VÔ ƯU THÁNH MẪU

Vô vòng cương tỏa lắm phiền ưu

Ưu uất ngàn đời nên phải tu

Thánh tiên thần phật là ai vậy

Mẩu mực huấn truyền chẳng thiếu từ

Thất thoát cạn suy do phàm vọng

Cung kỉnh chuẩn rèn rõ vô dư

Thập phương bá tành trầm luân khổ

Nhất chí độ sanh được mấy người

Giúp chúng độ đời lắm kẻ đi

Bao người thật dạ hiến dâng trì

Nghe cứu thế phàm xuôi ý cứu

Nguyện ký dữ dằn tính được chi

Chút khổ chán buồn sanh sợ hãi

Vài chục năm, vài kiếp sinh nghi

Học đọc kinh thư chưa thấu đạo

Vọng mơ bồ tát tâm chai lì

Thử hỏi đường dài tri sức ngựa

Ngàn đứa..vạn năm chẳng còn chi!!

Thương sanh thật sự luôn dâng hiến

Nhẫn nhẫn cam cam mới Mâu Ni

Độ chúng bằng lời lúc vọng mê

Ký dâng vang dội cũng như hề

Thương là lo: tha thứ, tri học

Tìm cách tầm phương giúp chúng về

Lo chúng còn mong đời tôn ngưỡng

Mong tôn, mong thọ hưởng, đáng chê!!

Cái ta còn nặng chưa nên đạo

Cớ sao = Tận độ !! lũ chà lê

Kiếp đời vì chúng nặng lòng lo

Tìm pháp độ sanh há phút giờ

Nay đổi mai dời lòng thế tục

Nói giảng vãn cầu chúng ngó ngơ

Phải thực pháp phương gì ràng buộc

Khai thông, khỏi gọi, đạt không ngờ

Đại hoàng cung tám Mâu Ni phật

Minh triết vô song cũng ngẩn ngơ

Trăm năm chưa đủ nên lầu cát

Mấy ngàn năm, mất chuẩn, càng nhơ

Jesu mây chục anh em nữa

Mười mấy ngàn năm(?), nay, ngẩn ngơ

Có người lên xuống bốn năm lần

Đạo tớ, đạo thầy đánh rất hăng

Bữa trước dạy vầy: chưa nên việc

Bữa sau dạy vậy: cũng lăng nhăng

Kinh điển tràng giang như hải thủy

Uống nhiều tiểu lắm ác càng tăng

Chùa miễu nhà thờ giảng đường lắm

To, sang dầy đặt rối lăng nhăng

Thế mà, Vẫn lắm đứa mồm to gan lớn

Xưng tổ tông phật thánh tiên thần

Chút thần thông bá tánh sợ lăn

Chỉ năng lực tìm tàng bản thể

Mở thành tựu quả to vô kể

Tưởng nên hình quá tệ không hay

Xưng cuồng ngông xưng phật, tổ, thầy

Mà trượt tánh bẩn nhơ ổ rác

Lời kệ giảng nghe như chan chát

Lý luận bàn: đổ bát rượu tràn

Thế chúng mê tôn ngưỡng rân vang

Cười híp mắt, rõ thằng hại Đạo

Bậc đại giác chúng kinh chúng ngạo

vì lang thang, láo ngáo, khờ ngu

Lúc đói lòng chẳng dám xin xu

Khi lạnh rét co ro bịnh hoạn

Thân ô tục không tranh sửa soạn

Không nghiêm nghi ra dáng thầy tu

Chỉ tủi lòng nhìn đám khờ ngu

Hại bá tánh: thầy mù trò quáng

Pháp tận độ kinh thư rao giảng

Đọc học nhiều sanh mạn, sanh nghi

Lỡ dấn thân, lỡ được oai nghi

Cứ lếu láo, cứ đi mặc kệ

Khắp thế giới đang  cơn dâu bể

Kẻ thật thì rớt lệ lếch la

Lúc mị tà giống trống ba hoa

Kinh in lắm, đĩa ra đủ mạng

Kẻ đọc nghe khen chê đủ dạng

Ôi thảm thương!! Đại nạn mạt kỳ

Lũ giả tu hùng hổ tranh uy

Đám mạt hạng cố lì ngất ngưởng

Bao ngàn đạo bao ngàn phương hướng

Phật, công, hồi đang vướng loạn hành

Ngách nhỏ to tự phát tự sanh

Đám cơ hội càm bà râu ông cắm

Cũng ồn ào vì đời chìm đắm

Sợ tàn đời phàm chúng ùa theo

Lắm cúng dâng dù khó dù nghèo

Lắm cầu cạnh vì dư thừa thải

Đấng cứu thế dĩ nhiên lải nhải

Đấng độ đời chốn chốn sinh sôi

Kẻ khôn thì biệt thự xe hơi

Đứa dại xưng ông bà rủng rỉnh

Thương hoàng huynh sợ lây sợ dính

Ẩn sơn lâm tầm pháp tri nguồn

Lịnh Thiên Tòa ra sức pha xông

Tạo trận địa giữ an thế loại

Công hành sứ âm thầm đi lại

Mặc đói no bệnh hoạn nợ nần

Lụy dầm chan thương vạn muôn dân

Không màn tới khen chê kinh ngạo

Người dư dã tâm chơn lòng thảo

Cứu kẻ nghèo khuyết tật bệnh hành

Hưởng chút vui vì chút lòng thành

Người khen ngợi chúng lời cảm tạ

Nhìn huynh cười chút khen dã lã

Mà tâm lòng tiếc rẻ ước ao

Phải chư quân là chúng thích sao

Công hành vụ không lo thiếu bận

Chư quân khó mà tâm rực sáng

Các cha cần đức rạng hạnh cao

Lo mà không hưởng chút thù lao

Khen hay cảm tạ vui nào sánh được

Đĩa giảng huấn bao nhiêu đời trước

Kể cả nay bốn chục năm dư

Ích lợi chi thế giới xáo nhừ

Khắp bốn biển năm châu càng loạn

Tầng khí quyển rách hư nhiều đoạn

Sóng thiên hà, vũ trụ ra vào

Sóng hành tinh lui tới nháo nhào

Gây thiên họa biển cuồng lửa dậy

Gây tâm trí con người cuồng quấy

Gây bệnh đau ngó thấy kinh hoàng

Địa, hải, không, cuồng rối hoang mang

Phải trấn bớt sóng từ ác hại

Việc hôm nay mười mấy năm dầu dãi

Cam khó khăn nhẫn nại ẩn lo

Quý biết bao thế chúng kinh ngờ

Mà thần thánh phật tiên chúc tụng

Công hành sứ dang thân diệu dụng

Pháp không lời hành xử ứng cần

Để đến ngày xoáy động hồng trần

Mới có thể đủ lực năng tận độ

Tận độ muôn sanh phải rõ thông

Trước dìu huynh đệ giúp ra công

Chín sáu ức anh em Thiên Tòa cảnh

Ba kỳ trăm năm chục ức long đong

Phàm trượt được kề gần học hỏi

Căn cơ chưa đủ sức khai thông

vạn loại loay hoay tầm chỗ dựa

Hơn bốn mươi ngàn tỷ long bong

Mạt hạ kỳ tam đành kết cuộc

Gắp trấn cho rồi gấp ra công

Để ngày phán xét nên tròn độ

Hoàng huynh quyền chủ nhớ hay không?

In đô năm quý biển năm phương

Ngọc trấn sáu ba thật chẳng thường

Đống Thái Bình Hồng Kong Thẩm Quảng

ngọc, lụa, nhẫn đồng cổ phô trương

Bách hoa – Đông Thái Tây Hồ hội kiến

Thượng Hải phù ấn nữ hoa nương nương

Đầm phá quảng hồng Kong vịnh Cạn

Đại Sư huynh Bat Tha quí nhường

Bốn mươi bảy ức chư linh đông á

Bảy trăm triệu năm đóng cửa ẩn nương.

XemThem2[1]

Còn bạn thì sao?

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *