vào đại công phu hay cam thống nơi cỏi trầm đọa nầy để chịu đơn độc truy tìm cơ huấn, chớ thật sự họ không xa lìa con như con thường buồn trách. Họ sẽ đến vì con. Theo cha con và ta, cần cho con biết rõ tất cả uẩn khúc công truyền do ta và Phụ Hoàng con gây ra, để con dể chứng nghiệm đại pháp tận độ vì sanh.

BỬU NGỌC VĂN MINH con ơi! Con là người thứ hai được sư huynh ta tiếp độ. Con đủ chơn quang thần khí để khai phát nhiệm hành khi con tìm cơ huấn tận. Nay không còn bao lâu, con hãy bình tâm hy vọng. Năm nay ánh sáng toàn diệu sẽ chiếu rõ nơi linh khí thần minh nơi con, ban sức và khai phóng tục thể nơi con và một số anh em con, để các con trọn sáng phá vòng mê chướng nơi vạn loại sanh linh; Để vạn loài không ai bị rơi rớt, hoại diệt kỳ này.

BỬU NGỌC VĂN MINH, sự khổ và sự chết chỉ tạm vương vấn khiến chậm lại tri kiến chơn như, nếu con để sự buồn, sự chán vì một vài khó khăn hay một vài tục nhơn ác hoại mà bỏ dở công hành, thật tội khổ thay cho con, cho vạn loại sanh linh.

Ta và cha con kỳ vọng nơi chơn trí và sự hy sinh truyền đời nơi con, và tùy liệu trù định tự con. Phụ hoàng con và ta cùng chư ĐẠI SƯ THÁNH LINH sẽ luôn chuyển quang năng cũng như dắt về bên con các Huynh đệ đồng trợ, còn hoạch phát công hành để trọn thành cơ pháp là tùy nơi duyên trí và năng lự của con.

Theo ta nghĩ, THIÊN CHÚA CUNG THỨ TÁM và các ĐẠI THÁNH LINH Thường Tịch đã nhập Đại công phu, nhưng, con biết không, nếu chỉ dùng thần khí tối thượng thì rất khó thành nên đại pháp. Con đang mang tục xác nhiều đời, Thần khí con không trụ hết nơi trượt thể, do đó, con và sanh linh hoàn toàn giống nhau về bản vị, con chỉ hơn vạn loại đại hành đại chí cứu chuộc hy sinh, con sẽ dễ đạt kết quả cứu giúp thế gian này. Bên con, sẽ có các ĐỒNG TRỢ cũng trọn có những năng lực và ý chí hy sinh như con, họ sẽ vĩnh viễn hầu tiếp con hoàn thành Đại Công Hành sau cùng.

Trong bản thân con, nội khí ngàn đời tu dưỡng và công năng thần khí hằng sống dần dần huân tụ, ta không định đoán được khả năng con sẽ phát khai nội khí, nội âm vào vụ trụ thế nào, nhưng ta lưu ý con, ĐẠI SĨ THÍCH CA MÂU NI ngày trước đã triển lực sư tử cách vật phá tâm, dù đó chỉ là thành tụ nội thể nhỏ nhoi, nhưng, con có thể từ đó chuyển nội âm vào vụ trụ tuyến để nối sóng âm vụ trụ tạo thành Thiên Âm, phá vọng chướng vô minh nơi bản thể và bản tâm vạn loài, ta chưa nghĩ được thế cách công phu, và, ta có thể vào CÔNG ĐÀN VÔ QUÁI NGẠI thực hiện tiếp con được gì hay đó. Riêng các Thánh Đồng Trợ, ta thấy con định dùng nhạc âm thánh khiết công phá nội âm vào sóng âm vũ trụ, có thể cũng kỳ diệu, con cứ thực hiện, Ta và các THIÊN CHÚA sẽ chỉnh khải ban sức và nâng lực trợ âm nơi các Thánh Linh tục xác đồng trợ rất tôn qúi bên con, con hãy cố trau dồi mọi sự cần thiết để thoát tục vì vào sứ hành tận cứu.

Ta đến với con lần đầu tiên này, chủ ý thông tri mật sự, cùng thay cha con ban sức mạnh tối linh nơi con và các bạn Đồng Trợ bên con, ước mong các con hoàn nên công hành tận độ kỳ phán quyết cuối cùng này.

Các con hãy vững vàng, trầm định và dâng hiến vinh toàn cao cả. Ta và các con tạm xa nhau, nói vậy, thần khí linh hiển ta luôn bên cạnh chăm sóc các con cũng như các Thánh Linh mười hai cung không xa rời các con đâu. Hãy trọn đẹp, các con cao quý của các Cha Vĩnh Hằng.

Ta lui về ĐỆN NHỊ CUNG đây.

TỰ VĂN:

ĐỆ NHỊ THIÊN CHÚA từ giã về Trời sau khi trao CÔNG TRUYỀN cho tôi và căn dặn những điều phải chu toàn.

Than ôi! Những huấn khải như tâm sự, như thở than, giáo hóa đầy kỳ vọng ước mong nơi tôi, khiến suốt mấy tháng nay, tâm hồn tôi như trĩu nặng, linh thánh hằng sống như thúc giục nôn nao. Một ngày nào đó, tôi không nhớ được cũng trong năm nay, hình như khoảng tháng 6 (AL) tôi phát hiện sóng âm nội tại dâng lên từ KIM CANG VÔ THƯỢNG SƯ chú pháp, khi tôi niệm ngân thật nhẹ cho vui, trong lúc tiếp nhận được từ một chân sư KIM CANG TÂY TẠNG và TUẦN DU ĐẠI SĨ QUAN THẾ ÂM ban ơn, tôi vui mừng hớn hở, tưởng như nắm bắt được Đại Pháp tận độ.

Khi về đến nhà, hoàn cảnh chán chường nơi tục trượt khiến lòng xót ruột đau, vì nợ nần, cơm gạo, sự tiếp nhận và phát hiện ánh sáng thiết cần vừa lóe, lại không yên tâm triển mở thành nên. Chung quanh mình không một đệ huynh giúp tiếp, khiến nổi chán chường, uể oải đầy bi thương khẩn thiết, cam bỏ dở những điều vừa thông thấu.

Bao nhiêu THÁNH LINH hộ mệnh và bao nhiêu vong linh nương tựa, cùng Chư Thánh Huynh Đệ khắp vụ trụ vui mừng, đất trời như chuẩn bị khải hoàn đại hội. Tôi đã vô tâm vì nổi bận khổ áo cơm nợ nần nặng nhẹ, cùng nỗi bực tức, vì tôi nghĩ chư THÁNH LINH huynh đệ ẩn mặt không tiếp đỡ giải khổ trần oan. Tôi bỏ dở tất cả, cố không nhớ, chặn không cho mình nghĩ đến cơ tận cứu suốt sáu, bảy ngày mới yên trí ổn tâm không vấn vương những điều phát hiện, ắt phải, đăng vân tất ứng.

Tôi vào rừng hoang non vắng, ý mong tìm sinh kế cho gia đình, và, mong đơn độc sau khi hoàn tất nợ nần, và những thiết cần nhỏ nhoi cho gia nội. Tôi thể sẽ Nhứt Chỉ Thiên, Nhị Chỉ Địa, Ký Thệ Quyết Đại Công Hành Hoặc Bỏ Chôn Xác Tục.

Một, tôi quá chán nản pháp nhiệm mầu mấy ngàn năm không lộ diện. Suốt 32 năm qua bao cuộc vùi mình trong hang động; trong cô quạnh tịch liêu, tôi chỉ đau đớn thất bại la lết trở về sum họp gia đình và tục thế.

Hai, cô độc chán chường vì các THÁNH hữu hình không kẻ tiếp cận trợ duyên.

Ba, các THÁNH cao cả đệ huynh vô vi như nghìn trùng cách biệt.

Đất Lộc Quảng, huyện Bảo Lâm ngỡ chốn chôn thây THÁNH HY SINH, nào ngờ những ngày cơ sở chốn hoang sơn, vô tình buồn than cơ cứu độ; chợt nhớ tâm huyết truyền kỳ vọng của Đức Cha Đệ Nhị Cung, tự nhiên, sóng âm nội tại ào ạt dâng cao, tôi rời nhà tạm đất hoang, đứng giữa trời mù mịt sương đêm mà lệ mừng rơi tức tủi.

ĐẠI LINH SAI THIÊN THỦ THIÊN NHÃN NHƯ LAI triển hóa thần thông, vui cười bên pháp thân tôi xuất lộ ở hướng Đông, điều mà mấy mười năm qua tôi chẳng bao giờ tưởng nghỉ. Lúc ấy tầng tầng NHƯ LAI thị hiển, tôi kinh hoàng ngỡ thị giác mình bị ma vọng. Nhưng, xoay ngược về hướng Tây, trời đất mù mịt sương khuya lại sáng chói nghìn trùng, THIÊN NHÃN PHỤ HOÀNG rực rỡ, mười hai thiên tòa lộng lẫy uy nghi. TUẦN DU ĐẠI SĨ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT cao lớn lồng lộng vui vẻ mỉm cười, tôi sợ hãi lên tiếng cầu hỏi: “ Đại Thánh, đệ bị ảo giác ma vọng phải không?!

Nào ngờ, Đại Sĩ ra dấu rất mừng vui bảo tôi, đây là sự thật, đệ tử nhanh chúc lễ các THIÊN CHÚA MƯỜI HAI CUNG, tôi cúi mừng tạ ơn và ĐẠI THÁNH THÍCH CA MÂU NI thị thể rất nghiêm trọng lẫn hân hoan.

Cảm tạ các Cha, và CHƯ ĐẠI THÁNH tôi xoay người sang hướng Bắc. Mủ Niệm Đế Trượng quyền linh lừng lửng tỏa ngũ sắc hào quang nhẹ bay đến tôi, tôi bỗng nhiên cười bảo: Tôi không cần những uy quyền tối cao ấy, tôi đã có đủ trong người rồi, tôi chỉ cần: “PHẢI TẬN ĐỘ SANH LINH” mà thôi.

Thật tình suốt 32 năm canh cánh nỗi niềm cứu thế, tôi trực tiếp nhận bao nhiêu giáo huấn, truyền khải, hằng bao phúc âm cứu chuộc, nhưng chưa bao giờ lại diện kiến một lược mười hai ÂN PHÚC THIÊN TÒA đồng ngự, cùng chư PHẬT THÁNH tối thượng đông đảo và vui mừng như hôm nay. Tôi thật hạnh phúc đến rớt lệ.

Cảm tạ hàm ân các      CHA TÔN VINH, cảm tạc các ĐẠI THÁNH NHƯ LAI nhất là cảm tạ rất xúc động về sự hiện diện của NHƯ LAI THIÊN THỦ THIÊN NHÃN, ĐẠI THÁNH THÍCH CA MÂU NI PHẬT cùng QUAN ÂM ĐẠI SĨ TUẦN DU tôn kính, và, MƯỜI HAI THIÊN TÒA giáng ngự cùng CHƯ THÁNH LINH HUYNH ĐỆ.

Sau tín kính tạ ơn, tôi trở về nhà phát hiện hai hiền đồ chưa danh phận bị chấn động chơn thần và một đồng trợ tộc dân đang phát lộ chơn Thần thánh kính. Tôi vui mừng và hy vọng bên mình cũng có các chơn linh hiệp đạo.

Một, đồng trợ ẩn xác tộc dân hoàn nghiệp, chịu thuận khốn khó trước vạn triệu ma chướng nhiều đời kiếp của thế nhân.

Hai, môn đồ chưa danh vị tôi xin ký chứng vì đã biết rõ cơ hành nương thụ ở Ngũ Hành Thái Cực Huyền Thiên Cung.

Ba, môn đồ chưa thuận nhận, và là truyền định chơn thần ĐỆ NHỊ CUNG CUNG tại thế.

Hôm ấy tháng 10 (AL) tôi không nhớ rõ tháng mười ngày nào. Trong buổi thuận trao pháp quả công truyền tôi phát hiện ra nội âm và tưởng ra ngoài nhà, đứng giữa trời khai phóng nội âm vào vũ trụ để tìm nhập sóng âm luân hồi trùng điệp: Không ngờ, lại là cơ duyên cao quý đến độ, đất hoang nhà cỏ, mười phương chư Phật đến tận chia vui; Thiên tòa mười hai cung các Cha đời đời vĩnh hằng giáng ngự.

Ân linh thần khí PHỤ HOÀNG và NHỊ CUNG THIÊN CHÚA tiếp tục giáng ngự chỉ truyền khai bút, tiếp nhận và truyền khải. Tôi mời các ĐỒNG TRỢ nâng lực khai văn, suốt đêm nhận lưu tin mừng toàn vinh cho thế gian.

Và từ hôm ấy, các đồng trợ đồng nhập cung khế hiệp và trọn ký hiến tôi nô vĩnh hằng, vâng chịu ban sức nơi các cha mười hai cung và THÁNH LINH cao cả.

Các ĐỒNG TRỢ ký chứng vẫn còn phiêu phưởng đại tâm, dù năng hành nghĩa đạo.

Tôi vì cảm động và tàn lực được nâng dâng, nên cung các THÁNH SỨ tôn vinh, các THÁNH LINH đất ngọc và các đồng trợ ký thệ tận cùng hy sinh tìm Khai Đại Pháp.

Dù hai môn đồ không đủ lực trợ văn trôi cũng xin ký chứng đợi chờ. Thánh sứ ký hiến chấp chịu, tiếp phù ứng nâng linh để tôi tròn ghi huấn công truyền. và thần khí mười hai cung giáng ban hầu tiếp khai cơ giao truyền đến anh chị em tôi đến khắp hoàn cầu, sự thật hằng bao chục ngàn năm chưa thấu hiểu, kể cả các THÁNH LINH mười hai cung huynh đệ.

Tôi mong ước, khi chấn động tâm trung, khi tuyệt tín vâng lời, xin tất cả tĩnh lặng dâng mình và ký hiến và tỉnh giấc Thánh bao ngàn năm chìm vào mê muội, để cấp bách cùng truy hành hoàn công đạt sự cho công hành cứu độ khẩn thiết sát cận hủy diệt thảm thương này.

Đồng thay mặt chư THANH LINH tối diệu hằng sống, và thay mặt các ĐỒNG TRỢ ký chứng ứng pháp, tôi chỉnh giao anh chị em THÁNH LINH ngàn đời cõi vô hình cả các THÁNH mang tục xác khắp thế gian và vạn loại sanh linh với ước vọng cấp thiết: cùng nhau vào cuộc truy hành hoàn viên đại sứ mệnh tận độ vạn loài.

Kết huấn xong lúc 03h04’

Ngày 23 tháng 12 năm 1998 (DL)

Nhằm ngày 05 tháng 11 năm 1998 (AL)

THÁNH KHAI CƠ

BỬU NGỌC VĂN MINH


Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *