VẠN LÝ TRƯỜNG CHINH

Làm người chân thật đẹp vô cùng

Hiếu kính Tổ Tiên Cha Mẹ chung

Chồng vợ thương yêu lo sống thiện

Dạy khuyên con cháu thiệt chơn lòng

Chòm xóm giúp nhau rèn nhẫn nhịn

Tu hành: là đó ĐẸP VÔ CÙNG

Học, hiểu hành nên người tốt quí

Nghe bắt chước, không sửa sanh: dối trá, ngã mạn, ác hung

Nhớ lại thưở thiếu nhi khờ dại

Ơn thầy cô chỉ dạy đủ điều

Học hành dù chẳng được nhiêu

I – a đâu vận sớm chiều nên câu

Dạy lễ nghĩa trọng cao thương thấp

Dạy đứng ngồi trong lớp ngoài đời

Mẹ Cha sinh dưỡng ơn mười

Thầy cô giáo dục cả đời ơn sâu

Mấy mươi năm dãi dầu sự thế

Lúc vinh sang người nể kẻ hầu

Lúc long đong vướng khổ sầu

Đủ tâm đủ trí vượt bao thảm phiền

Ơn Cha Mẹ huyết thiên khí địa

Ơn thầy cô mở trí mở lòng

Cuộc đời dù đục dù trong

Kết hình nên vóc khai thông ngu khờ

Có xác thể ơn nhờ Cha Mẹ

Có trí năng phải kể thầy cô

Nên vua nên chúa quan to

Nên phật nên thánh nên người nên danh

Ơn dưỡng dục sanh thành hơn núi

Ơn mở lòng mở trí biển sâu

Nghe kinh phật rõ nhiệm mầu

I-a văn sử khởi đầu ơn to

Trong cuộc sống có no có đói

Lúc vinh tôn chẳng thói ngông cuồng

Lúc suy biết tính biết lường

Giữ lòng chơn thiện nghĩ phương thoát sầu

Vào cuộc đời dãi dầu trường đoạn

Phải THUẦN LƯƠNG mới dọn sạch mình

Khi cao giữ nghĩa giữ tình

Lúc suy giữ được bạch minh tánh lòng

Trung với nước thần linh phục trợ

Hiếu lễ tròn ma quỷ vệ phò

Dù muôn bão dữ sóng to

Con thuyền bát nhã dật dờ chẳng tan

Hơn sáu mươi tự thân trãi nghiệm

Bốn tám năm đủ chuyện khinh tôn

Đói no loạn khổ dập dồn

Nhờ lòng chơn chất tánh hồn thường an

Lúc cao quý bạc vàng nhung lụa

Cảnh bái quỳ phục vệ dàn hầu

Chỉ lo nhiệm vụ làm đầu

Nhắc, truyền suy tính: làm sao giúp đời

Vì nghi pháp phải ngồi cao phẩm

Lòng há sanh khinh mạn tự tôn

Đến khi hoạn họa dập dồn

Áo không lành lặn thêm lòng đói meo

Cảnh hành hạ đường cheo truy sát

Dù khổ nguy lòng vẫn nhẹ nhàng

Tận khổ rồi cũng bình an

Tình thương vạn loại càng oằn nặng hơn

Tuổi mười lăm Thất Sơn tao ngộ

Nhờ ơn Thầy bán lộ trao kinh

Lòng thương chút bạc ăn xin

Không nghi không hoặc chân tình thương yêu

Chỉ một trăm hơn mười bữa sáng

Mà đời đời sáng lạng nên người

Đọc kinh chẳng hiểu một lời

Chỉ biết chúng khổ lệ rơi tủi buồn

Sự dằn dặt tình thương mở lối

Cứ đi tìm khắp núi biển rừng

Làm sao tìm được tin mừng

Thế gian thoát cảnh trầm luân khổ sầu

Quên việc học quên nhà thân mạng

Duyên nối duyên tối sáng vụt vù

Thất Sơn chẳng nhớ núi nào

Diện kiến theo học thấp cao đủ điều

Sự sắp đặt thương yêu từ trước

Diêu trì cung từ khước về trần

Vì lo thương nhớ người thân

Thầy cô cha mẹ vạn dân đang sầu

Rời sơn thất ngờ đâu số phận

Ly cà phê cứu đặng bịnh tình

Chín năm bịnh liệt bán thân

Chiêm bao bán lộ nhà bàn đón xin

Nhớ lời dạy đức tin cho chặt

Mượn lời truyền khuyên nhắc rèn tu

Tự dưng cậu bé khờ ngu

Bị tôn thầy tổ nên sư nên thầy

Gặp đức cha người tây Đà lạt

Ảnh trên tường đức mẹ Maria

Tự dưng mẹ lại bước ra

Ôm đầu âu yếm lệ sa đầm đìa

Ôm tay mẹ nọ kia kể lễ

Chuyện chúng sanh dâu bể khổ sầu

Dạy khuyên con trẻ vài câu

Mẹ lui trở lại hình treo trên tường

Thấy đức cha cửa buồng đứng lặng

Lau lệ xong xin lỗi hỏi thăm

Cha làm dấu thánh nguyện thầm

Rung rung tay năm cha nhìn lệ rơi

Vâng lời cha quỳ nơi bàn lễ

Cha thoa dầu bánh thánh ban cho

Từ ấy đứa trẻ dại khờ

Hai vai oằn nặng sự lo giúp đời

Mười sáu tuổi tiếp lời khải huấn

Của thánh thần tiên phật lạ lùng

Đức tin nhứt dạ thủy chung

Vì sanh vì thế phục tùng hiến dâng

Mẹ quán âm thường gần khuyên nhủ

Đức thầy Huỳnh nạn dữ thường lo

Bạch Ngọc Hoàng phụ ban cờ

Diêu Trì Hoàng Mẩu đấp cho y vàng

Chỉ được dạy nhứt tâm vì chúng

Vững đức tin đại dũng xông pha

Giúp đời rộng tánh thứ tha

Vì sanh vì mẹ vì cha thánh thần

Kiếp phàm tục thọ ân bảo bọc

Tánh phàm mê lúc đục lúc trong

Nhưng quyết vì chúng một lòng

Đã thành máu thịt từ trong lẫn ngoài

Bốn tám năm vạn dài sương gió

Mãi băng khoăng lúc tỏ khi mù

Ngỡ tìm diệu nhiệm kỳ thơ

Nào ngờ chỉ có ngẫn ngơ lệ sầu

Vừa vui mừng ngỡ đâu pháp dịu

Đem thực hành càng tủi càng buồn

Chỉ nhận sùng bái phàm thường

Chí tâm chánh tín như dường gió mây

Mỹ pháp nhật giỏi tài khoa học

Vẫn mê man khi học chính tâm

Phi Á môn đệ Đạo Lâm

Cũng nào khác biệt mê lầm dị đoan

Truyền đại pháp như tuồng hát rối

Dạy dối mê chúng tới rần rần

Học tu chưa sửa được thân

Chưa khai được trí vọng tâm loạn cuồng

Ham tôn sùng danh suông vị giả

Ham lợi quyền bán cả hạnh hiền

Than ôi! Tận độ không duyên

Chút thôi lợi khẩu bạc tiền đốt thân

Lui ẩn trú bao lần xót dạ

Chẳng dạy truyền đạo cả mịt mù

Bước ra càng lắm âm u

Mười năm lòng tánh người tu biến dời

Càng tu chỉnh tả tơi càng lắm

Ngồi trơ nhìn càng thầm ngậm sầu

May duyên chín tám rừng sâu

Thiên tòa ban phúc bắt đầu cứu sinh

Công truyền giáng sự tình rõ lẽ

Tại vì sao?! Sự thế ra sao

Lệ mừng ký hiến dâng trào

Xác hồn chi nhỉ?! Bước vào đại cơ

Tuân khải huấn đồ thơ tĩnh tại

Vẹn công hành tìm lại anh em

Chín mươi sáu ức nguyên thần

Nổi trôi bao tỷ năm cần hội nhau

Cuộc chiêu thảo máu đào lửa dậy

Lại tăng thêm ba sáu cốt căn

18 ức lập Tam Đàn

Nổi chìm nghiệt ngã trầm luân thánh hiền

Trăm năm mươi phải tìm cho đủ

Toàn Thánh Linh mới củ quá nhiều

Cốt căn giáng thế lạc xiêu

Hành tinh sáu tám chín chiều thiết tha

Mười hai cung Thiên Tòa xót ruột

Thương các con lạnh buốt dạ lòng

Giáng phàm mong độ trần hồng

Chúng sanh trùng điệp chẳng xong đọa mình

Mấy tỷ năm điêu linh trôi nổi

Vào phàm thay quên lối gốc căn

Luân hồi vùi dập nguyên thần

Bị người phàm thế rẽ phân chính tà

Cũng anh em người ma người phật

Là cốt căn chúng đặt chúng tôn

Người là phật thánh tiên thần

Người là ma quỷ yêu tinh ác tà

Cầm sắc ký lìa xa cung gấm

Quyết vào trần trãi thảm rước người

Người chưa được độ vào ngôi

Đã bị phàm chúng phàm trời cuốn lôi

Khiến anh em chia đôi phân biệt

Người phật tiên thần thánh chính chơn

Còn người yêu quỷ ma tinh

Hai phe tà chánh phát sinh rối cuồng

Một ba năm chúng đường bảy tám

Chín, mười một phi á tung hoành

Hai, bốn, sáu, mười em anh

Mười hai âu mỹ úc thành một phe

Phân tà chánh ai dè một gốc

Đức Hồng Quân cung một Côn Lôn

Ba, Thiên Mai Diêu Trì Cung

Năm ngủ vị hoàng Thanh Huỳnh Kim Bạch Xích

Bảy Bửu Quang uy danh hiển hách

Tám, Thích Ca Ấn Độ Thế Tôn

Chín có Bửu Ngọc Quang Minh

Mười một có dược vương sư quân hoàng

Phần châu Á dạy toàn hành luyện

Rèn tự thân tia tiến về ngôi

Chúng phật chúa thần trời

Là chánh đạo là chơn truyền đúng đắn

Riêng cung hai đại huynh Lu luôn bận

Lập cách phương độ tận cứu dìu

Lại mang danh tà ác kêu rêu

Chỉ mĩm cười lo hoàn cơ phán xét

Cung bốn có Mâu Ni Quảng Bát

Huyền Trang Luân Vương cung sáu giáng

Mười có Đại Thánh Diệu Âm

Mười hai Thánh Thủ Bảo Sanh Ngọc Phật

Bốn Hoàng huynh dùng tinh thần vật chất

Tạo đủ điều phương tiện dìu sinh

Bốn sáu mười mười hai phát minh

Các phương tiện giúp em anh vạn loại

Cuộc tranh cãi lúc Tam Đàn hoại

Đã phân chia hai nhóm đệ huynh

Nhóm tà yêu quỷ ma tinh

Nhóm chánh chúng tôn phật tiên thần thánh

Kể từ đó vạn điều bất hạnh

Khổ trầm luân cứu cánh mê mê

Nhóm chánh chơn chẳng lối đường về

Nhóm tà mị cũng bó tay cứu độ

Chín ngàn năm năm châu giám hộ

Người cung hai khắp chổ lập cơ

Mặc thế gian chẳng kính thờ

Chư linh thánh vệ phàm lo tận cứu

Mười hai cung chọn trao quyền chủ

Vẫn còn chia hai ngã hai phương

Chúng thế gian khổ nhiễu nhương

Dù Bạch Ngọc Cung Thiên Tòa sắc huấn

Bao tỷ năm chia nhau lập dựng

Cách độ đời thích ứng căn cơ

Đã hợp nhau lập đồ thơ

Tận độ thế Long Hoa khai phán xét

BỬU NGỌC VĂN MINH


Tải về: Top 10 cuốn sách truyền cảm hứng nhất mọi thời đại


XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *