TRẦN AI SẤM GIẢNG

Thuyền lướt sóng gió lay tóc xõa

Đưa tay lên vuốt bỏ sau lưng

Trực nhìn thảm cảnh lệ rưng

Nhạn đơn nhắm thấy cò ngưng một mình

Nhạn vì chúng linh-đinh khắp ngõ

Cò do đâu đứng đó cô-đơn

Sầu sầu đưa mắt xa phương

Phải chăng cò muốn tầm đường hồi quê

Nẽo Tây-Trước muốn về đâu khó

Nhưng thiếu người vạch ngõ sao nên

Giờ đây ngơ ngẩn đứng bên

Cửu-Long sóng gió bập bềnh tung-tăn

Dạ Tu-sĩ tâm thần động náo

Thương chủng đồ xôn-xáo không ngưng

Nhạn này cánh mõi đâu ngừng

Quyết lay chủng tử tịnh hưng cực nhàn

Dân sinh hỡi Tây-Phang dễ bước

Cứ chạy theo bóng nước trăng lay

Giả mê phải khó chân quày

Cho nên cứ vướng trần ai thảm nàn

Cò ơi hỡi cò đang mở nẻo

Vạn sinh đang thắt-thẻo âu lo

Thế thời đến lúc khôn dò

Câu ca bách giáo gươm so cận kề

Dậu lai đến bốn bề máu đổ

Bóng quang phù núp xó nhìn xem

Cảnh xinh ai khéo ố lem

Khiến cho vạn chủng nhủn mềm hồn thi

Hỡi cò bạn lo tri huyền diệu

Nghe nhạn đây khai khiếu cơ tàng

Hợi này ngoạt của Dậu đang

Vào chuồng ngơi nghỉ ánh vàng lặn xa

Bóng nhật mất dần-dà đỉnh núi

Tiếng chim trời lụi-hụi trụ hình

Bóng cây nga nghiệm oai linh

Chừng heo khì khom rạng rinh ngái khò

Heo sắp dứt chuột bò rào rạo

Cơ diễn trần khó thảo chung yên

Giáo tông sửa soạn lên thuyền

Cầu ngân đoàn đoạn rã nghiền như tương

Gà đứt cổ đau thương cuối kiếp

Ngẫm phù sinh khó hiệp cho vừa

Bóng câu vụt-vã dù đưa

Lệ rơi tăng-sĩ muối dưa thủ mình

Chó sáng sớm rạng minh dân xứ

Thì thào đâu ư-hự bên hè

Hoảng tâm tông-đạo kết bè

Tranh đương bách giáo xum xoe gươm trần

Sao cắn ổ xoay vầng sớm quá

Cò hỡi cò ví thá thân trâu

Nhạn đây cam phận dãi dầu

Muốn mong các mối bắt cầu Ngân-Giang

Nhưng cuộc thế rã tan đâu kết

Dạ lòng đâu ngờ ngệch giả câm

Chó hung sủa cắn mê lầm

Khiến cho Tăng-Sĩ Đạo Lâm đau buồn

Thương chủng giáo ban buôn nghĩa tước

Mượn giảng kinh bán nước mua dân

Niên này nát rã muôn phần

Đồ vương tranh bá đương phân hãi hùng

Câu bóng vụt lung lung thế thái

Mỗi một nơi oan trái chân ưng

Khó mong đánh một sợi thừng

Liên dây hiệp hảo tịnh hưng nhân tài

Đất Vĩnh biết bao tay hùng tráng

Cậu Tám cùng muôn vạn hiền nhân

Cậu Hai cậu Bảy lăng xăng

Sư ông sư cậu đủ phần đủ môn

Cậu Ba cũng bôn-chôn bay nhảy

Đất Vĩnh Long Đạo ngãi thiếu đâu

Biết bao liệt-sĩ nghiền câu

Gia vong quốc phá ta đâu dễ nhàn

Kiếp sanh tử luận bàn phút chốc

Đất Cần-Thơ lừa lọc hằng sa

Sư thầy Đạo nọ vậy mà

Mỗi ông một chổ xưng ta anh hùng

Kẻ dắt chúng vẫy vùng gươm giáo

Người dìu sanh chí bảo tầm dong

Cơ xoay thế sự long đong

Bờ mê lắm kẻ ra công chạy vào

Cuộc danh tước máo đào loan đổ

Bóng phù trầm khó bỏ bởi mê

Đạo ông Đạo cậu bộn bề

Gôm vô chách nước chó kê rõ liền

Mãnh ván gỗ luân phiên đua bước

Ghế thiêu thân là-lượt chen nhau

Minh-vương ngôi vị biến thiêu

Bởi trong các đạo cao siêu tranh phần

Nghĩ chẳng rõ nẽo chân tông giáo

Là luận chi chuyện thảo không còn

Sóc – Trăng cũng lắm danh son

Chờ cơ khai lộ mất còn đua tranh

Đạo sao nỡ hôi tanh thế đó

Kẻ hành công nỡ bỏ pháp minh

Khiến cho ngư thú đua kình

Lao – đao vạn chủng tồn sinh khó lường

Đạo Lâm mở khai trương qui hiệp

Thế võ lâm đùa tiếp biến danh

Đạo-Lâm muốn chúng tồn sanh

Cho nên chuyển ấn hiệp nhành cội căn

Kẻ mị dối làm nhăn tác quấy

Sỉ nhân hiền quyết tẩy điều nhơ

Bạc-Liêu cũng chẳng xê ngơ

Cà – Mau gốc của những tờ thông thiên

Tiên-Thiên Đạo xuất miền giáo chúng

Huỳnh –Kỳ kia diệu dụng quả công

Ra tay qui Bắc hiệp Đông

Ngửa-Nghiêng một cuộc bão giông mạt kỳ

Đạo đức lắm li-bì xôn-xáo

Mỹ-Tho nhìn dạ bảo lòng than

Lụy rơi châu rớt từng hàng

Đạo Dưa Đạo ớt tâm cang rã rời

Nghiện trần thế xe lơi tình cảm

Bóng câu trầm vương đám vân đen

Che mờ thiện cảnh phải hoen

Người tu hãy cố cài then cho rồi

Cò ôi hỡi trần tơi động xáo

Bửu Sơn Kỳ Hương giáo Hiệp Liên

Của tay hạ sĩ đương quyền

Mượn câu lục tự tư riêng thỏa lòng

Vĩnh Xương đạo long-đong hai mối

Trần giòng kia khó nói hảo hào

Đắc công danh dự kỳ ba

Tranh nhau Giáo chủ Long Hoa rất kỳ

Lũ mị dối A Di chẳng tập

Chỉ chờ cơ khuất lấp giành tranh

Khiến cho tôn giáo thiện thanh

Phải hoen ố tiếng tu hành minh chơn

Ngôi tứ giáo thua hơn giành giựt

Ba bốn gì tận lực thử xem

Long –Châu cảnh nát thường lem

Hòa danh hảo rã phật đem ngục hình

Cao thiện hữu âm thinh đài ngọc

Kẻ tồn còn cơ lọc đâu sai

Hỡi ơi công giáo miệt mài

Chờ xem thế đoạn ra tay giựt quyền

Kiếp sanh tử trần miền lạnh lẽo

Khất – sỉ nhìn thắt thẻo nhạn đau

Bớ ai vàng nhuộm đỏ màu

Phải chăng tước lộc xúi nhau gây loàn

Phật – Đạo lại điểm son mượn tiếng

Rảnh cống chi thị hiển lú mê

Phút ôi giây khắc năm kề

Mượn danh tôn giáo cao xuê được nào

Sấm chuyển động máu đào luân chuyển

Tuất sanh mồi ruồi kiến đua bay

Khiến cho náo loạn trần ai

Kỳ Hương cũng lắm u hoài chợ Voi

Chuông bà đội nghiệm coi khắc chốc

Tiếng thinh đầu gió lốc phòng the

Thương cho nhi nữ không dè

Tầm-dong tay nắm chua me cay gừng

Đức đại tọa-thượng bưng đầm vũng

Giết lẫn nhau bởi đúng cơ mầu

Non sông nước nhược còn đâu

Cay chua mấy lát rã cầu Ngân – Ô

Kẻ một nẽo tung hô vạn tuế

Nằm một nơi vổ vế xua quân

Muổi ruồi khiến thế không ngưng

Chờ khi sấm động rã từng hồn thi

Kẻ ác quấy không tri phận kiếp

Lại ham đòi qui hiệp thượng ngươn

E rằng sấm động qua cơn

Hồn thi rã nát thua hơn mới kỳ

Ham mượn tiếng văn thi kệ giảng

Để tạo ra bóng dáng mượn danh

Rồi xưng thầy tổ chị anh

Ô hô đời mạt lũ ranh tranh mồi

Nhà lỡ sập đâm chồi cây cỏ

Lũ bìm bìm tưởng đó là hay

Đến chừng sấm động tan mây

Bây giờ mới rõ cơ xoay hãn tường

Đạo sao lại phô trương giành giựt

Đạo tại sao áp bức hiền nhân

Nói ra đọng cúm tâm thần

Bầy chồn mượn tiếng lẩy lừng đua bơi

Rồi nói tiếng theo lời thầy tổ

Đạo tại sao xấu hổ không kiên

Tín đồ cứ muốn tư riêng

Cơ xoay nghịch tặc hiểu liền tử sinh

Kẻ quấy rối còn vinh tại ghế

Vì thời cơ nịnh phệ cao ngôi

Ai người biết đó là tồi

Xuống đi râu mép dứt thời quyền cao

Chức giáo lãnh càng đau dạ ngọc

Giáo-chủ kia tập đọc nghe hay

Tỉnh vùng Hội Trưởng đủ đầy

Tranh nhau uống huyết tà tây ác lòng

Kẻ mượn chữ hòa đồng lợi thủ

Người nêu lên hai chữ quân ân

Hỡi ơi thế sự đang cần

Ẩn mình hành động mới phần thánh tiên

Nước đang loạn không kiên sống núi

Nỡ tranh đương túi-bụi giết nhau

Khiến cho chánh thể xáo-xào

Dân tâm ta thán đồng-bào sợ lo

Xét Nam Việt tính so so tính

Cùng miền đông xính vính cùng Tây

Biết bao đạo cậu đạo thầy

Chờ cơ đập đổ mối giây thiện hòa

Hung với ác mượn đà quyền vị

Danh với quyền say túy mê đeo

Khiến cho mất lái lẫn lèo

Đau thay trí dạ hiểm nghèo biết bao

Tạm đôi tiếng lời trao cố nghiệm

Đạo ngày nay đang kiếm mồ chôn

Cứ lo tranh giựt vạy khôn

Cò ơn nhạn khóc quốc hồn vạn sinh

Non nước Việt thiên hình lắm trạng

Biết bao nhiêu dư đảng phái phe

Nào là chính trị kết bè

Nắm tay tôn giáo ò-e hại đời

Nghĩ thưở trước ra lời giáo huấn

Tổ cùng thầy điêu đứng bao phen

Thế sao nay lại ố hoen

Pháp lành khuyến dại như đèn lưu ly

Nhưng hội trưởng giáo nghi giáo lảnh

Đã lệch sai lạc cảnh nghiêm thuần

Thiệt là lừa lọc rõ bưng

Đôi dòng tâm sự rưng rưng dạ lòng

Đức Tam Bản thuyền dong tại xứ

Tầm bê kia dạy chữ thảo nhu

Cùng là Bồ-Hút thiên thu

Thanh Quang cũng lắm vẹt mù cho dân

Cuộc thế thái xoay vần phong vũ

Đức Hai dùng trí thủ nhắn khuyên

Ông Huỳnh tiếp mở khai duyên

Cao-Đài Công Tắc qui nguyên căn lành

Nhắc các giáo thịnh hành từ trước

Mỗi một nơi lối bước khác đâu

Cùng khuyên môn đệ tri câu

Qui-hòa hảo hiệp dứt sầu cho dân

Nhưng phút chốc mưa vần sóng vỗ

Các người xưa ngã đổ vì dông

Ông Huỳnh vướng cảnh không xong

Minh Quang khất sỉ máu hồng nhuộm loan

Kẻ chí thiện ráng son tâm thảo

Thanh-Quang kia chủ giáo Vĩnh-Xương

Vì đâu thọ phải tai ương

Cũng do gốc tích đoạn trường lũ mê

Cá ngóp nước qui về tử số

Cảm thương người vướng chổ nát thân

Làm người chỉ có ba phần

Mỹ miều phong võ mò trăng đêm rằm

Lũ tặc dối đáng bầm bởi quá

Loài hung hăn lả tả máu me

Tay kia đánh gãy ai dè

Trời ơi tiếng thảm lòng nghe đoạn lòng

Ánh quang thị lại không tâm chánh

Phá kiến mê thọ lãnh đui mù

Giả cùi khùng khịu xin xu

Còn hơn Tứ-Đại thân tù trăm năm

Cũng như Lão Đạo nằm ngủ mãi

Súng gươm trần hý hoái tan thân

Hỡi ơi bao kẻ trăm phần

Nát tiêu phút khắc động thần từ bi

Như cơ thế lâm-ly phải vướng

Biết làm sao lánh bướng tà tây

Hiện thời cuộc thế lung-lay

Phải cam cũng phải cơ xoay chuyển đời

Kẻ tu thật đâu ngơi cho đặng

Lũ hung mê cứ quấn chân rồng

Chờ cơ xé nát đại đồng

Chỉ vì chiếc ghế Long Hoa Minh-Đài

Cuộc huấn-giáo Hớn hài đảo trở

Các thánh tăng qui mở giáo lành

Nhưng vì cơ đạo không thanh

Cho nên phải ẩn để hành thiện minh

Lúc sái tiết qui kinh vỉ xuất

Ắt nát tan lực sức đâu qua

Chỉ vì như thế nên Ma

Hiệp nhau tạo rối thiệt là thảm thay

Dân với chúng lạt phai đạo tánh

Sanh với loài khó tránh lao-đao

Nhưng mà thế cuộc biết sao

Bảo Giang xuất thế thánh trào ẩn thân

Mặt sông Cửu Tổ phân tường lãm

Tên Bảo Giang rãi đám ngũ-vân

Tông môn lao-kết  hiệp phần

Tây-An cuối gốc khai căn đạo nhà

Sau các vị phật ra đầu cuối

Để hạ màn chung buội kinh châu

Cứu sanh thoát họa thảm sầu

Giải mê kèn thổi hát câu thanh bình

Trong Kỷ Dậu linh đinh hoằng đạo

Tuất niên lai củi tháo gông rồi

Nước non đang lúc da nồi

Nguyện ai nhắc lý an người bây giờ

Gió thất điện ngẫn ngơ lòng dạ

Mến thương dân mê bả danh quyền

Bất tài vụ lợi tư riêng

Từ cao đỉnh thượng xuống miền trần nhơ

Tạo lắm cảnh xơ-rơ làng xóm

Khiến đạo lành lõm-bõm rơi sông

Một màu máu đỏ ngập đồng

Ngực đeo chữ vạn lại hòng giết nhau

Nọ thánh giá còn cao tay hiệp

Mượn đại đồng lừa biệp chúng sanh

Vì mê hai chữ lợi danh

Vì cầu an phận chúng sanh bị lừa

Nhưng tại quỷ cà cưa cũng nó

Thầy với trò đăng đó chung nhau

Biết sao biết nói hành sao

Vì sao chúng cũng mách nhau hại càn

Thấy bá tánh mê ngang sái bậy

Nhìn lê dân lải nhải Long Hoa

Chạy theo hai tiếng tan nhà

Cho nên nát cửa bởi ma dụ về

Sợ Long Hội không bề yên phận

Chạy chết tìm chổ đặng lánh thây

Nhưng khi vắng bóng tổ Thầy

Hay là linh nghiệm khắc nay hết còn

Thì tự nhiên lòng son đổi bạc

Vàng ra thao tráo chát đáng ghê

Nhưng mà lũ nghịch bỏ bê

Đạo chơn chúng trách lo về ngục môn

Rồi đây lúc càng khôn chuyển xoáy

Thầy gạt đời thầy phải đoạn luôn

Còn trò móng vọng tước quờn

Tội thay ba thước thảm thương cổ đầu

Con chim khôn lo câu tìm nhánh

Cá ngư hiền ránh lánh chổ mê

Hò ơ gió lộng bốn bề

Gà rừng dứt tiếng thấy hề múa men

Lũ mị đối ố oen lòng thiện

Mượn cà-sa gây tiếng phỉ vong

Hỡi câu đầu trọc tóc lòng

Đầu vuông dạ lại gai chông tởm hình

Tu gì lại cung nghinh chưng diện

Nào săn-đanh nào kiến nào dù

Nào xe lượn chợ nào xu

Tay cầm thuốc là võng dù xuê xang

Gây cho chúng lòng đang lộn quấy

Phải lắng lo khi thấy bọ sâu

Mấy ông đạo ngó bắt sầu

Đầu thì trọc lóc ngồi cầu ngồi ba…

Ngẫm mà lo lũ nghịch ham tiền

Hiệp nhau cải cách tư riêng

Gây cho công luật như giềng bờ-đê

Làm có vị bỏ bê hành trọng

Tùy bá gia khổ thống nhìn coi

Rồi đây bí mật ló mòi

Kiến ruồi vỡ tổ chuột chui xó nào

Lý Thiên Võng Nam Tào đã định

Một mãy lông cũng tính xử phân

Nhãn tiền phút chốc trọn phần

Chờ xem hai chữ Tấn-Tân Phiên nô

Có kẻ hỏi giờ vô Nam Việt

Ta đáp rằng lũ nghiệt chờ mong

Khi nào phụng lội dưới sông

Cha bây về núi chúng công phá liền

Còn kẻ hỏi phá điền điện thất

Ta chưởi rằng bây thật đồ ngu

Theo chơn thầy tổ không tu

Cứ bàn cứ luận ngục tù bây mang

Sao sửa tánh ngang tàng chẳng sửa

Mở miệng ra coi tựa đạo cao

Trung trinh thầy tổ đâu xao

Miệng mồm vang dậy nhưng nào chánh chơn

Tu sao lại thiệt hơn phân tính

Cho của ta chơn chánh diệu huyền

Sách kinh phế bỏ tư riêng

Tổ thầy nào dạy lời điên như vầy

Bậc khai sáng chỉ nay hòa nhẫn

Đừng rẽ chia thoát bận hiềm ganh

Nhưng mà môn đệ chẳng hành

Mượn tên tộc tổ giựt tranh đủ điều

Nào tiền bạc tiêu phiêu chức vị

Nào đất nương ganh tị rẽ chia

Nội trong một đạo đoạn lìa

Tông này phái nọ hội kia phân đoàn

Lũ quỉ dữ điểm son đã mất

Mở miệng ra đòi bậc vị cao

Thường ngày mầy nó cùng tao

Tới chừng gặp chuyện bỏ tao bỏ mầy

Quỳ mọp mọp thầy thầy tha tội

Trăm lại nghìn lại hối thầy tha

Hỡi ôi cứ nguyện Long Hoa

Tu chờ sấu bắt quỉ tha chứ gì

Tu cứ móng Long nghi ta hưởng

Hay thầy tao cao trượng chúa vua

Để ta thằng nịnh hót đùa

Binh thầy đốt giảng phá chùa ngoại tông

Tu cứ mãi miệng trong lòng bợn

Tu sao mà ve vỡn Long ngai

Điên mà chẳng phải điên nay

Khùng thì ngẫm lại đỉa dai ganh quyền

Thấy bá tánh không kiên việc ác

Nhìn lê dân khắc bạc cùng nhau

Nhưng thường nói lớn xưng cao

Chờ thầy nhứt định khác mao không nhìn

Lũ ác quấy đinh ninh sái bậy

Con nhìn cha bây hãy nghĩ xem

Bàn thờ bây đã biếm lem

Nhục nhơ thầy tổ bây đem làm xằng

Thiên công hỡi Đạo hằng lệch mất

Học trò đòi làm bậc tổ cha

Phải đâu giận mới nói ra

Tại buồn thương chúng nên ta xuất lời

Nay bá tánh nghe lời ta nói

Chớ giận hờn ấy thói quỉ ma

Bởi vì có tịch mới la

Tịch này quá rối bỏ ra mới vừa

Thương sự thế thớt thưa dạ lão

Khóc cầu đời cầu đảo ân trên

Xác cằn đâu nệ rã bền

Chỉ cần dân chúng được nên hội này

Quý chủng loại chức Thầy vị Tổ

Ta đâu ham bởi hổ làm thay

Nhìn trên ngó dưới đủ rày

Thầy thầy tổ tổ thiệt nay quá chừng

Cơ đạo pháp như vừng nhật nguyệt

Khó lung lay chữ thiệt đạo chơn

Ta đây mặc-khải giọng đờn

Thánh Linh vạn Tổ kêu đương ý lành

Tiếng của ta như nhành tươi mát

Lời phát ra bát ngát hương thơm

Tuyết mưa nhuộm tưới cảnh nhờm

Trở nên Cực Lạc chớ hờn trách chê

Hãy nhìn kỹ rồi phê chả muộn

Mau xem tường ý muốn ngôn văn

Vì mê xái lệch đạo hằng

Bởi ham dục tốc phải gần Diêm-La

Tu hãy rán Ma Ha suy gẫm

Lý Chơn-như tỷ tấm thảm hoa

Ngồi nhìn quán xét bảy ba

Nghiệm suy suy nghiệm phật ma thế nào

Chớ ai đâu rêu rao miệng lưỡi

Nói văn tài cao vởi ít ai

Nhưng hành trái lệch bậy sai

Làm sao khó thoát thiên thai môn đình

Tu hãy ráng năng gìn quỉ rồi

Mắt đừng mê theo lỗi hòe hoa

Cửa xinh chổ đẹp cao nhà

Gẫm xem lửa rục còn mà hay không

Còn tai nọ bướm ông nguyệt ghẹo

Tiếng nỉ non eo-ẻo em anh

Nào là giọng yến lời oanh

Bên tai thỏ thẻ rối toanh đoạn lòng

Đừng để nó ngõ hòng cướp lối

Đoạn lìa chia sớm tối nhớ câu

Thế đời sáng cợt chiều sầu

Nghiệm suy thế thái biển dâu khắc giờ

Còn mũi nọ ngẫn ngơ hương thoảng

Nghe mùi thơm tìm đón hít vô

Thúi hôi tay quạt nhầu xô

Chen nhau chạy lánh ô hô lạ kỳ

Cả chúng sanh sầu bi cũng bởi

Phân đẹp xinh cùng với thối thơm

Miệng kia tính kỹ đáng nhờm

Đồ ngọt rượu béo bọt mồm chảy ra

Ôi cuộc thế Diêu ca giọng khải

Hố hố mà lũ nhái thì đông

Hò khoan ai muốn qua sông

Giận đoàn mê vạy xưng ông đưa về

Nói như vậy bờ đê hạnh nguyện

Độ chúng sanh thoát chuyện ca qua

Dù bây gây cảnh sát-na

Lão đây vẫn nhớ độ mà được yên

Thương bá chủng khùng điên chẳng dám

Chịu làm ngu để bám theo dân

Khùng điên bá tánh ngại ngần

Bởi vì lúc trước có phần này ra

Nên nhứt lủi hai ba cố lủi

Tìm hẻm hang luồn cuối lòn trôn

Mặc ai làm kẻ ngu khôn

Ta đây ngốc biết miễn tồn là thôi

Dân hãy ráng đừng lơi lòn hạ

Miễn làm sao thoát họa cơ trời

Nhịn người ấy kẻ hơn người

Nhu mà không nhược sử phơi ghi còn

Sợ những kẻ tâm lơi sái bâyh

Kẻ yếu hơn lòng lại hiếp khinh

Còn quỳ mọp kẻ hơn mình

Thật là quỉ nịnh mau rinh tánh này

Bá gia hỡi cao bay cho gấp

Bay đi đâu cũng gặp hung tà

Sói lang vừa bước chân ra

Chúng đang chờ sẳn bông hoa dụ rồi

Nên lão vội phát lời khuyên nhủ

Chớ ham linh thác lũ đó đa

Ráng sao xét nét chữ hòa

Lựa cho đúng mặt Tổ cha nhu hiền

Chớ mạt kiếp nhà tiên-tri giả

Như sói lang mượn bả danh tên

Gạt đoàn chiên phải bấp-bênh

Để rồi xé thịt vang rền nước non

Ta thấy chúng đả-đon mê đuổi

Sự tu hành mai rủi mặc duyên

Tại sao chẳng xét vui phiền

Gặp đường Đạo-Đức không siêng suy tường

Để linh nghiệm là phương ngoại rối

Nói ý tình bối rối chạy theo

Cứ cho là Phật đúng kèo

Bưng bưng bợ bợ hiểm nghèo không lo

Cuộc sàng-sẩy thường so rất kỹ

Trái tí ti cũng bị lọc ra

Phật không sàng cõi ta bà

Chỉ ma ám hại tam ma vạn loài

Trong cuộc phán năng soi lục tự

Đừng lạnh tanh sáu chữ Di-Đà

Thì khi sóng gió phong-ba

Tự nhiên vượt bể lướt qua ái-trần

Sợ cứ mãi ngại-ngần so sánh

Hay đam mê theo cảnh sắc thinh

Sửa sao đáng vẻ dạng hình

Ắt là khổ thống linh đinh cận kề

Trong nam-nữ thường chê đạo pháp

Thấy người tu láp nháp nọ kia

Đến chừng máu lửa đầm-đìa

Nam-Mô Mô-Phật nọ kia hộ dùm

Ngày với tháng không đùm không gói

Đến lửa sôi nước xoáy ục ào

Thế rồi đâu kịp thoát lao

Tới trôn nhảy vội một mau chả còn

Tu cứ mãi danh son giành giựt

Miệng vang vầy ra sức gổ tranh

Hùng hào ta chị ta anh

Tới cơn anh chị tan tành vái van

Cơm với cá canh chan chưa chịu

Giết hại thêm la liếu rượu chè

Nhậu sao mà chẳng kiên dè

Hại loài mạng vật búa đe tự lòng

Rồi tưởu nhập thả rong lời bậy

Chưởi xóm chòm đánh hại gia cang

Phỉ luôn Tam-Bảo nghiêm trang

Thiệt loài mị ngịch ngỗ ngang khuấy đời

Rồi đến lúc se lơi tình cảm

Lại van cầu đeo bàm lạy kêu

Nói ra toàn chánh chơn điều

Khôi khôi thiên võng ắt tiêu ác tàn

Này bá tánh lo toan tu tiếp

Nghĩa cùng nhân lo tiếp chung tay

Thương yêu giúp đỡ hòa dung

Đừng cao chớ thấp dữ hung ích gì

Ta nắm giữ từ bi dạ khắc

Hãy cố rèn theo bậc hiền chơn

Ngày nay thế sự đang cơn

Xóa xào cố gắng thua hơn ích gì

Ta mấy tiếng ráng tri lời diệu

Hãy cố mau chớ bịu bận mê

Bạc tiền tước lộc như hề

Khóc cười giây lát cao xuê đâu nào

Nay khắp chốn nhà cao lớn rộng

Càng xuê-xang tân-tiến siêu minh

Ấy là tấn bộ sắc hình

Lý ra đạo đức an-ninh thịnh hành

Nhưng kẻ ác vì danh chát lợi

Mượn thời cơ đào xới của công

Hay dùng khí cụ súng đồng

Giết nhau để chiếm non sông của người

Chính lẽ ấy thế thời động chuyển

Cuộc khai-ngươn thị hiển lọc sàng

Kẻ hung hiền thảo bạc vàng

Tự nhiên cơ-lựa rõ ràng như không

Bởi thiên lý mảy lông khó sót

Thì làm sao chui lọt lưới thiên

Ai người mê vọng danh quyền

Tạo gây thời thế đảo-điên sửa lần

Nay Phật ngự non Tần chờ đợi

Biết lạt chay sớm lợi cửa thiền

Mấy người danh tước vị quyền

Của kho chất đóng an nhiên đâu nào

Bóng câu vụt gió rao mưa động

Hỏa thần châu khổ thống dễ tan

Lầu son đài cát ngôi vàng

Giông to bão loạn được an chăng là

Chính vì thế mau xa đồi trụy

Gọi kêu dân theo lý hiền nhu

Sợ dân không phải người ngu

Nhưng khôn chẳng hiểu đọa tù chớ sao

Dạy đạo lý thấp cao chẳng có

Miễn tai nghe đăng đó thì theo

Bằng trí chẳng đặng cột kèo

Mặc tình bá chủng như bèo biết sao

Ta thương thế khổ lao đâu nản

Khắp thành quê tam-bản tạng chơn

Bản kinh gọi chúng thôi hờn

Bản luật cùng luận minh chơn hảo hòa

Xuồng hay ghe từ-tha nhắc nhở

Một mái dầm đâu hở gọi kêu

Chủng đồ vạn thế đìu hiu

Hoang –vu ai biết thành tiêu chợ tàn

Trong những buổi nhặc khoan thường gọi

Nhưng người mê ngỡ nói chuyện vui

Đến chừng bóng xế nhựt lùi

Than xưa tu niệm rèn trui không hành

Ta đâu muốn giành tranh ngôi báo

Bởi còn mê sao tháo trầm luân

Chức  thầy phận tổ xin đừng

Tại sao mấy đứa không ngưng vũ hùng

Nay lũ quỉ được dung thứ  lỗi

Cho bây lên cải hối ăn năn

Thiên ma ngạ-quỉ lại xằng

Mượn danh bùa phép che ngăn đạo hiền

Rồi đến buổi Hoa-liên hội phán

Nói năn sao cho hãn cho tường

Tội này là tội ghê thường

Khiên muôn vạn khốn đoạn trường đeo mang

Nhưng trách thế chớ đàng tu thiện

Không rèn lòng vướng chuyện lũ mê

Tại mình thường buổi lệch xê

Lạt chay hiếu thảo cứ chê tu hành

Chay trường ấy đúng danh từ-thiện

Độ kỳ kia tinh tiến gắng lo

Mười ngày sáu buổi nên đò

Được nhiều càng tốt để đo lòng từ

Cảnh trần thế ít người tu thiệt

Cứ sợ lo mục tiết Long-Hoa

Tu chờ Thầy Tổ Mẹ Cha

Lại không cố sức vượt qua bể trần

Thầy với Tổ thường phân lẽ thiệt

Gọi đừng mê vị bậc vinh hoa

Hãy mê hay chữ Độ-tha

Lòng thương vạn chủng đọa-sa tu-hành

Đừng riêng-rẽ tương tranh tương sát

Nắm tay nhau đương đát công phu

Ngọn đèn trí tuệ không lu

Do công quán xét thiệt hư ở trần

Trước những sự hãy phân chánh kiến

Chớ nghĩ sai những chuyện xảy ra

Ấy là diệt trí quỉ ma

Để thành được bật độ-tha vạn loài

Sống ở thế đua đòi chi vậy

Tiền bạc người tay lấy nở sao

Vì ưa trộm cướp lao đao

Cho nên bi cảnh máu đào mới gây

Kẻ lớn hãy năng lay người nhỏ

Bực trí sâu chớ bỏ ngu mê

Giàu lo kẻ đói cao xuê

Thấy ai khát nước đừng xê giúp dùm

Còn kẻ rách mau dùm lành lẽ

Bịnh hoạn thì cặn kẽ siêng lo

Người đau ta lại bỏ co

Còn thua giống ngựa biết so tình loài

Hỡi bá tánh gương soi thử mặt

Ta là người sao đặt lệch xê

Con trâu cày thửa ruộng về

Vần yên ngủ nghỉ đâu bê ngày nào

Sao nam nữ không trao tâm vậy

Bổn phận mình chánh phải cho ngay

Con chim làm ổ được thay

Làm người không sửa hỡi ai thẹn thòng

Nước còn đó lúc trong lúc đục

Người tại sao không túc không tri

Máy trời lắm nổi dịu vi

Bến mê là cảnh ngu si vô cùng

Ta khuyến giáo không dùng của thế

Không chùa cao quyết để nuôi dân

Đói no nào quản lao thân

Một ngày một ngọ để phân lý hiền

Mãnh tam ý lái thuyền từ đạo

Chuyển pháp luân thuận hảo vạn dân

Bát phương Chánh Đạo gọi cần

Giác cho kẻ gạt mượn chân dối đời

Tuy nghiều kẻ đủ lời lắm giọng

Có kể gì bi thống lao đao

Xưng ta chơn chánh phật cao

Chùa cao chơn thiện đớn-đau vô cùng

Rồi chưởi lại kẻ chung dìu thế

Thật nghiệm suy tương-tế còn đâu

Tăng ni sái lệch gây sầu

Huống hồ thiện tín lên cầu Lam ngân

Bởi tăng Ni ấy phần ngạ-quỉ

Ma Ba-tuần mượn chí Phật-gia

Để rồi phá rối đạo nhà

Hủy tiêu giáo pháp kỳ ba giáo đời

Nhưng thiên lý đâu lơi nhiên dị

Kẻ ác tàn ắc bị đọa sa

Bởi chưng mất nghĩa Ma-ha

Làm sao đi đên giác-tha trọn phần

Hỡi kẻ ác ráng lần trao sửa

Ta gọi dân hằng bữa do đâu

Bởi chưng cơ thế dãi dầu

Cho nên ta mới nhắc câu thiện-hòa

Thấy sanh chúng ham cha ham mẹ

Mê vị quyền sái lẽ đạo chân

Cho nên ta mới xuất trần

Để lay bá chủng đang cần Minh-sư

Bến mê ấy Đại-từ ta mở

Gọi kêu dân chớ lỡ buổi này

Phận con đừng có hại thầy

Chớ mê hai tiếng cao tay anh-hùng

Bực giáo tổ hòa dung các nẻo

Chỉ kẻ mê bạc-bẽo dãi bôi

Khiến cho mất phận con tôi

Vướng đeo hai cảnh thịt nồi xáo da

Mái Tây-Trúc Di Đà định điểm

Kẻ hung mê nhẽ biếm khinh khi

Bá gia hãy ráng lo tri

Phật Tiên Thần Thánh xuất đi hạ màn

Để cứu chúng trần hoàn đang khổ

Lũ dị mê vòng bố gạt lường

Nào bùa nào chú dị thường

Tạo gây thảm cảnh thê lương cho trần

Còn người mê tưởng thần tiên thánh

Đua chạy theo mong lánh khổ lao

Rồi tranh quyền thấp tước cao

Sợ người biết mặt sắc màu gây ra

Làm mị dối thờ tà khiến quỷ

Dùng chú bùa ám chí người ngu

Tưởng rằng toàn vẹn thiên thu

Bắt người thờ phượng nói tu như vầy

Tu tại sao tạo bày kỳ lạ

Bà me sanh cục đá gỗ cây

Thờ cùng gỗ đỏ thật ngay

Một nhà mấy chục rõ may bàn thờ

Tu bị lũ dật-dờ ngạ-quỉ

Mị mắt làm lệch chí đại-hùng

Bùa mê thuốc lú lung tung không nào

Thờ đủ thứ coi cao hóa thấp

Tự gieo điều họa tấp gia đình

Thờ ma tà mị lảng tình

Ấy là bởi tại ta rinh chúng về

Đời mạt hạ bộn-bề linh nghiệm

Xác ông bà cô cậu đủ đầy

Mặc quần mặc áo nhụa nhầy

Múa men tục tỉu tạo gây lạt lòng

Có nhiều kẻ bóng đồng xưng tụng

Mượn trống kèn diệu dụng kệ ca

Rước bà bà rước i a

Í-a, a-í thật là quái oăm

Bà nào lại ầm ầm sắc tước

Nói năm bà càng bướng ham vui

Phật nào lại bị mù đui

Mà là ham thích những mùi ca xang

Cả một đoàn rình rang kèn trống

Múa múa men thiệt giống diễn tuồng

Tạo nên khúc nhạc đoạn trường

Bà ơi a-í thê lương đạo mầu

Còn những bực thảm sầu dạ lão

Nói săn thời sái đạo nhơn luân

Ô hô, ác quỹ lẩy lừng

Hại trong dân sự chả ngưng khổ buồn

Câu tục ngữ cả tuồng xoay chuyển

Con quỷ thì quỷ quyến rủ đi

Con ma ma bắt vậy thì

Còn ai con phật chớ ghi lời này

Hãy dẹp bớt bóng thầy cô thợ

Một bàn thờ còn sợ không xong

Một bàn phật tổ khai tông

Một bàn hương khói của trong Cửu-huyền

Chớ ai lại lưu-liên đủ thứ

Bàn Phật Cha Phật Mẹ Quán Âm

Ông tà thổ địa thật lầm

Quan công cục đá ba năm tượng hình

Ngó vô cảnh bất minh u ám

Tưởng ngục-môn ảm-đạm mịt-mờ

Bá gia chớ có hờ ơ

Dẹp đi thờ phật theo cơ Cửu-huyền

Tu đừng có đảo điên mê dị

Trước đến nên tâm trí loạn luôn

Bởi vì thờ cúng luồng tuông

Cho nên ngáp ngáp như buồn ngủ-nghê

Muốn làm việc thì ê thì ẩm

Muốn đi chơi cùng sắm vàng rồng

Ấy là lũ quỷ đô phong

Mở khai mười cửa lập công kỳ này

Nhưng thấy cảnh trần ai rộn rịp

Nên mượn phần xác bịp mọi người

Rồi xưng cô chị vậy thời

Xưng Bà cố hỉ hoặc đời Mẫu Diêu

Chúng quấy rối đìu-hiu gia cảnh

Lúc giận hợn gây đánh rủa hăm

Linh linh nghiệm nghiệm đáng khâm

Gạt phần người nữ mê tâm theo đùa

Lớp cho số cho bùa cho ấn

Lớp thiên cơ cùng vấn hỏi người

Bắt cùng bẻ lý vậy thời

Chê bai tăng thánh là người mê si

Lũ quấy rối gạt ni bá tánh

Ngày Long Hoa ắt lãnh tội đồ

Nghe ta niệm chữ Nam mô

Lão khuyên tất cả hàm hồ làm chi

Đừng đeo đẳng ngu si mê muội

Lũ ác gian ưa xúi làm xằng

Khiến cho lệch mất Đạo hằng

Rồi đây đến cuộc Tấn Tần

Đến chừng xử phạt rõ phần gian ngay

Thấy bá tánh tổ thầy cũng ngán

Đâu dám ra cho tạng mặt rồng

Nữ nam hãy ráng trao lòng

Để mai đến hội Hoa Long được về

Nhìn bá tánh cứ chê phật lý

Thầy dạy câu Đại – hỷ , Đại-từ

Cớ sao dân lại sái lời

Tranh chi danh phải rã rời thịt da

Lòng than thở Liên-hoa thầy ngự

Thương bá gia sái ngữ kinh phê

Cho nên lai đáo trở về

Chuyển thân ngu dốt làm hề giáo dân

Nhớ con trẻ đạo hằng lệch-lạc

Muốn kêu con dạ xát cùng xây

Nhiều khi con trước mặt thầy

Nghe con trẻ thốt lời này thầy đau

Thương trẻ dại âm hao bày tỏ

Dạ con trung không bỏ nghĩa thầy

Nhưng mà đạo-đức liên dây

Tại con chia rẽ nên thầy ẩn thân

Thây nghĩ phận mà thương cho chúng

Chính thầy đây còn dụng kế nương

Ẩn trong hang hẽm đoạn trường

Vớt dìu bá tánh khỏi đường đang mê

Thầy cũng biết buổi về lắm khổ

Chuyển xác trần dạy cổ hiệp kim

Con rằng thường ý mong tìm

Thầy rằng y xác con thêm giận hờn

Nếu trái xác khó kiềm sân nộ

Thầy biết con cũng số thiện hiền

Nhưng vì bản-ngã đảo-điên

Cho nên trẻ chẳng vẹn truyền đạo chơn

Đức thầy trước từng cơn giáo chúng

Lão thấy rằng muốn đúng thiên cơ

Tây-an thầy nọ dật-dờ

Vẹt lao khai lộ trương cờ Nam-bang

Còn giáo chủ thuộc làng Hòa-Hảo

Đức thầy Huỳnh tần tảo kiếp trâu

Để cày xong thửa ruộng  sâu

Ý nuôi bá tánh quay đầu Thất Sơn

Càng nhắc đến từng cơn lệ nhỏ

Thương người xưa phải bỏ cuộc trần

Tìm nơi ngắm cảnh dập-dần

Để chờ cơ đến chung phần hiệp kêu

Dạ ngơi nghỉ bên liêu nhấp chén

Ngồi tủi hờn hổ thẹn châu sa

Bởi ai chưa dám xuất ra

Bởi vì hai tiếng quỉ ma hoành hành

Lão kêu chúng đừng tranh la réo

Bá gia ôi xiên-xéo nhau chi

Tham lam lệch mất đạo nghì

Hận sân phải chịu vậy thì khó lao

Bến mê-tân một mao chẳng lọt

Tranh mà chi cùng đoạt mà chi

Tạo gây cảnh mất đạo nghì

Bên hiên tịnh cốc đệ thì than huynh

Ngẫm cuộc thế rang-rinh quá lắm

Mãi đua mê liệt lẫm hùng uy

Lão kêu hai tiếng đạo nghì

Dân ơi có thấy vậy thì Phật gia

Nghiệm theo tiếng kệ ca của lão

Để mà nhìn hiệp thảo lý chơn

Đứng trên thượng đãnh Thất Sơn

Dạ càng ray rứt ngắm đờn lão kêu

Huynh ca kệ phiếm chiều đệ nắn

Còn Tổ Thầy lẳng lặng mà nghe

Tiếp đờn hiệp với câu vè

Mang thân giáo chúng chúng nghe đâu nào

Cũng vì thế máu đào tuôn đổ

Dây đầu tiên dạ hổ bấm lên

Tiếng kêu dồn dập vang rền

Nhắc rằng thế sự bấp bênh cận kề

Bao năm nữa la-lê khắp nẻo

Kỷ dậu này ta đẽo bút son

Viết câu đạo đức vẹn toàn

Gọi kêu bá tánh lòng son ráng gìn

Tu thì chớ sắc hình trau sửa

Ráng làm sao hằng bữa trao tâm

Sáng khai bá giáo hiệp tầm

Chỉnh an bằng cách Đạo-Lâm khai truyền

Tiếng thứ hai ta khuyên bá chủng

Chớ tranh quyền lợi dụng bá gia

Nước non đang lúc máu nhòa

Cúng trong thế giới lệ hòa đổ tuôn

Dân ơi hỡi dứt tuồng mê dị

Ta gọi kêu anh chị giữ lòng

Chớ nên mượn tiếng hòa-đồng

Giựt giành bổn đạo sái tông Phật Trời

Chớ mê mãi đem lời dụ dỗ

Khiến bá gia lượng chổ không minh

Hành xê mất cả nghĩa tình

Rồi làm sái lệch đọa hình khổ thay

Tu thì ráng trần ai dạy chánh

Còn nữ nam cố lãnh hội toàn

Bến mê đâu phải vuông tròn

Qui về nẻo chánh lo bòn đức duyên

Dây thứ ba ta khuyên tất cả

Kẻ vua quan đang thả mộng hồn

Nghe chi cái vạy lời khôn

Thương yêu dân sự giữ hồn non sông

Kìa tồng bá bão giông đâu ngã

Phận cát-đằng tạm gá cũng yên

Bóng trường đạo đức chinh nghiêng

Không lo chỉnh lại đảo điên cận kề

Dạ nuốt tủi thân hề thẹn hổ

Bấm dây đàn cũng cố ngôi xưa

Thở than dân chẳng có ưa

Chỉ ưa hát xướng thớt-thưa đạo mầu

Nhưng vẫn gá đâu câu tang tịch

Tịch tình tang gọi tích Bá-Nha

Huynh ơi mất bóng hải hà

Tử kỳ cõi thế thật là vắng tăm

Dây thứ tư Đạo Lâm khai xuất

Tìm xem ai đáng bậc dựng cờ

Hỡi ai danh vọng là lơ

Chân tu hãy đứng dựng cờ hịch kêu

Kêu kẻ quấy lòng thêu nấu lại

Để mai này nẻo phải được tròn

Dây này kêu dệt tâm son

Qui lai Tây-điện an toàn yên vui

Dây thứ năm gọi trui rèn dạ

Gắng quay về chớ thả tâm tư

Tu hành hãy nhớ Đại-từ

Để ra giáo độ vật người được an

Thấy bá tánh lệ tràn tuôn nhỏ

Người tu hành lại bỏ lòng thương

Hỡi ơi am cốc đầy đường

Người ăn của chúng đoạn trường ẩn thân

Tu mà lại ngại ngần chết chóc

Trốn vào non vào cốc vào chùa

Còn dân chết mất như thừa

Hột cơm manh áo sao thưa thớt lòng

Miệng thốt ra nói lòng cao vởi

Xưng ông này cùng hỡi vị kia

Tu không tròn phận đòi vìa

Tây-phương đâu chứa nắc nia danh tồi

Giữ cuộc thế nung sôi náo nức

Lại che thân theo bậc thủ nhàn

Không kêu gọi nhắc thuần an

Lại còn réo chưởi kẻ đang lo hành

Chữ Đại-lực lo sanh đâu nản

Chí đại hùng chẳng quản lao thân

Tu thì thương chúng tròn phân

Chớ đâu trốn lánh chẳng cần lo ai

Tiếng khoan nhặt ngày nay tạm réo

Kẻ hiền lương già néo làm chi

Hạ ngươn lắm nổi dị kỳ

Người mê ắt chịu li bì vì ngu

Đừng lấy chữ an thu toại cảnh

Tọa ngôi thầy quên cảnh đời nhơ

Đôi dòng ký nhắn Tam thơ

Đệ huynh Thầy Tổ chung tờ nhắc kêu.

 

NAM MÔ CHƠN-LÝ TỔ-SƯ CHỨNG MINH

Tu sĩ: HUỲNH HUỆ GIÁC

TRẦN AI SẤM GIẢNG

In tại: PHƯƠNG NAM ẤN QUÁN

60/520A LÊ QUANG ĐỊNH – GIA ĐỊNH

Giấy phép xuất bản của Bộ Thông Tin số 4699/BTT/PHNT Ngày 4-11-1970

XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *